Thập Niên 60 Tiểu Thư Nhà Tư Bản Thức Tỉnh, Vét Cạn Gia Sản Đi Theo Quân - Chương 189: Có Người Đang Tiếp Cận Chuồng Bò
Cập nhật lúc: 2026-04-08 01:42:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu khuê nữ, ?”
Trương Xuân Hoa thấy Lộc Nhiêu dừng , khỏi đầu sang.
Lộc Nhiêu hồn, bước lên phía : “Không ạ, chỉ là thấy đồng chí Thiết Ngưu về phía nghĩa trang.”
“Sáng nay Thiết Ngưu ? Sao lúc nữa?” Trương Xuân Hoa cũng vẻ mặt khó hiểu, nhưng bà cũng nghĩ quá nhiều, kéo Lộc Nhiêu về phía .
“Mặc kệ nó, đây nó cũng thường xuyên đến xổm mộ ông nội nó, thiếu tiền thì , lúc nửa đêm nửa hôm xổm ở đó dọa , lão già nhà liền nửa đêm canh ba bắt nó.”
Bà vẻ mặt hoài niệm: “Nay lão già lớn tuổi , còn sức mà lăn lộn nữa.”
Lộc Nhiêu : “Bí thư gia gia còn trẻ lắm, vẫn thể nửa đêm bắt .”
Hai ngày nay cô lén lút cho một chút nước linh tuyền nước uống của bọn họ, tin rằng cơ thể của các già sẽ ngày càng lên.
Lộc Nhiêu cuối cùng về phía nghĩa trang một cái, cảm thấy hành vi hôm nay của Phó đại đội trưởng vẫn chút kỳ lạ.
Và lúc .
Phó Chiếu Dã vượt qua một ngọn núi đến nghĩa trang.
Người Tiểu Sơn Áo đối với nơi ai là quen thuộc, gần như cứ thời gian rảnh là sẽ qua quét dọn bia mộ cho .
Tuyết rơi lớn hai ngày, trong nghĩa trang tích tụ một lớp tuyết dày, Phó Chiếu Dã chỉ thể dựa phương hướng để nhận mộ của ông nội .
Mất một chút thời gian để dọn sạch tuyết, nấm mồ đông cứng , Phó Chiếu Dã trầm mặc.
lúc , thấy chim Hải Đông Thanh bay lượn bầu trời phát một tiếng kêu lảnh lót.
Đây là khách từ xa đến .
Phó Chiếu Dã đến một điểm quan sát, lấy ống nhòm từ trong túi về phía xa.
Quả nhiên thấy con đường từ Thanh Sơn trấn đến Đại Sơn Áo, một chiếc máy kéo đang bình bịch chạy về phía bên .
“Công an…”
Phó Chiếu Dã đồng hồ cổ tay, tính toán thời gian bọn họ quả thực nên đến .
Anh mộ ông nội, dập đầu một cái với lão gia t.ử: “Tối cháu đến.”
Nói xong liền nhanh ch.óng xuống núi.
…
Bên Lộc Nhiêu đến ngôi nhà gỗ nhỏ của thợ săn.
Vừa đến nơi, Trương Xuân Hoa liền nhét giỏ tay Lộc Nhiêu: “Ta đến chuồng bò một chuyến, bên ủy thác cho cháu đưa thịt đấy.”
“Trương nãi nãi…” Trong lòng Lộc Nhiêu ấm áp.
Trương nãi nãi đây là cố ý tạo cơ hội cho cô và giáo sư bọn họ chuyện.
“Được , lát nữa đến đón cháu.” Trương Xuân Hoa vỗ vỗ mu bàn tay Lộc Nhiêu, xoay .
Lộc Nhiêu bóng lưng khỏe khoắn của bà , cảm thấy cho Trương nãi nãi uống thêm bao nhiêu nước linh tuyền cũng đáng.
“Nhiêu Nhiêu.” Tô Cúc mở cửa liền thấy Lộc Nhiêu, lập tức vui mừng đón.
“Sư mẫu đừng ngoài.” Lộc Nhiêu vội vàng xách giỏ và gùi chạy tới.
“Cẩn thận đường trơn.” Tô Cúc mà kinh hồn bạt vía.
Băng tuyết bao phủ thế , bà bên ngoài còn dám , may mà Lộc Nhiêu là luyện võ hạ bàn vững chắc, còn thể chạy.
“Không , con ngã .” Lộc Nhiêu một chút cũng để ý.
Cô luyện công phu bao nhiêu năm như nếu còn ngã tuyết, thì cũng quá phế .
“Nhiêu Nhiêu đến ?” Đàm Giác cũng thấy tiếng động, khoác áo định .
Lộc Nhiêu xông , đẩy ông trở .
“Thầy ở trong , bên ngoài lạnh lắm.”
Đàm Giác lặng lẽ cô học trò hấp tấp, hồi lâu, gật đầu: “Cũng , cứ giữ cái khí thế .”
Lộc Nhiêu khá bất ngờ Đàm giáo sư một cái.
Cô nhớ, đây cô xông xáo như , nhưng giáo sư giáo huấn qua mấy .
Trước mặt khác đoan trang, là do giáo sư dạy.
Một đám đàn ông Lộc gia bọn họ động một tí là xắn tay áo cầm v.ũ k.h.í, dạy là cách đ.á.n.h .
Đàm Giác ánh mắt của học trò nhà liền cô đang nghĩ gì, tự giễu , : “Thời thế tạo hùng, thời đại khác cách sống cũng khác , đây là hủ nho , con bây giờ như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-thu-nha-tu-ban-thuc-tinh-vet-can-gia-san-di-theo-quan/chuong-189-co-nguoi-dang-tiep-can-chuong-bo.html.]
Ông ngập ngừng một chút, thêm một câu: “Đương nhiên, cũng thể quá mức nhảy nhót, con còn chung sống với những cùng trang lứa nữa.”
Quan trọng nhất là còn tìm đối tượng, quá sắc sảo dễ đắc tội khác.
Đàm giáo sư bình thường vốn là tâm tư nhạy cảm, lúc khó tránh khỏi nghĩ nhiều hơn một chút.
Lộc Nhiêu một chút cũng phản bác, khiêm tốn lắng lời dạy bảo của giáo sư, lấy đồ mang đến đặt lên bàn.
Cô chỉ thịt trong giỏ : “Đây là thịt đại đội chia, tổng cộng ba mươi cân, con sợ hai sợ ăn thịt sói, nên chủ yếu chọn thịt lợn và thịt cừu, thịt sói chỉ lấy một cân.”
Tô Cúc đều kinh ngạc: “Nhiều như ?”
Hôm qua bọn họ còn đang nghĩ, thể chia một cân thịt là vô cùng nhiều , ngờ tới ba mươi cân!
Cái cho dù đặt ở Hỗ Thị, cũng đơn vị nào thể một chia cho cá nhân nhiều thịt như .
Lộc Nhiêu giải thích: “Tiểu Sơn Áo ít , đội săn b.ắ.n thu hoạch tồi, thịt chia cũng nhiều hơn.”
“Tiểu Sơn Áo quả thực đông .” Đàm Giác trầm giọng .
Sau khi hạ phóng ông cũng từng nhắc đến Tiểu Sơn Áo, chỉ là ngay cả của Đại Sơn Áo cũng rõ lắm tình hình bên trong Tiểu Sơn Áo.
“Các bậc tiền bối của Tiểu Sơn Áo, đều hy sinh .” Lộc Nhiêu kể sự tích Tiểu Sơn Áo đầy núi liệt sĩ.
Đàm Giác mà túc nhiên khởi kính, hốc mắt cũng đỏ lên: “Bọn họ đều là hùng, Tiểu Sơn Áo là nhà của hùng!”
Lộc Nhiêu gật đầu.
Lúc cuối cùng cũng thời gian, kể những chuyện trọng điểm khi đến Tiểu Sơn Áo một lượt.
Đàm Giác xong, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm : “Con cảnh ngộ , là nhờ phúc của tổ tiên, trân trọng. cũng cần tự ti, bản con xứng đáng, khác mới trao chân tâm, con cũng nên đối xử bằng chân tâm.”
“Vâng, con .” Lộc Nhiêu nở một nụ .
Cô những điều với giáo sư, chính là để ông yên tâm, ở đây tĩnh dưỡng cho .
Không cần giống như trong cốt truyện, vì cô mà khắp nơi cầu cứu nghĩ cách, cuối cùng dầu cạn đèn tắt mà c.h.ế.t.
“Ta sữa đông hấp đường, mau ăn lúc còn nóng.” Tô Cúc bưng món tráng miệng lò tới.
Đàm Giác thấy , cũng nở một nụ , với Lộc Nhiêu: “Từ nhỏ con thích món của sư mẫu con, ăn thì cứ qua đây.”
“ , sư mẫu cho con.” Tô Cúc đặt bát lên bàn, giục Lộc Nhiêu mau ăn.
Lộc Nhiêu bát sữa đông hấp đường thơm nức mùi sữa , liền chút đường và sữa cô mang qua đó, giáo sư và sư mẫu nỡ ăn, đều đồ ăn cho cô .
“Không sữa bò tươi, dùng sữa bột, khẩu vị sẽ kém hơn một chút, ăn tạm .” Tô Cúc .
Lộc Nhiêu múc một thìa cho miệng, hạnh phúc híp mắt : “Vừa thơm ngọt, khẩu vị trơn tuột, ngon lắm.”
Năm tháng cảnh , còn thể ở cái xó núi ăn một bát sữa đông hấp đường do sư mẫu bên bếp than, đó là chuyện hạnh phúc bao.
Lộc Nhiêu cảm thấy, cho dù trôi qua nhiều nhiều năm nữa, cô cũng sẽ luôn nhớ bát sữa đông hấp đường do sư mẫu ăn bên bếp than ngày hôm nay.
“Ngon là .” Tô Cúc thấy Lộc Nhiêu thích, vui mừng khôn xiết.
Ba hiếm khi thời gian rảnh rỗi như , ăn đồ ăn tán gẫu.
Lộc Nhiêu cũng từ chỗ Đàm giáo sư ít chuyện về những nhân viên hạ phóng ở chuồng bò đó.
“Mấy ngày Đại Sơn Áo ba thanh niên trí thức mới đến, trong đó một tên là Nhạc Thanh Thanh, hai ngày nay đang về phía chuồng bò.” Đàm Giác đột nhiên .
“Nhạc Thanh Thanh?”
Nụ của Lộc Nhiêu nhạt .
Cô , giáo sư sẽ vô duyên vô cớ nhắc đến chuyện .
“Cô chỗ nào đúng?” Lộc Nhiêu trực tiếp hỏi.
Đàm Giác trầm giọng : “Sáng nay nhân lúc quét tuyết, vị đồng nghiệp ở chuồng bò kể với , Nhạc Thanh Thanh đang tiếp cận Kiều Thuật Tâm, ngoài còn đang với Ngô lão sư.”
Mắt Lộc Nhiêu híp .
Nhạc Thanh Thanh sẽ tiếp cận Kiều Thuật Tâm cũng gì bất ngờ, trong cốt truyện Nhạc Thanh Thanh là một bạn của Kiều Thuật Tâm.
Vận mệnh khiến bọn họ dây dưa với cũng gì lạ.
Huống hồ, bố của Nhạc Thanh Thanh là Nhạc Đại Đầu liên quan đến đặc vụ, Nhạc Thanh Thanh hiện tại chủ động tiếp cận Kiều Thuật Tâm, tám phần mười cũng là điều gì đó.
mà…
“Ngô lão sư…”
Ngô lão sư chính là vị lão trung y Ngô Quân Ngọc từng gặp ở cửa lán cỏ đó.
“Nhạc Thanh Thanh tiếp cận lão trung y gì?”