Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 59: Diện Kiến Cục Trưởng, Phần Thưởng Xứng Đáng Cho Công Lao

Cập nhật lúc: 2026-01-07 05:26:05
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Miêu Miêu nhanh chậm, thẳng đến mặt đàn ông.

"Chào Cục trưởng." Thậm chí còn cung kính chào hỏi đối phương.

Lý Lương Học nháy mắt liền vui vẻ, con bé can đảm lớn thật đấy?

"Cháu sợ ?" Lý Lương Học ý định trêu chọc.

"Các chú đưa cháu tới là tổ chức chính phủ, nhà tù, cháu gì mà sợ." Tô Miêu Miêu vẻ mặt thản nhiên.

"Cháu đúng là một con bé lanh lợi, khó trách chọn để chúng truyền tin." Lý Lương Học , nhưng nhanh thu liễm thần sắc, nghiêm túc Tô Miêu Miêu, "Cháu yên tâm, chúng gọi cháu tới kỳ thật là mấy vấn đề hỏi cháu, cháu cứ đúng sự thật trả lời là ."

"Cục trưởng cứ hỏi ạ."

"Lá thư là ai giao cho cháu?" Lý Lương Học thẳng vấn đề.

"Là một quân nhân cả đầy m.á.u, cháu lên núi đào d.ư.ợ.c liệu, vặn gặp ." Tô Miêu Miêu trả lời đúng sự thật.

"Vậy cho cháu tên gì ?" Lý Lương Học hỏi.

Tô Miêu Miêu: "Anh tên là Lục Tu Viễn, bảo cháu giao phong thư cho các chú."

"Vậy cháu hiện tại đang ở ?" Lý Lương Học truy vấn.

"Không rõ lắm ạ, lúc thương nặng, còn đang truy đuổi, giao phong thư cho cháu xong liền một dụ đám đó rời ." Tô Miêu Miêu mở miệng.

Lý Lương Học , lòng lạnh một nửa.

Tiểu đội phái thực hiện nhiệm vụ bí mật đến giờ vẫn một ai trở về.

Khó khăn lắm mới chút manh mối, kết quả vẫn là .

Đó đều là những đại công thần a.

Lý Lương Học cưỡng chế cảm xúc cuộn trào đáy lòng, ánh mắt sáng quắc Tô Miêu Miêu.

"Cháu tên là Tô Miêu Miêu ?"

"Vâng ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-59-dien-kien-cuc-truong-phan-thuong-xung-dang-cho-cong-lao.html.]

"Lần cháu giúp tổ chức một việc lớn, cháu yên tâm, xin tổ chức khen thưởng cho cháu, hẳn là nhanh sẽ tin tức." Lý Lương Học khẳng định.

Tô Miêu Miêu tuy rằng sớm đoán tổ chức sẽ khen thưởng, nhưng chính miệng Cục trưởng như , tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống.

"Cảm ơn Cục trưởng, bất quá nhà cháu là từ Kinh Thị hạ phóng đến thôn Thạch Mã Đầu để cải tạo." Tô Miêu Miêu vẻ do dự mở miệng.

"Cái con bé , hạ phóng thì ? Tổ chức cho các cháu hạ phóng để cải tạo, lúc lập công, chẳng là hưởng ứng lời kêu gọi ." Lý Lương Học cao giọng.

Thấy Lý Lương Học chuyện mặt bất kỳ vẻ kinh ngạc nào, Tô Miêu Miêu liền ông đó khẳng định điều tra qua.

một lời vẫn cần xác định một chút, vì thế tiếp tục hỏi: "Cho nên phần thưởng của cháu vẫn sẽ ạ?"

"Đương nhiên sẽ , tổ chức luôn luôn thưởng phạt phân minh, phạm sai lầm tuyệt nuông chiều, lập công cũng nhất định sẽ khen thưởng." Lý Lương Học gằn từng chữ.

"Vậy cháu cảm ơn Cục trưởng." Trên mặt Tô Miêu Miêu tức khắc nở rộ một nụ rạng rỡ.

"Được , đưa đồng chí Tô ngoài ." Trên mặt Lý Lương Học cũng nhiều thêm vài phần ý .

Con bé cũng thảo hỉ.

Người đàn ông đội mũ đen đưa Tô Miêu Miêu trở về nhà khách.

"Đồng chí Tô, cô định khi nào trở về?" Người đàn ông hỏi một câu.

"Sáng ngày ạ."

"Được, đến lúc đó tới tiễn cô." Người đàn ông mở miệng.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Không cần ạ, cháu tự về là , các chú đều là đại sự, cần lãng phí thời gian những dân thường như chúng cháu." Tô Miêu Miêu nhảy xuống xe, chạy một mạch về nhà khách.

Người đàn ông xe .

Cô bé còn hiểu chuyện.

Mà Tô Miêu Miêu đảo cũng hiểu chuyện như , chỉ là hai ngày nàng còn mua vài thứ ở thành phố, bên của tổ chức theo chung quy là tiện lắm.

"..."

Tô Miêu Miêu trở nhà khách xong liền ngoài nữa.

 

 

Loading...