Tự nhiên là vì chuyện bọn họ từ giã. Tô Miêu Miêu cũng phản bác, chỉ đáp lời.
Vân Phi Trần và Hà Phương Tuệ đều ở bên cạnh, Tô Miêu Miêu lượt hàn huyên với họ vài câu, để địa chỉ hiện tại của cho họ.
Treo điện thoại xong, Tô Miêu Miêu thông báo cho Hoắc Xảo Ngọc.
“Mọi đến Kinh Thị ?” Hoắc Xảo Ngọc đại hỷ.
“Vâng, mới định xong. Cô cô, cô về Kinh Thị ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Cô hiện tại tay còn mấy dự án, dù về cũng chờ xử lý xong chuyện bên , đây chính là một món tiền lớn đấy.” Hoắc Xảo Ngọc hiện tại là một cuồng kiếm tiền. Trong đầu, trong mắt đều chỉ tiền.
“Được, chờ cô xử lý xong việc tay chúng tính tiếp.” Tô Miêu Miêu thể sự kích động trong giọng của bà.
“Được, đến lúc đó chúng liên lạc .”
“Vâng.”
“……”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nói chuyện với Hoắc Xảo Ngọc xong, Tô Miêu Miêu nghĩ nghĩ, gọi đến đơn vị của Lục Tu Viễn. Chỉ là khi cô tìm Lục Tu Viễn, bên báo rằng tiện điện thoại.
Tô Miêu Miêu cũng hỏi nhiều, đoán chừng là đang nhiệm vụ. Cô chỉ nhờ trực tổng đài nhắn một câu, cô về Kinh Thị, đồng thời để địa chỉ hiện tại cho .
Làm xong hết thảy, Tô Miêu Miêu mới gác máy.
Sau đó cô dạo quanh một vòng, quen với cảnh. Hai năm gặp, Kinh Thị vẫn sự đổi lớn, thậm chí ở đầu đường cuối ngõ, cô còn thấy một ít bán hàng rong di động.
Mày Tô Miêu Miêu khỏi nhướng lên, hổ là Kinh Thị, tin tức thật linh thông. Đã ít nhận chính sách nới lỏng, bắt đầu thử nghiệm buôn bán.
Tô Miêu Miêu dạo nửa ngày, mãi đến khi trời tối hẳn mới chút thèm mà về nhà.
Trong nhà đèn đuốc sáng trưng, Đường Xuân Lan đang chỉ huy bố trí nội thất.
Trong phòng khách thêm một bộ sô pha, chiếc bàn cũ kỹ trải một tấm khăn đẽ, đặt lên đó bình hoa cùng bộ ấm . Xung quanh còn thêm một ít vật dụng nhỏ linh tinh, quan trọng hơn là, tủ thêm một chiếc tivi.
“Mẹ, nhà còn mua tivi ạ?” Tô Miêu Miêu tò mò tiến lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-734-chiec-tivi-moi-va-bau-khong-khi-gia-dinh.html.]
Tivi thời còn cồng kềnh, giống đời mỏng dính, hiện giờ phía nó còn một cái "gáy" thật lớn.
“ , ở thôn Thạch Mã Đầu mua , giờ về thì mua chứ.” Đường Xuân Lan Tô Miêu Miêu vẫn luôn ý định , Cung Tiêu Xã lúc gặp hàng, bà liền thêm chút tiền đổi phiếu công nghiệp với khác để mua về.
“Tốt quá, cuối cùng cũng chút giải trí .” Tô Miêu Miêu mặt mày hớn hở.
Hiện giờ Hoắc Xảo Ngọc - kỳ tài thương nghiệp, trong nhà cũng thiếu tiền, tự nhiên sống thoải mái nhất trong khả năng cho phép.
“Con mở lên thử xem.” Đường Xuân Lan hiệu cho Tô Miêu Miêu.
“Con mở ạ?” Tô Miêu Miêu chút ngạc nhiên.
“ , mau mở .” Đường Xuân Lan thúc giục.
“Tiểu , em mau mở , lúc nãy bảo mở thử xem thì đ.á.n.h cho một cái tay, nhất quyết bắt đợi em về.” Hoắc Tâm Viễn ở bên cạnh cao giọng tố cáo.
Tô Miêu Miêu Đường Xuân Lan với ánh mắt càng thêm kinh ngạc.
“Con bậy cái gì đấy? Trước con cứ đòi Miêu Miêu xem tivi, còn cố ý đổi phiếu công nghiệp mang về ?” Đường Xuân Lan trừng mắt Hoắc Tâm Viễn một cái.
Hoắc Tâm Viễn chút tự nhiên hắng giọng.
Tô Miêu Miêu bộ dạng của họ, ý khóe miệng khỏi sâu thêm. Cuối cùng, ánh mắt mong chờ của , cô bật tivi lên.
Tivi vẫn là đen trắng, hình ảnh cũng nét lắm, mở lên liền truyền giọng đặc trưng thời đại của dẫn chương trình.
“Lên lên !” Những khác liên tục hoan hô.
Thật nhà họ Hoắc cũng tivi, chỉ là lâu xem, lúc cũng vẻ kích động. Đối với Tô Miêu Miêu quen với hình ảnh HD đời , hình ảnh mờ mờ mắt thật sự thoải mái lắm, nhưng tuy chất lượng hình ảnh , chất lượng chương trình .
Bữa tối hôm đó, cả nhà ăn cơm tiếng bản tin Thời sự.
Mấy ngày tiếp theo, nhà họ Hoắc ai nấy đều việc riêng. Trở về Kinh Thị, nơi chính là địa bàn của họ, mà Tô Miêu Miêu bận rộn nhất, giờ ngược rảnh rỗi. Mỗi ngày ăn ăn uống uống, ngủ đến tự nhiên tỉnh, cuộc sống quả thực thể thoải mái hơn.
Chỉ là sáng hôm nay, Tô Miêu Miêu tỉnh dậy, phát hiện trong sân chỉ một Nhiếp Tiểu Sương đang ngẩn gốc cây ngô đồng.
“Chị dâu ba?” Tô Miêu Miêu tiến lên gọi một tiếng.