Đây là kinh nghiệm đ.á.n.h từ nhỏ của , đ.á.n.h như cho dù nhà nó tìm đến trường học cũng bắt bẻ của . Đã nhiều năm đ.á.n.h , giả vờ nhiều năm như , đều sắp cho rằng chính thật sự là một tính tình .
“Tao sai tao sai , cầu xin mày, đừng đ.á.n.h nữa, tao dám nữa.” Địch Diệu Tổ nhận túng nhanh.
Tống Khải tức giận cũng qua bồi thêm mấy cú đá.
Lý Bình cũng tức giận phi thường, vây quanh em họ quan tâm an ủi vài câu, đó cũng khí bất quá cho mấy nắm đ.ấ.m.
Địch Diệu Tổ cũng rốt cuộc bao nhiêu nắm đ.ấ.m cùng bàn chân giáng xuống , chỉ cảm giác như hạt mưa rơi xuống, dày đặc dứt.
Lục Khi xem Lâm Đông đ.á.n.h cũng hòm hòm , đừng để xảy đại sự, bèn qua khuyên Lâm Đông dừng tay, thu thập còn biện pháp khác.
Lâm Đông lúc mới dừng tay.
Lâm Tây Tây cũng kéo cả sang một bên, cả tiền đồ quang minh, ngàn vạn đừng bởi vì cô mà nhiễm vết nhơ, đây là chuyện cả đời.
Chờ đám Lâm Tây Tây .
Đám hồ bằng cẩu hữu của Địch Diệu Tổ mới hết sợ hãi, nghĩ thầm may mắn cùng cứng đối cứng, mấy tên túng bao bọn họ cũng là đối thủ của .
Về đến nhà, Lục Khi trấn an Lâm Đông đang còn tức giận, ngoài tìm hỏi thăm chi tiết về Địch Hữu Vi.
Rất nhanh liền hỏi thăm rõ ràng.
Cái m.ô.n.g của Địch Hữu Vi sạch sẽ như , ở vị trí xưởng trưởng bao năm nay thiếu việc giúp trong nhà mưu phúc lợi, bán chỉ tiêu tuyển dụng, còn kéo bè kéo cánh. Địch Diệu Tổ còn cho một nữ công nhân xưởng máy móc to bụng, chuyện ông bố xưởng trưởng của áp xuống, lén lút giải quyết.
Lại còn tra Địch Hữu Vi cùng phó xưởng trưởng xưởng máy móc Hồng Phương là Lý Phi bằng mặt bằng lòng.
Bọn họ lúc thể lợi dụng cái nhược điểm .
Kế hoạch tạm định là thư tố giác, một phong gửi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật, một phong khác để "rơi" tay vị phó xưởng trưởng .
Liền xem vị phó xưởng trưởng thể nắm lấy cơ hội .
Rốt cuộc là xưởng trưởng xưởng máy móc, bản lĩnh tự nhiên nhỏ, Lục Khi về nhà thỉnh ông nội hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-cuu-vot-ca-nha-nho-mieng-qua-den/chuong-695-danh-nho-ra-lon-luc-khi-am-tham-dieu-tra-dich-gia.html.]
——
Đám bạn bè của Địch Diệu Tổ đều là con cái của cấp ba , luôn luôn nịnh bợ . Chuyện xảy hôm nay Địch Diệu Tổ phi thường bất mãn, đem đám hung hăng mắng một trận.
Cha nhà còn ở trướng cha quản lý, tự nhiên bọn họ thấp hèn cho trút giận.
Địch Diệu Tổ lúc mới thuận khí chút: “Còn mau đưa tao về nhà.”
Về đến nhà, bà nội cùng của Địch Diệu Tổ thấy Địch Diệu Tổ một thương tích, đau lòng c.h.ế.t.
“Mẹ, bà nội, hai trút giận cho con.”
“Đó là khẳng định, chờ ba con trở về, liền mấy cái thằng ranh con thứ , bảo ba con cách chức cha của bọn nó hết, cũng dám con trai đ.á.n.h.” Mẹ của Địch Diệu Tổ là Ngô Chân hung tợn .
Chờ Địch Hữu Vi trở về, Ngô Chân cùng bà nội Địch Diệu Tổ lôi kéo ông , đem đám thường xuyên chơi cùng Địch Diệu Tổ cáo trạng một .
Địch Hữu Vi thấy con trai độc đinh đ.á.n.h thành cái dạng , cũng đau lòng thôi, rốt cuộc liền một mống để nối dõi tông đường.
Càng nhiều hơn là tức giận, gì còn đang ở cái vị trí , liền như đem để mắt.
Trên mặt âm u, ngoài miệng vẫn là đem Địch Diệu Tổ mắng một trận: “Sớm bảo mày an phận chút, nhưng mày vẫn lời. Những chuyện đầu năm vất vả lắm mới bãi bình , mày tao nhường bao nhiêu lợi ích cho ? Mày liền thể cho tao tranh khẩu khí, là chuyện như thế nào? Bị ai đ.á.n.h?”
“Ai…… Ba, ba đừng động, là vì một cô gái nhỏ, cần ba tay. Chủ yếu là bọn thằng Mập, còn ý định nhờ ba sắp xếp công việc, thế mà xem con đ.á.n.h cũng đ.á.n.h trả giúp con.” Địch Diệu Tổ trong đầu hiện lên khuôn mặt xinh của Lâm Tây Tây, tức khắc thương hoa tiếc ngọc lên, lão ba nhà tay với Lâm Tây Tây.
Địch Hữu Vi còn thể đoán là vì cái gì mà , liền uổng công ở cái vị trí xưởng trưởng .
Nga
Quả thực là hận sắt thành thép, như thế nào sinh cái thằng con chỉ nhi nữ tình trường, hừ : “A…… Không nghĩ tới mày vẫn là cái kẻ si tình.”
Địch Hữu Vi so với con trai suy nghĩ nhiều hơn, đổi thường lui tới thì mấy hộ gia đình sớm đến tận nhà nhận , hôm nay đều trở về một hồi lâu, cũng thấy bóng dáng mấy nhà , cái cho nhận thấy vài phần dị thường.
Là cái gì cho bọn họ sợ hãi? Địch Hữu Vi cấm nghĩ đến lúc tan tầm, phó xưởng trưởng Lý Phi nở một nụ đầy thâm ý.
Ngô Chân xem sắc mặt Địch Hữu Vi càng ngày càng khó coi, tưởng chuyện hôm nay chọc tức: “Mấy cái thằng ranh con về còn dám tới cửa, xem hảo hảo mắng cho một trận.”