Lục Tu Viễn tiếng hét cho ly nước trong tay suýt nữa cầm chắc.
“Mẹ, đừng kích động.” Lục Tu Viễn sợ Lục hành động gì lý trí, vội vàng đặt ly nước xuống, đưa tay trấn an bà.
Mẹ Lục giơ tay lên, run rẩy chỉ Lục Tu Viễn, đôi môi run rẩy dữ dội, nhưng nên lời, trông như tức giận đến mức tàn nhẫn.
“Mẹ, hít sâu .” Lục Tu Viễn sợ tức giận sinh bệnh, liền dùng cả biện pháp sơ cứu trong quân đội.
Một lúc lâu , Lục mới thở đều , Lục Tu Viễn đỡ bà xuống ghế sofa bên cạnh.
“Chủ nhân của chiếc khăn tay đó rốt cuộc là nhân vật thế nào?” Mẹ Lục chằm chằm Lục Tu Viễn, gằn từng chữ hỏi.
“Cô …” Lục Tu Viễn cũng nên hình dung thế nào.
Chỉ ở nơi Tô Miêu Miêu, trong mắt dường như thấy ai khác.
“Cô gái nhà với con, ở rể thì hẹn hò với con ?” Thấy Lục Tu Viễn lý do, Lục hỏi.
“Có thể như .” Lục Tu Viễn liếc Lục, thấy tình hình của bà định hơn một chút, lúc mới gật đầu.
“Tại cô chiêu rể? Chẳng lẽ nhà họ chỉ một cô là con gái?” Mẹ Lục hỏi.
Lục Tu Viễn cũng giấu giếm, đem tình hình của Tô Miêu Miêu đơn giản cho .
Tuy nhiên, chuyện cả nhà Tô Miêu Miêu vẫn là cải tạo phần t.ử, dù cũng dám một lúc cho quá nhiều cú sốc.
Nếu bà tức giận sinh bệnh, ba chắc chắn sẽ tha cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-428-lai-la-o-re-lai-la-cai-tao-phan-tu.html.]
“Thì là , phận của con bé cũng thật trắc trở.” Mẹ Lục xong lời Lục Tu Viễn, sắc mặt dịu ít.
“ , tuy rằng cô trải qua nhiều chuyện mà thường khó thể tin , nhưng cô trưởng thành , là một nữ đồng chí vô cùng ưu tú.”
“Y thuật của cô giỏi, chỉ chữa khỏi mắt cho con, còn dẫn dắt dân làng cùng trồng d.ư.ợ.c liệu, hiện giờ còn cùng tổ chức thành lập Căn cứ Liên hợp Xí nghiệp Dược phẩm, cô là phụ trách chính.”
“Trước đây biên giới bên xảy chuyện, cô tin liền lập tức chạy đến viện trợ, vẫn luôn ở đó cho đến khi công tác cứu viện kết thúc.” Lục Tu Viễn nhân cơ hội nhiều chuyện liên quan đến Tô Miêu Miêu.
Mẹ Lục mà gật đầu lia lịa, nhưng nhanh phản ứng , chằm chằm Lục Tu Viễn.
“Ta cái thằng nhóc thối thật đúng là để tâm, ngày thường ba gậy đ.á.n.h một tiếng, đến cô gái nhà thì thao thao bất tuyệt. Rốt cuộc con ở rể đến mức nào hả?!”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Mẹ, dù là ở rể lấy vợ, thực chất cũng gì khác biệt, con của chúng con cũng là cháu của ba .” Giọng Lục Tu Viễn hiếm khi mềm mỏng nhiều.
“A, cũng chỉ lúc con mới dùng thái độ chuyện với .” Mẹ Lục lạnh lùng liếc một cái.
“Vậy … rốt cuộc thấy thế nào?” Lục Tu Viễn nữa chủ đề chính.
“Mẹ thấy thế nào? Mẹ dùng mắt xem.” Mẹ Lục hừ lạnh.
“Mẹ.” Lục Tu Viễn chậm rãi .
Thậm chí còn kéo kéo tay áo bà.
Mẹ Lục tối nay chịu quá nhiều cú sốc, chiêu của Lục Tu Viễn vẫn là biện pháp nũng của khi còn nhỏ.