Chỉ là một ông già cùng một đứa trẻ con, bọn họ đồ vật gì đáng để mưu đồ .
Thật là hiểu nổi.
Không nghĩ , Lâm Nam liền vứt đầu, kiên nhẫn quan tâm cái .
Chờ về đến nhà, Lâm Nam liền tìm bà nội cáo trạng, việc với lớn một chút, ai hai em ngu xuẩn cả giáo huấn xong còn dám trả thù .
Vốn định giấu chuyện gặp rắn , sợ trong nhà lo lắng.
Cũng sợ đầu cảm thấy nguy hiểm cho bọn họ lên núi nữa.
Lâm Nam lỡ miệng .
Bà cụ Lâm tim treo lên tận cổ họng, nghĩ mà sợ, sợ hãi ba đứa cháu vạn nhất mệnh hệ gì thì bây giờ.
Vội vàng gọi ba đứa cháu đến mặt, cẩn thận kiểm tra một lượt.
Thấy ba đứa , bà cụ Lâm mới yên tâm chút.
vẫn bắt bọn họ trong thời gian lên núi nữa.
Trong nhà tuy rằng giàu , nhưng cũng tới nỗi đói bụng.
Lại khen bọn họ đúng. Chuyện nên giúp, tri ân báo đáp, đều là đứa trẻ ngoan.
Bà cụ Lâm còn bảo bọn họ tìm thời gian gọi thằng bé Lục Khi tới nhà ăn bữa cơm.
Này chỉ đơn giản là bắt một con rắn, đây chính là cứu mạng ba đứa cháu nhà bà.
Bằng , dựa miêu tả của bọn trẻ, con rắn chắc chắn độc, giống như rắn nhà bình thường thấy còn chạy, con rắn đuổi theo bọn họ phun lưỡi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-cuu-vot-ca-nha-nho-mieng-qua-den/chuong-249-lam-dong-ra-oai-day-do-hai-ten-con-do-nhi.html.]
Bà cụ Lâm hận thể hiện tại liền gọi thằng nhóc Lục Khi tới, mời nó ăn bữa ngon, cảm tạ một phen.
Lâm Đông cùng Lâm Tây Tây xem biểu hiện lúc của Lục Khi , khả năng tới nhà ăn cơm là lớn.
“Bà nội, hôm nào chúng cháu mang chút đồ ăn cảm tạ Lục Khi cũng , nhà chúng nhiều mắt tạp, tiện.” Lâm Tây Tây .
Lâm Đông tán đồng gật gật đầu.
Bà cụ Lâm tưởng tượng bọn nhỏ đúng, bà là quan tâm quá nên loạn.
“Vậy hôm nào bà món gì ngon, đầu các cháu mang qua cho nó.” Bà cụ Lâm .
Lâm Tây Tây và Lâm Đông cảm thấy như hơn.
Bọn họ đều là trẻ con, lớn thường thường đối với trẻ con khoan dung hơn chút, mặc dù cẩn thận lớn thấy, cũng chỉ coi như trẻ con hiểu chuyện.
Anh em Lâm Tây Tây liền lấy nho và mận dại trong gùi .
“Lần hái nhiều thế ? Nhiều như ăn hết dễ hỏng, bà để cho các cháu một ít ăn, còn thành đồ hộp nho cho các cháu nhé.” Bà cụ Lâm xem hái nhiều nho dại như , nghĩ đến cháu gái nhỏ chua răng, liền nghĩ đổi món cho bọn nhỏ.
Lâm Nam ánh mắt sáng lên, chỉ cần là đồ ăn đều hứng thú, càng miễn bàn là đồ hộp, mới chỉ ăn đồ hộp hoàng đào thôi, đó là do bác cả gái mang về, đông, chỉ chia một miếng.
“Bà nội, bà còn đồ hộp nho cơ ạ? Cháu còn ăn bao giờ, cháu ăn, bà nội bà thật lợi hại, cái gì cũng , khẳng định ăn ngon.”
“Bà của cháu nhiều lắm, sợ phí phạm đồ vật , thành đồ hộp nho còn dùng đường phèn đấy, đều là thứ thể ngon .” Bà cụ Lâm .
Lâm Nam hì hì , thấy là ngon , nho còn đường phèn.
“Đi rửa tay ăn chút nho , chờ bố cháu về bà hỏi xem bao giờ nó công xã giao dây cỏ, bà bảo nó trạm thu mua phế liệu tìm mấy cái vỏ chai đồ hộp về , bằng đồ đựng.” Bà cụ Lâm xong liền bảo ba đứa cháu về phòng nghỉ ngơi.
Nga