Mắt ông nội Đỗ sáng lên, vui mừng mặt: “Được, ! Thế thì quá, ở nhà ai chê .”
là chẳng chê một tí nào luôn.
Đôi ủng là đồ cực . Ở làng họ khối ngày mưa vẫn dép cỏ đấy, ủng mưa chỉ những nhà điều kiện khá giả mới thôi.
Ông nội Đỗ: “Anh còn cái gì dùng nữa thì cứ đưa , chẳng chê cái gì hết.”
Đỗ Quốc Cường: “Làm gì mà nhiều đồ dùng thế, ở thành phố cũng chỗ nào cũng vàng .”
Nghe , ông nội Đỗ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng. Ông : “Người thành phố các chị đúng là chẳng nề nếp gì cả.”
là chuyện gì cũng thể xảy , cái vụ dân làng ông từng thấy bao giờ! Hoàn thấy bao giờ luôn!
Đỗ Quyên mỉm : “Ông nội ơi, bình thường chúng cháu nhiều chuyện thế , chuyện hôm nay hiếm gặp lắm, chúng cháu cũng là đầu tiên thấy đấy ạ.”
Mặc dù Đỗ Quyên , nhưng ông nội Đỗ mang vẻ mặt “ tin”. Ông nhỏ giọng lầm bầm: “Các chị leo tường nhanh thế, phản ứng nhanh thế, chắc chắn là gặp nhiều .”
Đỗ Quốc Cường: “...”
Đỗ Quyên: “...”
Phân tích của ông vẻ hợp lý đấy, nhưng mà, đây thực sự là đầu tiên gặp mà!
Ông nội Đỗ mang vẻ mặt “ hiểu mà”, : “ các chị đều nể mặt thành phố, hiểu hiểu, cứ ở làng , nhà ai chuyện thất đức thì cũng chỉ đóng cửa bảo trong làng thôi, chứ chẳng ai rêu rao sang làng khác, mặt lắm.”
Đỗ Quốc Cường: “...”
Đỗ Quyên: “...”
Ông nội Đỗ thấy họ ngây , thầm nghĩ quả nhiên đoán đúng . Xem xem , bảo phản ứng nhanh thế, thể nào là đầu tiên gặp chuyện .
Người thành phố mà, đúng là bày trò! Vẫn là dân làng thuần hậu hơn!
Chẳng trách mấy đứa thanh niên trí thức bày trò thế. Dân làng đây cứ tưởng chắc là thanh niên trí thức cố tình gây chuyện, giờ xem ! Hoàn . Đây là thanh niên trí thức cố tình bày trò ? Không !!! Là họ học từ nhà cả đấy! Người thành phố vốn dĩ bày trò ! Bản tính họ thế, môi trường sống nó thế!
Ông nội Đỗ cảm thấy thấu hồng trần . Ông tặc lưỡi liên hồi!
Đỗ Quốc Cường: “... Bố ơi, bố nghĩ thế hả!”
Ông nội Đỗ: “Đừng giải thích, hiểu mà!”
Bảo Lâm: “Cháu cũng hiểu.”
Các hiểu cái quái gì chứ!
Đỗ Quốc Cường cạn lời, nhưng cũng chẳng bận tâm đến mấy chuyện nữa. Mấy cùng trở về đại viện, vì trời vẫn đang mưa to nên tụ tập tán gẫu mà ai nấy đều về nhà . Nhóm Đỗ Quốc Cường rầm rập lên lầu.
Áo mưa, giày, quần của Đỗ Quốc Cường đều cởi để cái sọt tre ở cửa, cái sọt là do ông nội Đỗ đan cho nhà đấy, Đỗ Quốc Cường dặn: “Đỗ Quyên con nhà vệ sinh , bố, Bảo Lâm, hai cứ để áo mưa với giày các thứ đây.”
Đỗ Quốc Cường : “Ngày thường mưa gió thì , nhưng tình hình hôm nay, ai mà b.ắ.n bẩn lên , đừng mặc trong nhà, bẩn lắm. Bố, Bảo Lâm hai đợi đấy, con lấy quần áo của con cho hai .”
“Ơi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-993-nguoi-thanh-pho-that-biet-bay-tro.html.]
Nói cũng , em Trần Hổ đúng là vô tư thật, xem náo nhiệt, họ thì chẳng tò mò tí nào. Cứ thế mà ngủ, lúc Đỗ Quốc Cường về thì thấy Trần Hổ Mai đang ngái ngủ dụi mắt dậy hỏi: “Sao ?”
Đỗ Quốc Cường: “Không . Ngủ , mai .”
Mặc dù bây giờ gần bốn giờ sáng , nhưng vẫn còn ngủ thêm một lát. Trần Hổ Mai “ừm” một tiếng, cũng gặng hỏi, trở ngủ tiếp.
Đỗ Quốc Cường tìm quần áo của mang , hai một già một trẻ xong xuôi, xỏ dép lê nhà, Đỗ Quốc Cường cũng chẳng sợ mất đồ, cứ thế để cái sọt tre ở ngoài cửa. Đợi Đỗ Quyên từ nhà vệ sinh , bận rộn một hồi.
là ngày mưa ngoài thật phiền phức, xem bao nhiêu là việc.
Bảo Lâm: “Chú Ba, đợi tạnh mưa cháu sẽ giặt quần áo, đảm bảo giặt sạch bong kin kít.”
Đỗ Quốc Cường: “Được!”
Bảo Lâm nhịn : “Chú Ba, cái Cát Trường Trụ ở đại viện nhà chú, tên là Cát Trường Trụ ạ? Anh với vợ kiểu đó, chắc bình thường ăn đòn lắm nhỉ?”
Đỗ Quốc Cường: “...”
Quả nhiên đến cả Bảo Lâm đầu gặp cũng cảm nhận sâu sắc sự phi lý của hai .
Đỗ Quốc Cường: “ thế!”
“Chú xem, cháu ngay mà!” Bảo Lâm đắc ý.
Đỗ Quốc Cường: “Dọn dẹp hòm hòm thì cháu về phòng ngủ thêm một lát .”
Bảo Lâm gãi đầu: “Cháu phấn khích, chẳng thấy buồn ngủ tí nào.”
Đỗ Quốc Cường: “Trùng hợp thật, chú cũng thế.”
Chỉ Đỗ Quyên nhà là cứ đặt lưng xuống là ngủ khì.
Đỗ Quốc Cường: “Thế cũng cứ một lát , đêm ngủ là , ngày ngủ bù bao nhiêu cũng , ngủ .”
“Dạ ạ.”
Có lẽ vì ông bà nội quá ghê gớm, ông bà chủ gia đình, nên nhà , đặc biệt là những ở nhà lâu ngày, thực sự chỉ gói gọn trong hai chữ: lời! Bất kể là ông nội Đỗ Bảo Lâm, họ đều quen với việc trong nhà một trụ cột, họ cứ thế mà theo thôi. Dù xa cũng vẫn thế.
Đỗ Quốc Cường cứng rắn một chút là họ cực kỳ ngoan ngoãn. Hai một già một trẻ rón rén về phòng nghỉ ngơi, Đỗ Quốc Cường mỉm , lặng lẽ lắc đầu.
Đỗ Quyên: “Suỵt suỵt suỵt!”
Đỗ Quốc Cường thấy con gái thò cái đầu ngoài cửa, hỏi: “Sao thế con?”
Đỗ Quyên nhỏ giọng hỏi: “Tại bố khích bác những đó bắt rắn ạ?”
Mặc dù phối hợp ăn ý với bố, nhưng Đỗ Quyên vẫn hiểu tại , hỏi một câu là thấy mất ngủ luôn.
Đỗ Quốc Cường mỉm nghiêm túc : “Con rắn to như thế, khoan hãy độc , dù thì cũng nguy hiểm. Cái thứ đó cứ lảng vảng trong thành phố, lớn gặp còn chạy thoát . Chứ nếu trẻ con gặp thì ? Chắc chắn là thể để nó chạy lung tung như thế . Chúng dám bắt, bố đương nhiên xúi giục những khác . Mặc kệ họ mưu đồ cái gì, mưu đồ thịt rắn mật rắn, họ bắt, bắt là chuyện .”