Hiện trường vô cùng hỗn loạn, Đỗ Quyên thở hổn hển, ngước mắt lên thấy Đỗ Quốc Cường thương ở tay, vội vàng dậy: “Nhanh, mau bệnh viện, đều là con , là con rước lấy rắc rối... Nhanh, mau ...”
Đỗ Quyên mải quan tâm vết thương của Đỗ Quốc Cường, phát hiện , gã đàn ông cách đó xa miễn cưỡng mở mắt, thế mà bò đến chỗ khẩu s.ú.n.g , cho dù trúng mấy phát đạn, vẫn còn thở, chỉ còn thở, lúc như thế còn chộp lấy khẩu s.ú.n.g, gần như dùng hết lực, chĩa vị trí n.g.ự.c Đỗ Quyên bóp cò... Đoàng!
Đỗ Quyên chỉ cảm thấy lông tóc dựng , còn kịp phản ứng, cảm nhận một lực xung kích cực lớn —— 1.000.000, 999.999, 999.998, 999.997... 0!
Đỗ Quyên chợt thấy Hệ thống đột nhiên nhảy , điểm tích lũy của Hệ thống tụt xuống điên cuồng, điểm cô vốn định dùng để nâng cấp giống như trúng virus, nhảy nhanh đến mức Đỗ Quyên gần như rõ rốt cuộc xảy chuyện gì, bộ điểm tích lũy bỗng chốc biến mất, hóa thành một đồng tiền xu... Keng!
Cô một lực xung kích hất ngã xuống đất, cả đổ gục.
“Đỗ Quyên!”
Một tiếng hét xé ruột xé gan, Đỗ Quyên ngất lịm !
Đỗ Quốc Cường: “Đỗ Quyên, Đỗ Quyên ...”
Kẻ thấy b.ắ.n trúng Đỗ Quyên, đắc ý , lẩm bẩm: “Tao báo thù , tao báo thù ... Mẹ, con g.i.ế.c nó ...”
Hắn dường như toại nguyện, đang định nhắm mắt, đột nhiên, thấy tiếng im bặt. Đỗ Quốc Cường hét lớn: “Đỗ Quyên con , con gái con thật sự là quá ! Con gái !”
Chuyện gì thế ? Chuyện gì thế ? Người c.h.ế.t ? Hắn b.ắ.n trúng , b.ắ.n trúng mà! Tại c.h.ế.t, thể , tại , tại chứ... Hắn cam lòng trừng lớn mắt, c.h.ế.t nhắm mắt.
Đỗ Quốc Cường lúc thật sự ngờ tới, Đỗ Quyên thế mà tỉnh , cô chỉ ngất trong chốc lát, đến một phút. Đỗ Quốc Cường: “Con gái con , con thật sự ...”
Đỗ Quyên đưa tay ấn chỗ b.ắ.n trúng, cô phun một ngụm m.á.u, yếu ớt sờ sờ, từ trong túi áo móc một đồng tiền xu dày cộp, lúc đồng tiền xu cong . Chị Quý kích động òa lên, trong tiếng mang theo nụ : “Tốt quá , quá , em thật sự là quá ...”
Đỗ Quyên đồng tiền xu, mắt nhắm , nữa ngất ...
“Đỗ Quyên!!!”
Thời gian tí tách trôi. Đỗ Quyên chỉ cảm thấy kim tệ trong Hệ thống liên tục nhảy, nhảy ngừng, liên tục lặp từ một triệu từng chút một nhảy về , hết đến khác... lặp lặp .
Mơ mơ màng màng, dường như gọi cô. Đỗ Quyên cố sức mở mắt , mở mắt thấy Tề Triều Dương vẻ mặt tiều tụy, hốc mắt đỏ hoe, lập tức tiến lên: “Vợ ơi.” Anh cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Khó chịu ở ? Có chỗ nào thoải mái ...”
Hỏi xong vội vàng chạy ngoài, gọi: “Bác sĩ, bác sĩ, mau xem giúp, vợ tỉnh , bác sĩ...”
Rất nhanh mấy bác sĩ áo trắng , nhanh ch.óng kiểm tra, đó gật đầu với Tề Triều Dương mới rời .
Đỗ Quyên khẽ hỏi: “Em, em trúng đạn ?” Cô trong chốc lát chút mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1750-su-hy-sinh-cua-he-thong.html.]
Tề Triều Dương: “Không . Em trúng đạn, b.ắ.n đồng tiền xu trong túi áo n.g.ự.c của em, thật sự là quá , thật sự là quá , ông trời phù hộ, em sợ thế nào ? Anh thật sự sợ em xảy chuyện...” Anh nhịn , rơi nước mắt.
Anh luôn thể chăm sóc cho vợ, nhưng căn bản chăm sóc cho cô. Trong lòng khó chịu, nhẹ nhàng nắm lấy tay Đỗ Quyên: “Là bảo vệ cho em...”
Đỗ Quyên lúc cuối cùng cũng phản ứng : “Bố em, cánh tay của bố em...”
“Không , , b.ắ.n trúng chỗ hiểm. Chỉ sượt qua cánh tay bố thôi, bác sĩ nghiêm trọng, dưỡng một thời gian là khỏi.” Anh nhẹ nhàng vuốt tóc Đỗ Quyên, : “Em cũng , bác sĩ em chỉ chấn động một chút, ảnh hưởng gì đến cơ thể. Thật sự quá , vợ ơi, thật sự, thật sự...”
Đỗ Quyên thấy như , trở tay nắm lấy tay , : “Em mà.”
Tề Triều Dương: “Anh, ...”
Đỗ Quyên nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay , Tề Triều Dương hỏi: “Lúc đó, sợ ?”
Đỗ Quyên nghĩ một chút, : “Em sợ.” Cô từ từ bình tĩnh , : “Lúc đó em căn bản sợ, em chỉ nghĩ đến việc bắt . Hai kẻ đó, hai kẻ đó bắt ?”
Tề Triều Dương: “Bọn chúng đều c.h.ế.t .” Anh sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y vợ, : “Bọn chúng đều c.h.ế.t , Lý Tam Cường Chu Kiện b.ắ.n c.h.ế.t; Chu Kiện phát s.ú.n.g của bố b.ắ.n c.h.ế.t.”
Đỗ Quyên: “Vậy bố, bố...”
“Không , em yên tâm, thời khắc mấu chốt vì cứu , sẽ truy cứu .” Thời khắc nguy hiểm như , loạn thành một đoàn, ai ngờ b.ắ.n trúng đầu, đây cũng cố ý. Tề Triều Dương: “Không . Em yên tâm.”
“Đỗ Quyên, Đỗ Quyên...”
Đỗ Quyên: “Mẹ, con , xem con chẳng đây ư?”
Trần Hổ Mai: “Cái nghề nguy hiểm quá, thật sự quá nguy hiểm, đổi nghề con?” Bà thật sự sợ .
Ngược Đỗ Quyên lắc đầu, kiên định : “Mẹ, con mà, mà? Con vẫn luôn giỏi. Mẹ tin con ?”
Trần Hổ Mai rơi nước mắt: “Mẹ tin con cái gì, con định hù c.h.ế.t .”
Đỗ Quyên lắc đầu: “Không b.ắ.n trúng, b.ắ.n trúng con...”
Trần Hổ Mai: “Cái con bé c.h.ế.t tiệt ...”
Trần Hổ: “Được , chị con bé gì, nó dù cũng thương một chút, để nó nghỉ ngơi cho khỏe, chị cứ lóc sụt sùi thế , nó cũng thấy phiền lòng theo. Không là , là mà!”