“Cháu thể xem ?” Tô Miêu Miêu sắc trời, tuy rằng tối, nhưng đến mức thấy gì.
“Đương nhiên thể, , dẫn cô xem trại gà của thôn chúng .” Hồng Quảng lập tức đồng ý.
Tô Miêu Miêu theo ông cửa, Hoắc Văn Thái tự nhiên cũng theo.
Ba hơn mười phút thì đến núi.
Tuy rằng Tô Miêu Miêu trong lòng chuẩn sẵn, nhưng khi tận mắt thấy tình cảnh núi, vẫn nhịn sửng sốt một chút.
Cánh rừng vốn dĩ trống trải hiện tại dọn dẹp sạch sẽ, dùng tre nứa đan thành hàng rào vây quanh một khu vực khép kín.
Bên trong khu vực đó, dùng rơm rạ cùng các loại cỏ khô, cành cây lấy gốc cây to trụ chống đỡ, dựng lên mấy chục cái ổ gà lớn nhỏ đồng đều.
Mà đám gà con đang nhàn nhã ăn cỏ, bắt sâu trong sân.
Giống gà con lớn nhanh, một tháng thời gian chậm rãi rụng lớp lông tơ ban đầu, mọc một ít lông vũ, qua to hơn gấp đôi so với , rõ ràng chúng nuôi dưỡng .
“Tiểu , em thấy trại gà chúng xây thế nào?” Nhìn Tô Miêu Miêu vẫn luôn chuyện, Hoắc Văn Thái chút tự tin hỏi.
Trại gà là nhà bọn họ cùng bộ thôn dân trong thôn cùng , cũng đạt yêu cầu của Tô Miêu Miêu .
“Rất , em cũng ngờ thể như .” Tô Miêu Miêu khen ngợi, điều vượt qua mong đợi của cô.
Đặc biệt là những cái chuồng gà , đó cô chỉ cho Hoắc Văn Thái một phương hướng, nghĩ tới bọn họ thế nhưng thể thành phẩm như thế.
“Thật chăng?” Hoắc Văn Thái , ngữ khí đều chút gấp gáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-266-tham-quan-trai-ga-thanh-qua-buoc-dau.html.]
“Đương nhiên là thật, chẳng lẽ em còn thể lấy những việc giỡn với ?” Tô Miêu Miêu chút bất đắc dĩ bọn họ.
“Cái trại gà đều là do đại đường ca của cô dẫn dắt chúng từng chút từng chút xây dựng nên. Ngay cả mấy cái ổ gà chúng cũng thử nghiệm nhiều cách, vất vả lắm mới bộ dáng hiện tại.” Hồng Quảng đến cũng cảm thấy tự hào, nay từng nghĩ còn bản lĩnh như .
“Trại gà xây , gà con cũng nuôi . Xem bộ dáng hiện tại, ba bốn tháng nữa là thể đẻ trứng, đến lúc đó sẽ thu nhập.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Trứng gà thật sự thể bán ?” Hồng Quảng còn ba tháng nữa là tiền lời, thanh âm đều chút run rẩy.
“Đương nhiên thể a, hiện tại trứng gà chính là mặt hàng bán chạy.” Tô Miêu Miêu khẳng định.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đáy mắt Hồng Quảng ánh sáng càng thêm rực rỡ.
Chỉ cần ráng thêm ba tháng, ba tháng thôn bọn họ sẽ thu nhập, đến lúc đó một ngày cũng thể ăn thêm một bữa.
“ tiểu , còn một vấn đề.” Hoắc Văn Thái đột nhiên nghĩ đến vấn đề khó đó, vội vàng mở miệng.
“Vấn đề gì?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Hàng rào của chúng tuy rằng tu sửa kiên cố, độ cao cũng tăng thêm nhiều, nhưng thời tiết ấm lên, lúc tuần tra thường phát hiện dấu vết của chồn và rắn. Anh hiện tại sắp xếp tuần tra 24/24 quanh trại gà, nhưng cũng sợ sơ hở. Một khi để mấy con súc sinh đó lọt trại gà, tổn thất chính là thể đo lường.” Hoắc Văn Thái lời , mày nhíu c.h.ặ.t.