Trần Hổ Mai hỏi: “ con gái, hệ thống của con còn bao nhiêu kim tệ?”
Đỗ Quyên đáp: “Mười tám vạn ạ.”
Vốn dĩ cô tích góp nhiều, nhưng suốt bốn năm học án để phá nên lượng kim tệ tăng thêm, còn tiêu xài, gần đây mua sắm đồ đạc trong nhà tốn một khoản lớn. Cho nên hiện tại chỉ còn mười tám vạn thôi.
Trần Hổ Mai cảm thấy con cũng tạm , bà gật đầu: “Cũng , ít .”
Bà hỏi tiếp: “Vậy chỗ tiền mặt cứ để ở nhà gửi ngân hàng?”
Đỗ Quốc Cường xen : “Cứ để ở nhà , nhiều quá mà gửi ngân hàng cũng là cả một vấn đề đấy.”
Trần Hổ Mai đồng tình: “Nghe ông .”
Tuy họ thể lấy cớ đây là tiền kiếm từ việc bán hoa Lan quân t.ử, nhưng thủ tục vẫn phiền phức. Quan trọng nhất là tiền thực sự quá lớn, dù bây giờ vẫn đang là thời đại tuyên truyền về “hộ vạn tệ”. Nhà họ đùng một cái gửi bốn mươi vạn tệ, thế thì còn thể thống gì nữa? Chẳng khác nào tự rước họa .
Đỗ Quốc Cường quyết định: “ sẽ để hầm ngầm.”
“Được!”
Lúc cải tạo nhà, Đỗ Quốc Cường bí mật đào một cái hầm ngầm ở gian chái cạnh cổng hoa, giữa sân trung và sân . Việc ông thuê thợ mà tự tay cùng Trần Hổ . Tề Triều Dương những lúc tăng ca cũng giúp một tay. Bên trong hầm xây mấy lớp gạch, trát vôi chống thấm kỹ lưỡng, và đặt mấy cái két sắt.
Mấy cái két sắt là do Đỗ Quốc Cường cải trang mua. Ban đầu ông cứ ngỡ thời bán, nhưng hóa là ông kiến thức hạn hẹp. Ông đến Cửa hàng Hữu Nghị và thấy bên đó bán thật, chỉ két sắt mà còn cả đồ cổ nữa. Có điều, mua hàng ở đó thì phiếu ngoại hối.
phiếu ngoại hối thì thể tìm phe vé để đổi .
Đỗ Quốc Cường vốn chỉ định mua một cái két sắt để cất những thứ tích trữ , nhưng khi tính toán, ông quyết định một bước cho xong, mua thêm mấy cái nữa để dự phòng.
Ông cất tiền két, nhét đầy lùm hai cái.
Trong nhà mật thất, chuyện ông cũng giấu Tề Triều Dương. Ngay cả gia sản mà bố Tề Triều Dương để cũng gửi cất ở đây. Vì cái hầm ngầm mà Đỗ Quốc Cường nghiên cứu hơn ba tháng, tối nào cũng tính toán thiết kế cho an . May mà cuối cùng cũng xong xuôi.
Lúc Đỗ Quốc Cường mới cảm thán, quả nhiên thời đại đổi, bây giờ , đoán chừng mấy năm nữa còn hơn. Đây đúng là thời điểm nắm bắt cơ hội thì đến lợn cũng thể bay lên trời. Mà Đỗ Quốc Cường tự thấy còn nhạy bén hơn lợn một chút.
Thực cần đến tương lai như ông, chỉ những họ gặp ở Xuân Thành thôi cũng đủ thấy. Có nhiều bắt đầu bung ăn lớn. Vị khách mua một lúc mười lăm vạn tiền hàng chính là ví dụ điển hình.
là “c.h.ế.t đói kẻ nhát gan, c.h.ế.t no kẻ to gan”. Người thực sự dám .
Đỗ Quốc Cường định giữ liên lạc với nữa. Làm công an bao nhiêu năm, ông chuẩn. Gã đó đối với họ vài phần ý đồ bất chính, nếu vì thiếu “thiên thời địa lợi nhân hòa”, chắc chắn gã tay cướp hàng của ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1718-tai-san-va-nhung-du-tinh.html.]
Ông thậm chí cảm thấy, gã đó đưa tiền sảng khoái như là vì đang nghĩ sẽ “lấy” cả vốn lẫn lời. Những lời thăm dò lấp lửng của gã cho thấy gã loại lương thiện gì. Cho nên ông chỉ nhăng cuội để đối phó, căn bản định bán thứ hai.
ông tính sẽ đổi ít phiếu ngoại hối đến Cửa hàng Hữu Nghị xem . Tiền cứ để c.h.ế.t một chỗ là vô nghĩa nhất, để “tiền đẻ tiền”.
Đỗ Quốc Cường suy tính những chuyện , trong lòng cảm thấy yên tâm hơn. Quả nhiên tiền bạc mới là chỗ dựa lớn nhất, tuy rằng đây đều là công lao của con gái ông.
Đỗ Quốc Cường và Trần Hổ chuyến gần hai mươi ngày. Tề Triều Dương công tác còn lâu hơn, lúc về sát nút Tết. Nhìn phong trần mệt mỏi, gầy rõ rệt so với Đỗ Quốc Cường, đủ là vất vả thực sự.
Chủ nhật nghỉ, cả nhà đang ở nhà chuẩn đồ Tết thì Tề Triều Dương trở về. Đỗ Quyên lập tức lao tới ôm chầm lấy chồng.
Cô xót xa : “Sao gầy thế ?”
Tề Triều Dương đáp: “Em còn lạ gì nữa, công tác là thế mà. Bọn truy bắt một tên tội phạm, cứ đuổi theo suốt, căn bản thời gian nghỉ ngơi ăn uống t.ử tế.”
Trần Hổ Mai xót con rể: “Vậy chút đồ ngon tẩm bổ thôi, đứa nào đứa nấy đều gầy rộc cả. Thật là...”
Tề Triều Dương hỏi thăm: “Mọi Xuân Thành thế nào ạ?” Anh ôm vai Đỗ Quyên nhà, thuận miệng hỏi.
Đỗ Quyên hớn hở: “Đương nhiên là thuận lợi .”
Tề Triều Dương vẫn thấy khó tin: “Mấy chậu hoa rách nát gió chiều nào che chiều đó mà cũng đáng giá thật ?”
Đỗ Quyên hùng hồn: “Anh gì thế? Anh Lan quân t.ử đang hot đến mức nào .”
Tề Triều Dương ngạc nhiên: “Thật sự khoa trương thế ?”
Đỗ Quyên gật đầu, thông qua sự cuồng nhiệt cô điều bất . Cô : “Em cảm thấy cứ đà sớm muộn gì cũng xảy chuyện. Anh nghĩ xem, thu nhập bình quân của dân và cái giá hoa cao đến dọa thực sự quá chênh lệch. Nó còn đắt hơn cả vàng, lâu dần loạn mới là lạ. Đây chuyện biện pháp , mà là khó kìm hãm cơn sốt đầu cơ .”
Đôi khi sự việc là như , họ vấn đề nhưng với phận hiện tại thì thể can thiệp .
Tề Triều Dương thở dài: “Chúng cũng đừng nghĩ nhiều quá, quản , đừng khó bản .”
Đỗ Quyên gật đầu: “Đương nhiên .”
Tề Triều Dương về, Đỗ Quyên chuyển sang chuyện sinh hoạt: “Bên bố , chúng chuẩn đồ Tết gì gửi về đây?”