Thập niên 60 tôi xuyên thành thợ giết heo, rồi lại nói tôi là thật thiên kim - Chương 472: Lời Khẩn Cầu Của Đứa Trẻ, Thúc Đẩy Cuộc Giải Cứu

Cập nhật lúc: 2026-01-07 11:16:39
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu… thật sự cứu ?

“Chị ơi… chị cứu những khác với… cứu họ với…” Cậu bé phản ứng , lập tức giãy giụa bò dậy khỏi giường.

bây giờ thật sự quá yếu, cố gắng nửa ngày cũng chống dậy nổi.

“Cháu đừng cử động vội, cơ thể cháu bây giờ còn yếu, ngoan ngoãn yên .” Tô Miêu Miêu vội vàng tiến lên trấn an.

“Chị ơi, cầu xin chị…” Cậu bé thấy Tô Miêu Miêu đến gần, liền chộp lấy tay áo nàng, mắt đỏ hoe, mặt đầy khẩn cầu.

“Cháu thể cho chị phòng thí nghiệm đó của các cháu rốt cuộc là tình hình thế nào ?” Tô Miêu Miêu dịu dàng hỏi.

“Cháu… nơi đó nhốt nhiều … họ cho chúng cháu ngoài, cũng cho chúng cháu chuyện…”

“Họ mỗi ngày sẽ cho chúng cháu ăn nhiều nhiều t.h.u.ố.c, còn tiêm nhiều kim, cháu mỗi ngày đều đau đến ngủ …” Giọng chút nghẹn ngào, nhưng khả năng tổ chức ngôn ngữ vẫn , ít nhất Tô Miêu Miêu thể hiểu đang gì.

“Còn gì nữa ? Kể cho chị tất cả những gì cháu , như chị mới thể cứu họ.” Tô Miêu Miêu tiếp tục dẫn dắt.

, ông bán bánh nướng với cháu, họ đang lấy chúng cháu để thử… thử t.h.u.ố.c…” Cậu bé cố gắng hồi tưởng.

“Thử t.h.u.ố.c?” Ánh mắt Tô Miêu Miêu lóe lên.

. Sau khi ăn những loại t.h.u.ố.c họ cho, một sẽ sốt, đó thì c.h.ế.t.”

“Không c.h.ế.t cũng sống … Ông bán bánh nướng còn , họ sẽ m.ổ b.ụ.n.g khi còn sống…” Cậu bé đến đây nhớ hình ảnh đáng sợ nào đó , nước mắt lã chã rơi xuống.

Vân Phi Trần và Tôn Thiên Tài đến đây, sắc mặt đều lạnh lùng trầm xuống.

Tuy đó họ cũng đoán đại khái, nhưng bây giờ chính tai miêu tả, chỉ hận thể lập tức xông lên bắt gọn cả ổ.

“Chị ơi, những gì cháu cháu đều cho chị , chị thể giúp cháu cứu ông bán bánh nướng ? Ông với cháu nhất… hình như ông cũng sốt , cháu ông c.h.ế.t…” Cậu bé nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Tô Miêu Miêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-472-loi-khan-cau-cua-dua-tre-thuc-day-cuoc-giai-cuu.html.]

“Được, chị sẽ giúp cháu cứu ông !” Tô Miêu Miêu gằn từng chữ.

“Thật ạ?” Mắt bé lập tức sáng lên.

“Đương nhiên là thật, cháu cũng là do chị cứu từ trong đất .” Tô Miêu Miêu nở một nụ trấn an.

“Cảm ơn chị, cảm ơn… khụ khụ…” Cậu bé cảm xúc quá kích động, liền bắt đầu ho khan.

“Cháu đừng nữa, nghỉ ngơi cho khỏe , đợi cháu nghỉ ngơi xong, ông bán bánh nướng của cháu sẽ trở về.” Tô Miêu Miêu vội vàng trấn an.

“Vâng… ông bán bánh nướng… cháu… chờ ông…” Tinh thần bé vất vả tích cóp lập tức cạn kiệt, nhắm mắt một nữa rơi hôn mê.

Xác định ngủ say, Tô Miêu Miêu lúc mới dậy.

“Chủ nhiệm Tôn, xuất phát đến phòng thí nghiệm lòng đất đó , ông bên mau ch.óng tập hợp nhân lực đến chi viện.” Tô Miêu Miêu một khắc cũng chậm trễ.

“Đồng chí Tô…” Vân Phi Trần còn khuyên bảo, Tô Miêu Miêu trực tiếp ngắt lời .

khả năng tự bảo vệ , sẽ để thương.” Giọng Tô Miêu Miêu kiên định hữu lực.

Tôn Thiên Tài chằm chằm nàng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Cô nhất định cẩn thận một chút, nếu đối phương đông thế mạnh thì tùy tiện hành động, chuyện đợi đến .” Tôn Thiên Tài hành động thiếu suy nghĩ, nhưng xong lời bé đó, ông cũng kìm nén .

“Được!” Tô Miêu Miêu dứt khoát đồng ý.

“Tô…” Vân Phi Trần về phía Tô Miêu Miêu, định cùng nàng, nhưng mới một chữ, Tô Miêu Miêu đón lấy ánh mắt .

“Thư ký Vân, đưa chủ nhiệm Tôn về!”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

 

 

Loading...