Lúc , chị cả Cát hiếm khi dùng ánh mắt nghiêm túc Uông Xuân Diễm một hồi, : “Trước đây vài phần coi thường cô, xin , xin cô.”
Uông Xuân Diễm ngẩn : “Hả? Ơ... Chị... chị gì cơ?”
Chị cả Cát càng thêm nghiêm túc: “ xin vì thái độ đây của , xin .”
Uông Xuân Diễm chút hoảng hốt, lắp bắp: “Chị cảm thấy luận điệu của là sai ? Mọi đều cảm thấy cô nên lòng lang thú như thế.”
Chị cả Cát điềm tĩnh đáp: “Cô sai, cô cũng sai. Cho dù nhà họ Hồ đối xử với cô , cô cũng quyền ly hôn. Con ai cũng thể ích kỷ. Không ai bắt ép đời đều là vô cầu vô d.ụ.c cả. Yêu bản thì gì sai.”
Uông Xuân Diễm im lặng, cô sâu mắt chị cả Cát. Cô định gì đó thôi: “ đối với Cát Trường Trụ...”
Chị cả Cát ngăn cô , để cô tiếp, ngược : “Hai thể sống thì sống, nếu thể thì chia tay. sẽ quản .”
Uông Xuân Diễm quả thực nhiều toan tính nhỏ nhặt, nhưng em trai chị là đàn ông tuyệt vời ? Cũng hề. Cậu đối với vợ cũng quát tháo ầm ĩ, chẳng mấy phần chân tình, còn gia trưởng. Mặc dù bọn họ kết hôn, nhưng cũng coi trọng Uông Xuân Diễm lắm.
Chị cả Cát Uông Xuân Diễm từng mập mờ với khác, nhưng đó dù cũng là chuyện khi kết hôn. Chị Uông Xuân Diễm khi kết hôn chỉ là giấu kỹ hơn thôi. Theo chị thấy, Uông Xuân Diễm khi cưới chăm sóc cái nhà vẫn tận tâm, giặt giũ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa đấy, bố chị và em trai đều sạch sẽ gọn gàng. Bất kể cô bao nhiêu điều , những việc cô , chị cả Cát đều thấy rõ.
Ngược là em trai chị, tính khí nóng nảy, suốt ngày quát tháo om sòm.
Chị tiếp: “Cô ? công an bao nhiêu năm nay, đạo lý thấu nhất chính là bốn chữ: cần cưỡng cầu. Hợp thì đến, hợp thì . Càng cưỡng cầu, ngược càng dễ xảy vấn đề dẫn đến án lớn. Cho nên hai thể sống thì sống, thể sống cũng . Dù bao nhiêu năm nay, cô cũng là thật lòng thật chăm sóc chuyện ăn mặc ngủ nghỉ của bố và em trai . và Trường Linh đều hiểu cả.”
Uông Xuân Diễm c.ắ.n môi, cũng trở nên nghiêm túc, cô : “Chị cả, em hiểu . Chị yên tâm, chỉ cần còn ở nhà họ Cát một ngày, em chắc chắn sẽ chăm sóc bọn họ thật . Bố lớn tuổi , em sẽ để ông buồn .”
Chị cả Cát kinh ngạc Uông Xuân Diễm, chị hiểu ý tứ trong lời đó.
Uông Xuân Diễm cho dù rời bỏ Cát Trường Trụ, cũng sẽ bây giờ, mà chỉ khi ông cụ Cát qua đời. Mặc dù thẳng, nhưng ý tứ rõ ràng.
Chị cả Cát im lặng một lúc, khẽ : “Cảm ơn cô.”
Uông Xuân Diễm một khoảnh khắc chột , dù cô gì thì bản cô rõ nhất, nhưng vẫn nghiêm túc đáp: “Chị trách em là .”
Cát Trường Trụ tiêu tiền cho cô, cô cũng ngủ với , chỉ ngủ mà còn hết việc nhà. sự giúp đỡ của hai chị gái nhà họ Cát đối với gia đình thực sự khiến Uông Xuân Diễm chút cảm động. Bất kể họ vì Cát Trường Trụ , thì hưởng lợi luôn là hai con cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1725-lua-chon-cua-moi-nguoi.html.]
Uông Xuân Diễm : “Chị cả, dù thế nào nữa, em vẫn coi chị là chị cả của em.”
Hai chị chồng còn với cô hơn cả ruột của cô. Cô nghiêm túc thêm: “Em lời sáo rỗng , chị cả. Cho dù em chia tay với Cát Trường Trụ, thằng Tiểu Thuận nhà em cũng sẽ phụng dưỡng chị và chị hai.”
Chị cả Cát bật , vỗ vỗ vai Uông Xuân Diễm: “Cô đấy, đừng con trai quyết định. Đi thôi, mua cá về nhà đây.”
Uông Xuân Diễm: “Đi thôi.”
Cô tiếp: “Em kho cá khéo lắm, ngon . Hay là chị cả ? Chị ở đảo chắc giỏi món hơn nhỉ?”
Chị cả Cát: “ thế, thôi, lão nhị còn mua cả thịt nữa.”
Hai chuyện rời . Từ xa, Tôn Đình Mỹ theo bóng lưng của họ, tiền trong tay, cô nắm c.h.ặ.t lấy, c.ắ.n môi đến bật m.á.u. Cô ngờ , lúc khốn cùng như thế , sẵn lòng cho cô sắc mặt , giúp đỡ cô một phen là Uông Xuân Diễm.
Trước đây cô luôn coi thường Uông Xuân Diễm, nhưng hề coi thường cô .
Tôn Đình Mỹ một khoảnh khắc mờ mịt, lập tức khổ. Cô bảy đứa con trai, mà một đứa nào đến thăm, khó khăn lắm mới thấy mặt thì là để ép cô đừng ly hôn. Ngược , một ngoài thể thương cảm nhét tiền cho cô . Bản Uông Xuân Diễm còn công việc định.
Cô cầm tiền, chôn chân hồi lâu động đậy. Tuy nhiên cô cũng khỏe hẳn, dù cũng đến bệnh viện, hơn nữa cô tiền cũng giữ lâu, còn nộp viện phí. Nhà họ Hồ chắc chắn đời nào bỏ tiền cho cô .
Khi Tôn Đình Mỹ bệnh viện thì là lâu đó. Cô bước tòa nhà liền thấy mấy đứa con trai đang chuẩn rời , bọn chúng đưa Hồ Tương Minh về phòng xong.
“Hừ!”
Mấy đứa con hừ mũi, chán ghét : “Đồ đàn bà tiện nhân lòng lang thú.”
Tôn Đình Mỹ trong nháy mắt mặt cắt còn giọt m.á.u: “Đại Tráng...”
“Cút ngay! Đừng gọi , thấy bà. Chúng thôi, bà nội đúng, bà chính là con sói mắt trắng nuôi quen, là đồ chổi, là kẻ ích kỷ độc ác. Sau đừng gọi , như bà, chúng đều !”
Tôn Đình Mỹ suýt nữa ngã quỵ, cô thể tin nổi con trai . Mấy đứa trẻ rầm rập xuống lầu, lúc ngang qua còn hung hăng huých cô một cái. Tôn Đình Mỹ lảo đảo dựa tường thở dốc, bỗng cảm nhận một ánh mắt. Vừa ngẩng đầu lên, cô liền thấy Thường Cúc Hoa đang từ cao xuống , nở nụ đắc ý.