Vạn nhất một cái cẩn thận trông coi kỹ, để tên tiểu t.ử thúi nào lừa gạt mất tiểu , đầu nhất định sẽ đại ca vặn xuống.
“Bên mỗi ngày đưa tới thương hoạn đều đang giảm dần, quân y còn cũng đủ xử lý, chúng lưu tại đây tác dụng cũng lớn. Anh tìm xe lừa của chúng về , đợi lát nữa chúng xuất phát.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Được, ngay.” Hoắc Tâm Viễn liền lập tức hành động, cơ hồ bất luận cái gì chần chờ liền chạy tìm xe lừa.
Thấy trai rời , Tô Miêu Miêu lúc mới về phía khu phế tích bên .
Nàng sắp , dù cũng với Lục Tu Viễn một tiếng. Chỉ tiếc là, Tô Miêu Miêu cũng tìm thấy ảnh ở khu phế tích đó.
Xem câu “tạm biệt” là thể . Tô Miêu Miêu khẽ thở dài một cái, xoay tính toán rời .
“Đồng chí!”
Ngay lúc , một giọng chút quen thuộc đột nhiên vang lên từ phía .
Tô Miêu Miêu theo bản năng đầu , liền thấy một tiểu chiến sĩ đang kích động chạy về phía nàng.
Người nàng quen, chính là hôm chạy tìm bác sĩ cho Lục Tu Viễn ở trạm y tế.
“Đồng chí, cô tới tìm đội trưởng của chúng ?” Tiểu chiến sĩ cuối cùng cũng chạy tới mặt Tô Miêu Miêu, ánh mắt sáng lấp lánh nàng.
Tô Miêu Miêu rửa mặt sạch sẽ, tiểu chiến sĩ chỉ cảm thấy đội trưởng nhà thật là gặp vận may cứt ch.ó, cư nhiên thể một nữ đồng chí xinh như năm bảy lượt chủ động tới tìm.
“ , ?” Tô Miêu Miêu dò hỏi.
“Đội trưởng chúng tuần tra , cô chờ ở đây một lát , hẳn là sắp trở .” Tiểu chiến sĩ nhiệt tình .
Tô Miêu Miêu sắc trời, tiểu chiến sĩ chỉ cảm thấy đội trưởng nhà thật là .
“Như , thôi bỏ , cho là về đây.” Tô Miêu Miêu cũng định chờ, rốt cuộc tuần tra thì khi nào mới thể trở về.
“Về? Cô về a?” Tiểu chiến sĩ cuống lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-302-bo-lo-nhau-lo-thuoc-mo-chua-dung-tam-long.html.]
“Tự nhiên là về nhà a, tình huống bên cũng định .” Tô Miêu Miêu .
“Nếu cô chờ một chút , đội trưởng chúng thật sự sắp về .” Vừa Tô Miêu Miêu về nhà, tiểu chiến sĩ liền vì đội trưởng nhà tranh thủ một chút.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tuy rằng điểm ghen tị nho nhỏ, nhưng vẫn hy vọng đội trưởng thể nhanh ch.óng kết hôn, như sẽ nhiều thời gian để hành hạ bọn họ tập luyện nữa.
“Không cần , đưa cái cho , t.h.u.ố.c đối với ngoại thương kỳ hiệu.” Tô Miêu Miêu lắc đầu, từ trong túi vải tùy lấy một cái bình sứ nhỏ đưa cho tiểu chiến sĩ mặt.
Đây là nàng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi mấy ngày nay để điều chế t.h.u.ố.c mỡ.
“Cái vẫn là cô tự đưa cho đội trưởng .” Tiểu chiến sĩ lập tức xua tay.
“Anh trai còn đang đợi, phiền .” Tô Miêu Miêu xong liền nhét bình sứ tay tiểu chiến sĩ, xoay rời .
“Ấy……” Tiểu chiến sĩ ngăn cản cũng tìm thấy lý do, chỉ thể trơ mắt Tô Miêu Miêu rời .
Tô Miêu Miêu trở lều trại, Hoắc Tâm Viễn vặn dắt xe lừa trở về.
Từ ngày đầu tiên bọn họ tới, xe lừa bên trưng dụng để vận chuyển.
Mấy ngày nay xuống , Đại Hoa (con lừa) đều gầy một vòng. Tô Miêu Miêu chút đau lòng vỗ vỗ cổ Đại Hoa.
“Trở về sẽ cho mày ăn đồ ngon.”
Đại Hoa cũng hiểu , ngao ngao kêu to hai tiếng.
“Tiểu , chúng xuất phát thôi.” Hoắc Tâm Viễn mở miệng.
“Ừm.” Tô Miêu Miêu gật đầu, lên xe lừa.
Chỉ là khi rời , nàng vẫn tự chủ đầu thoáng qua.