“Thật chăng?” Lục Tu Viễn vui mừng.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Trái tim đang treo lơ lửng của Lục Tu Viễn lập tức hạ xuống.
“Được , giấy kết hôn đưa cho các cô , mau về phòng mà tình tứ , đừng ở đây hại mắt ông già .” Chỉ đạo viên chút chịu nổi Lục Tu Viễn, vội vàng xua tay đuổi .
“Chỉ đạo viên, chúng đây.” Lục Tu Viễn lời , gấp chờ nổi nắm tay Tô Miêu Miêu chuẩn rời .
“Chờ một chút.” Tô Miêu Miêu gọi Lục Tu Viễn .
“Còn chuyện gì ?” Trong mắt Lục Tu Viễn mang theo một tia dò hỏi.
“Đưa cái túi trong tay cho em.” Tô Miêu Miêu hiệu.
Lục Tu Viễn lúc mới đưa cái túi qua.
Tô Miêu Miêu mở , từ bên trong lấy một gói kẹo mừng.
“Chỉ đạo viên, thời gian qua vất vả cho ông vì chuyện của và Tu Viễn chạy vạy ngược xuôi, gói kẹo mừng coi như là chút quà cảm ơn của chúng .”
“Đây là cô chuẩn ?” Chỉ đạo viên gói kẹo mừng mặt, ánh mắt sáng lên.
“ , những thứ đều là tự chuẩn .” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Chỉ đạo viên lúc mới lườm Lục Tu Viễn bên cạnh một cái.
“Tiểu t.ử đúng là phúc khí, cưới cô vợ như Tô đồng chí.”
“ , xác thực là phúc khí của .” Lục Tu Viễn những chút hổ thẹn, ngược còn vẻ mặt tán đồng.
Chỉ đạo viên: “……”
Cái tên lính , ông thật sự chút nhận.
“Cút cút cút, đừng ở đây vướng mắt .” Chỉ đạo viên nữa đuổi .
“Được .” Lục Tu Viễn lúc mới nắm tay Tô Miêu Miêu rời .
Lần Tô Miêu Miêu từ chối nữa.
Chỉ đạo viên xác định hai rời xong, lúc mới vội vàng mở gói kẹo mừng Tô Miêu Miêu đưa cho.
Hộp kẹo mừng to hơn so với loại ông thường nhận khi ăn cưới.
Vừa mở , mắt chỉ đạo viên liền sáng rực.
Bên trong cư nhiên còn một bao t.h.u.ố.c lá.
Chỉ đạo viên lập tức cầm lên, nhãn hiệu thị trường chính là hàng xa xỉ, bình thường ông đều hút nổi, cũng chỉ thể "mượn tạm" vài điếu từ chỗ thủ trưởng.
Chỉ đạo viên ngẩng đầu về hướng Tô Miêu Miêu rời , đáy mắt khỏi nhiều thêm vài phần ý .
Lục Tu Viễn cưới cô vợ quả thực tồi.
Lấy bao t.h.u.ố.c lá , bên trong hộp là một ít kẹo bình thường cùng hạt dưa đậu phộng, nhưng phẩm chất đều là thượng thừa.
Chỉ đạo viên ha hả đóng hộp , định bụng tan tầm mang về cho bọn trẻ trong nhà ăn.
Còn bao t.h.u.ố.c lá thì cất kỹ túi áo.
Từ chỗ chỉ đạo viên , Lục Tu Viễn mới cái túi trong tay.
“Trong đều là kẹo mừng em chuẩn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-927-phat-keo-mung-luc-tu-vien-no-may-no-mat.html.]
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Trên mặt Lục Tu Viễn tức khắc hiện lên vài phần hổ thẹn.
“Mấy thứ lẽ do chuẩn mới đúng.”
“Anh chuẩn với em chuẩn thì gì khác ? Huống chi vẫn luôn ở đơn vị, gì thời gian chuẩn cái . Những thứ đều là em lấy từ thương trường trong nhà, tốn bao nhiêu tâm tư .” Tô Miêu Miêu .
“Miêu Miêu……” Lục Tu Viễn lập tức nên gì cho .
Anh Tô Miêu Miêu là vì mới chuẩn những kẹo mừng .
“Thế cảm động ?” Tô Miêu Miêu nhướng mày.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“ , cảm động.”
“Vậy về lời em răm rắp đấy nhé.” Tô Miêu Miêu ngân nga.
“Hiện tại cũng lời em răm rắp mà.”
Ha ha……
Tô Miêu Miêu khỏi bật thành tiếng.
“Anh sai, hiện tại cũng lời em răm rắp.”
Lục Tu Viễn Tô Miêu Miêu vui vẻ như , tay tự chủ vươn qua, còn kịp nắm lấy tay cô, một đám tiếng ồn ào truyền tới.
“Đội trưởng!”
“Đội trưởng!”
“……”
Lục Tu Viễn đầu , liền thấy mấy chục đang hò hét chạy về phía bên .
Lục Tu Viễn theo bản năng chắn Tô Miêu Miêu lưng .
“Các cái gì thế hả?”
“Đội trưởng, bọn em tới xin kẹo mừng nha.”
“Đội trưởng, trượng nghĩa, bỏ rơi em một kết hôn, kẹo mừng cần thiết phần siêu to!”
“ đúng đúng, nếu phần kẹo mừng siêu to, giặt tất cho đội một tháng!”
“Cậu dám bắt đội trưởng giặt tất thối cho , chán sống ?”
“Bình thường chắc chắn dám, nhưng hôm nay khác xưa .”
“ đúng đúng, đội trưởng chúng hôm nay kết hôn, tuyệt đối sẽ giận . Ngày lành như thế đời chỉ một , em nắm bắt cơ hội.”
“……”
Mọi trong lúc nhất thời nháo nhào cả lên.
“Được , đừng ồn nữa, chị dâu các sớm chuẩn xong .” Lục Tu Viễn xong đưa cái túi trong tay .
Người đầu lập tức nhận lấy, thấy hộp kẹo mừng đóng gói tinh xảo bên trong, mắt trố lồi .
“Đội trưởng, mấy thứ đều là chị dâu chuẩn ?”
“ .”
“Đội trưởng, đúng là hưởng nha, kẹo mừng tinh xảo thế giờ em từng thấy qua .”