“Lời của ba con sai, hai bộ xương già của chúng thật sự tiện ngoài. Các con chúng thăm cả con là , chỉ cần thể mang tin tức về, chúng cũng an tâm.”
Hoắc Kiến Quốc nghĩ cũng đúng, bây giờ họ xe, tình hình bên cả cũng rõ ràng, lỡ như còn trèo đèo lội suối, hai già thật sự thích hợp.
“Vậy ông bà nội cứ ở nhà chờ, đợi rõ tình hình bên bác cả , đưa hai qua.” Tô Miêu Miêu dịu dàng .
“Được.” Bà Hoắc chậm rãi gật đầu.
“Ba, chúng ai thăm bác cả?” Hoắc Tâm Viễn nhịn hỏi.
Hoắc Kiến Quốc Hoắc Tâm Viễn lập tức trả lời, suy nghĩ một lát mới ngẩng đầu.
“Lần để Miêu Miêu và Văn Bác cùng ba.”
Hoắc Kiến Quốc ở trong nhà uy tín vẫn cao, ông mở miệng, tự nhiên bất kỳ ý kiến gì.
Tuy nhiên Đường Xuân Lan thử hỏi một câu.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Tình hình bên cả còn rõ, mang Miêu Miêu đường vất vả quá ?”
“Miêu Miêu, con tự chọn , nếu cùng chúng , thì cùng cả con. Nếu con , ba sẽ mang hai con .” Hoắc Kiến Quốc giao quyền chủ động cho Tô Miêu Miêu.
Hoắc Kiến Quốc Tô Miêu Miêu cùng ông thực là chút tư tâm.
Tô Miêu Miêu hiểu y thuật, lỡ như bên cả tình huống gì, còn thể giúp .
việc Tô Miêu Miêu đồng ý mới .
“Tình hình trong thôn bên cũng dần quỹ đạo, con sẽ cùng ba và cả một chuyến.” Tô Miêu Miêu cũng do dự nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-xuyen-thanh-tho-giet-heo-roi-lai-noi-toi-la-that-thien-kim/chuong-175-quyet-dinh-nguoi-di-ca-nha-chuan-bi.html.]
Mặc dù cô tiếp xúc nhiều với bác cả Hoắc, nhưng lúc đó trong tình huống như , ông còn thể nhớ đến việc cho cô quà gặp mặt, nhân phẩm nhất định tồi.
Bị cha liên lụy, thể oán hối, tâm tính kiên định, như qua nhiều một chút cũng gì thể.
“Được, nếu Miêu Miêu đồng ý, chúng sáng mai xuất phát.” Hoắc Kiến Quốc quyết định.
“Vậy chuẩn một chút.” Bà Hoắc thấy họ quyết định, lập tức dậy bếp.
“Con cũng giúp.” Đường Xuân Lan cũng theo.
Tô Miêu Miêu nghĩ nghĩ, về phòng , xách một cái túi bếp.
Nhà bếp.
Bà Hoắc đang mở vại gạo, bên trong còn nửa vại gạo.
Vừa định múc gạo, đột nhiên phản ứng .
“Xem , già lẩm cẩm, gặp cả con, quên mất gạo đều là Miêu Miêu mua về. Con hỏi Miêu Miêu, thể cho một ít mang cho bác cả , chúng lĩnh lương thực sẽ bù .” Giọng bà Hoắc chút nghẹn ngào.
“Vâng.” Đường Xuân Lan đáp một tiếng định tìm Tô Miêu Miêu.
Lại ngờ Tô Miêu Miêu lúc xách túi .
“Miêu Miêu con đến đúng lúc quá, bà nội con …” Đường Xuân Lan định thuật ý của bà Hoắc, nhưng lời còn xong Tô Miêu Miêu tiếp lời.
“Mẹ, bà nội con đều thấy . Số gạo tẻ trong vại cứ lấy hết , con ở đây còn một ít lương thực, tối nay hai thêm lương khô để dành, ngày mai chúng cùng mang qua cho bác cả.” Tô Miêu Miêu đưa túi trong tay cho Đường Xuân Lan.