“Cô chính là Tô Miêu Miêu.” Đội trưởng sững sờ.
Ông sớm danh Tô Miêu Miêu, chỉ là đây vẫn cơ hội gặp mặt, ngờ đầu gặp mặt trong tình huống như thế .
“Đội trưởng ?” Tô Miêu Miêu hỏi.
“Như sấm bên tai.” Vẻ mặt đội trưởng hòa hoãn hơn ít, mở miệng, “Cô cô chắc chắn đây là t.h.u.ố.c độc?”
“ , loại t.h.u.ố.c độc một khi rải nguồn nước, sẽ nhanh ch.óng ô nhiễm bộ hạ lưu, chỉ cây trồng tưới nước sẽ độc c.h.ế.t, ngay cả cẩn thận uống nhầm cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Hơn nữa loại t.h.u.ố.c độc sẽ bay , chỉ theo nguồn nước ô nhiễm một mạch. Đội trưởng nếu tin lời , đến lúc đó thể mang t.h.u.ố.c độc cho chuyên nghiệp xét nghiệm.” Giọng Tô Miêu Miêu đanh thép.
Đội trưởng lời , vẻ mặt lập tức trầm xuống.
Ông tin Tô Miêu Miêu sẽ dối trong chuyện .
Đội trưởng chuyển ánh mắt sang Ngô Bá Dương mặt đất, giọng điệu nghiêm khắc.
“Tại mày như ?”
Miệng Ngô Bá Dương nhét tất thối, ấp úng một câu chỉnh.
“Đội trưởng, chuyện liên quan đến chúng , đều là Ngô Bá Dương, là sai khiến chúng , chúng ép buộc.” Ngô Bá Dương bên mở miệng , ba tên chân ch.ó phía bắt đầu dập đầu loảng xoảng.
Ngô Bá Dương lời , lập tức đầu trừng mắt họ, ánh mắt đó đầy vẻ âm hiểm.
Tô Miêu Miêu mày khỏi nhướng lên một chút.
Đây là bắt đầu ch.ó c.ắ.n ch.ó ?
Còn tưởng tình cảm của họ sâu đậm đến mức nào.
“Các bậy bạ gì đó? Có tùy tiện vu khống khác là tù !” lúc , một tiếng quát trầm thấp từ phía truyền đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-240-ngo-duc-nghia-den-noi-cho-can-cho.html.]
Tô Miêu Miêu đầu liền thấy một đàn ông trung niên dáng thấp bé bước nhanh tới.
Ánh mắt Tô Miêu Miêu lóe lên, lẽ chính là vị bác cả thư ký đại đội của Ngô Bá Dương.
Ngô Bá Dương thấy Ngô Đức Nghĩa, trong mắt lập tức tràn ngập một tia sáng, ú ớ hiệu với ông .
Ngô Đức Nghĩa chỉ nhàn nhạt liếc một cái, liền đến bên cạnh đội trưởng.
“Đội trưởng, thật là ngại quá, muộn thế còn phiền ông nghỉ ngơi, để ông đến xử lý chuyện của mấy đứa trẻ .” Ngô Đức Nghĩa vẻ mặt nịnh nọt đội trưởng.
Dăm ba câu quy kết sự việc thành chuyện trẻ con.
Tô Miêu Miêu lạnh một tiếng, vị bác cả của Ngô Bá Dương thật đúng là vài phần bản lĩnh đổi trắng đen, khó trách bên ngoài kiêng nể gì.
“Nghĩ đến vị chính là thư ký Ngô , cháu trai của ông là ông sai khiến đến đầu độc.” Tô Miêu Miêu sâu kín mở miệng.
“Hoàn là bậy! Chính cũng là một thành viên của đại đội An Dương, thể chuyện hại lợi như !” Ngô Đức Nghĩa một mực phủ nhận, ánh mắt u ám như rắn độc quấn lấy Tô Miêu Miêu.
“Ngược là cô đồng chí , tuổi còn trẻ tùy tiện vu khống trưởng bối, thật sự là chút giáo dưỡng nào, cô bé như cô nếu sinh ở nhà chúng , nhất định dạy dỗ một phen!”
“Chuyện phiền ông lo, nhà ông thể dạy dỗ loại hàng , sinh ở nhà ông sợ cũng chuyện gì.” Tô Miêu Miêu như liếc Ngô Bá Dương đang quỳ đất.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Sắc mặt Ngô Đức Nghĩa trầm xuống, theo bản năng liền dạy dỗ cô bé mặt một phen.
Hoắc Kiến Quốc, Hoắc Mẫn Học và Hoắc Tâm Viễn ba chú ý đến hành động của ông , tất cả đều mặt Tô Miêu Miêu.
Thân hình cao lớn của họ như ba ngọn núi lớn thể vượt qua, khiến Ngô Đức Nghĩa thể tạm thời đè nén cảm xúc cuộn trào trong lòng.
“Đội trưởng, thấy chuyện chắc chắn hiểu lầm gì đó, cháu trai tuy tính tình chút nóng nảy, nhưng bao giờ tổn hại đến lợi ích tập thể. Hay là ông cứ cho thả nó , cũng để chúng lời khai của nó, thể chỉ một phía .” Ngô Đức Nghĩa lạnh lùng liếc về phía Tô Miêu Miêu.