Lâm Đông, Lâm Nam còn bà cụ Lâm ở nhà còn tưởng rằng Bé Tây .
Đều chạy tới với tốc độ nhanh nhất.
“Em gái? Em thế? Có thương ở ?”
Bà cụ Lâm cũng quan tâm hỏi: “ đấy, Bé Tây, xảy chuyện gì? Có ngã ở ?”
Chờ ba bà cháu thấy trong lòng bàn tay trắng nõn của Lâm Tây Tây một cái răng nhỏ.
Bà cụ Lâm thở phào nhẹ nhõm, mới buồn : “Bé Tây rụng răng ?”
Lâm Nam cũng : “Em gái ơi là em gái, giật cả , còn là rụng cái răng , em gào cái gì chứ, dọa bọn hết hồn.”
Không hề ngoài ý , bạn nhỏ Lâm Nam nhận một cái liếc mắt sắc lẹm của em gái.
Mặc kệ bà nội hai trai gì, Lâm Tây Tây cũng mở miệng.
Bà cụ Lâm hỏi: “Cháu rụng cái còn tính là muộn đấy, cũng nên rụng , là răng hàm hàm ?”
Lâm Tây Tây chỉ chỉ hàm .
“Vậy đưa cái răng cho bà , hai cháu năm ngoái cũng mới rụng răng, chỗ chúng răng hàm rụng thì ném xuống gầm giường hoặc xuống mương.
Răng hàm thì ném lên mái nhà.” Bà cụ Lâm bảo Bé Tây đưa răng cho bà, bà ném.
Lâm Tây Tây còn cách , liền giao cái răng cho bà nội.
Lâm Nam còn nhớ rõ năm ngoái rụng cái răng hàm , bà nội liền ném lên mái nhà cho .
“Em gái, em lời nào? Có ngại ? Rất nhanh sẽ mọc thôi.
Không , ai mà chẳng rụng răng, ai em , răng hàm bên trong của cũng đang lung lay đây , qua đoạn thời gian nữa cũng sẽ rụng.” Lâm Nam thấy em gái cứ im lặng mãi.
Lâm Tây Tây tò mò: “Thật sự sẽ mọc nhanh ?”
“Ngô ha ha ha —— em gái, răng cửa em rụng kìa, trông buồn quá ——” Lâm Nam vẫn luôn cảm thấy em gái thật là lợi hại, là thông minh nhất nhà, còn thông minh hơn cả ba .
Lúc thấy em gái cũng rụng răng, thật vui quá, hóa bạn nhỏ thông minh cũng sẽ rụng răng giống thường.
Lâm Tây Tây thẹn quá hóa giận, bảo mà, Lâm Nam cái đồ l.ừ.a đ.ả.o, cứ chờ đấy.
Trong sân, Lâm Nam chạy đằng , Lâm Tây Tây bước chân ngắn nhỏ đuổi theo .
Lâm Nam thỉnh thoảng đầu mặt quỷ trêu em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-toi-cuu-vot-ca-nha-nho-mieng-qua-den/chuong-245-lam-lao-tu-khoe-khoang-va-su-co-rung-rang-cua-be-tay.html.]
Làm Lâm Tây Tây tức đến nghiến răng nghiến lợi, đuổi theo một trận.
Lâm Đông ôm vai xem em trai em gái đùa giỡn, tuy rằng điểm ầm ĩ, nhưng thích em út tràn đầy sức sống như .
Nga
Bà cụ Lâm thỉnh thoảng ngẩng đầu về phía hai đứa cháu đang đùa giỡn, khóe môi treo lên một nụ .
Đột nhiên, cách một bức tường bên truyền đến vài tiếng phanh phanh phanh.
Nụ mặt bà cụ Lâm nhạt .
Lâm Nam và Lâm Tây Tây chịu ảnh hưởng, tiếp tục trò chơi đuổi bắt.
Chơi đùa một lát, Lâm Nam và Lâm Tây Tây đều chạy mệt , Lâm Đông đề nghị hái nho về.
Lâm Nam và Lâm Tây Tây tự nhiên đồng ý.
Bà cụ Lâm chỉ câu cẩn thận chút, đừng để ngã.
Ba em đều ngoan ngoãn .
Trên đường lên núi, ngang qua cái vũng nước, Lâm Nam chép chép miệng: “Anh cả, em gái, ăn cá nướng.”
Lâm Đông liếc một cái: “Nói thừa, ai mà chẳng ăn, nhưng bắt thì thế nào.”
Nhắc tới cá nướng, Lâm Tây Tây cũng thèm lắm, cứ việc cách mấy ngày thể ăn trứng gà, còn thể ăn thịt hầm, nhưng vẫn thèm nha, chút nước béo vẫn là quá ít.
Lâm Nam đối với em gái sự tự tin mù quáng: “Em gái nhất định biện pháp bắt .”
Lâm Tây Tây toát mồ hôi: “Anh hai, cũng quá đề cao em .”
Lâm Nam tiếc nuối thở dài.
Lâm Đông nhỏ giọng hỏi: “Em gái, em cách ?”
Lâm Tây Tây nỗ lực nghĩ nghĩ: “Cá nhỏ tôm nhỏ thì cách, cá lớn thì chỉ thể câu, chúng cần câu, thì tự chế, cần câu thì dễ , lưỡi câu mới khó, trừ phi xin bà nội cái kim khâu để tự chế lưỡi câu.”
Lâm Nam vỗ tay: “Em gái, em nhất định sẽ cách mà.”
Lâm Đông: “Vậy hôm nào chúng xin bà nội cái kim để tự chế một cái nhé?”
Lâm Nam hưng phấn thôi, dường như ăn cá .
Lâm Tây Tây mỉm , thuận tiện đưa điều kiện: “Lần thi hai đạt 85 điểm trở lên, thì thưởng cho hai một bữa cá nướng ?”