Nghe xong lời khai, Tô Miêu Miêu lập tức về phía văn phòng của phụ trách, Vân Phi Trần cũng rảo bước đuổi theo.
Tôn Thiên Tài mới bình tĩnh đôi chút cũng theo .
Tô Miêu Miêu xoay nhẹ chiếc bình hoa giá sách, quả nhiên giá sách từ từ mở sang hai bên.
Bên trong ẩn chứa một gian khác. Tô Miêu Miêu cất bước , đến nơi ngửi thấy một mùi m.á.u tươi nồng nặc.
Nàng sờ soạng vách tường bên cạnh, tìm công tắc, nhẹ nhàng kéo một cái, gian lập tức sáng bừng lên.
Cảnh tượng mắt khiến Tô Miêu Miêu sững sờ tại chỗ. Vân Phi Trần và Tôn Thiên Tài theo phía cũng đều câm nín, thốt nên lời.
Không qua bao lâu, từ trong cổ họng Tôn Thiên Tài mới bật một tiếng gầm giận dữ:
“Súc sinh!”
Tôn Thiên Tài xoay lao ngoài. Hôm nay nhất định bắt những kẻ đó đền mạng!
Tại giữa căn phòng rộng lớn đặt một chiếc bàn mổ.
Không là do đang dở thì việc đột xuất, là cố ý , mà bàn mổ một ông lão tóc hoa râm.
Toàn bộ l.ồ.ng n.g.ự.c của ông mở , nội tạng bên trong đều lấy hết, bỏ những bình thủy tinh bên cạnh.
Điều khiến khó chấp nhận hơn cả là tay chân và cổ của ông đều trói c.h.ặ.t, đó còn hằn rõ những vết tích giãy giụa.
Đôi mắt ông vằn lên những tia m.á.u đỏ, mở trừng trừng nhắm, dường như là c.h.ế.t nhắm mắt.
“Ông … là … phẫu thuật sống chứ?” Khi Vân Phi Trần câu , giọng run rẩy dữ dội.
Tô Miêu Miêu c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng, thậm chí trong khoang miệng nếm thấy một tia mùi m.á.u tanh nhàn nhạt.
“Ông chính là… phẫu thuật sống!” Tô Miêu Miêu gằn từng chữ một.
“Sao bọn chúng dám thế!” Sau khi suy đoán trong lòng khẳng định, Vân Phi Trần quả thực khó thể chấp nhận.
Sao dám ư?
Trên thế giới luôn một kẻ dám những việc mà khác dám.
Đối với bọn chúng, những chẳng qua chỉ là những kẻ ăn mày ven đường lừa gạt tới, giá trị của họ chỉ là cung cấp một vài liệu lạnh lẽo cho nghiên cứu của chúng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-481-bi-mat-kinh-hoang-trong-can-phong-ngam.html.]
Còn về việc đối phương sống c.h.ế.t, bọn chúng căn bản chẳng hề để tâm.
Phẫu thuật một sống đối với bọn chúng lẽ cũng chẳng khác gì phẫu thuật một con ếch, một con thỏ.
Tô Miêu Miêu ông lão c.h.ế.t nhắm mắt bàn mổ, chậm rãi tiến lên.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trên giá bên cạnh vẫn còn một dụng cụ phẫu thuật.
Tô Miêu Miêu trầm mặc mặc áo phẫu thuật, đeo găng tay, đem những nội tạng lấy từng cái một đặt trong cơ thể ông, đó khâu khoang bụng.
Toàn bộ quá trình, ánh mắt Tô Miêu Miêu đều dị thường bình tĩnh, nhưng đáy lòng nàng đang cuộn trào một cơn sóng thần ngập trời.
Chờ Tô Miêu Miêu khôi phục t.h.i t.h.ể ông lão bàn mổ xong xuôi, lúc nàng mới kéo tấm vải trắng bên cạnh đắp lên ông.
“Lão nhân gia, những kẻ ác đó đều bắt . Ông yên tâm, nhất định sẽ báo thù cho ông, ông an nghỉ .” Tô Miêu Miêu xong, nhẹ nhàng vuốt mắt cho ông lão.
“……”
Tôn Thiên Tài chạy ngoài, lấy lý do thẩm vấn để lôi tên phụ trách một căn phòng trống, đóng cửa , bịt miệng , hung hăng đ.á.n.h cho một trận.
Mãi cho đến khi tên phụ trách chỉ còn thở thoi thóp, mới lôi , ném cho đám cấp của .
Sau khi trút bỏ chút cảm xúc, Tôn Thiên Tài mới phòng phẫu thuật.
Nhìn ông lão nhắm mắt, ánh mắt dừng Tô Miêu Miêu.
“Tô đồng chí, cô yên tâm, chuyện nhất định sẽ điều tra rõ ràng, trả công đạo cho những hại !” Lời của Tôn Thiên Tài chỉ cho Tô Miêu Miêu , mà còn là cho chính bản .
“Ừm.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“……”
Vụ án , Tôn Thiên Tài cố gắng phong tỏa tin tức hết mức thể, nhưng cứu nhiều như , đều cần đưa chữa trị, nên tin tức nhanh truyền ngoài.
Người đồn rằng kẻ đang lặng lẽ nghiên cứu virus, c.h.ế.t mấy ngàn .
Lời đồn qua vài ngày lên men càng lúc càng kịch liệt, thậm chí báo chí cũng đăng tin về sự kiện .
Tô Miêu Miêu cũng chuyện , mấy ngày nay nàng vẫn luôn ở bệnh viện quân khu, hỗ trợ chữa trị cho những đối tượng thí nghiệm cứu về.
Mãi cho đến hôm nay, Tôn Thiên Tài phong trần mệt mỏi tìm đến nàng.