Lý Kiến ngẩng mắt cô: “Cô học ?”
Uông Chiêu Đệ ngẩn : “Hả?”
Cô ngạc nhiên Lý Kiến, Lý Kiến : “Nếu cô học, bây giờ cũng thể học, thể dạy cô. từng học đại học.”
Uông Chiêu Đệ kinh ngạc Lý Kiến, lắp bắp: “Ông ông ông… ông học? Ông học đại học ?”
Trời ơi!
Điều thật sự cô từng nghĩ đến.
Lý Kiến: “Nếu cô nghĩ thể đến ngày hôm nay, đến bây giờ là phó giám đốc nhà máy nghỉ hưu, là dựa cái gì?”
Ông học vấn, bất kể lúc nào, học cũng hơn học.
Uông Chiêu Đệ thật sự kinh ngạc thôi, cô cũng ngờ !
Cô lắp bắp: “Ông ông ông… trời đất ơi!”
Hóa cô cũng thể tìm một sinh viên đại học ?
Lại nghĩ đến tuổi của Lý Kiến, ông còn là sinh viên đại học từ giải phóng, điều càng khiến cô kinh ngạc hơn.
Đột nhiên, cô cảm thấy tự hào. Sinh viên đại học giải phóng, chẳng còn lợi hại hơn cả Giang Duy Trung, Tề Triều Dương ? Thời đó chắc chắn thi cử còn khó hơn nhiều.
Cô kích động xoa tay: “ … thể học ? , nhưng học cũng kịp thi đại học nữa .”
Lý Kiến ôn tồn: “ , kịp thi, nhưng học vẫn hơn là học. Cô học kiến thức, hiểu nhiều hơn, nhiều hơn, ? Học nhiều thứ, khác cũng khó mà lừa gạt, lừa dối cô. Vì nhiều đạo lý cô tự hiểu , nhiều kiến thức cô cũng nắm rõ.”
Uông Chiêu Đệ nghĩ đến đây, gật đầu mạnh: “Ừm, ừm ừm, , học, học.”
Cô rơm rớm nước mắt.
Cô giống Tiết Nghiên Nghiên, Tiết Nghiên Nghiên là một cô bé từ nhỏ gì. Cô xác định hứng thú với việc học, dứt khoát. Cô xác định hứng thú với việc đầu bếp, cũng dứt khoát.
Uông Chiêu Đệ thực là rõ gì, cô học tiểu học cũng xong, nhưng đó là vì bà nội cô học cũng vô dụng, bảo ở nhà việc hơn. Cô cứ mơ mơ màng màng mà nghỉ học. thấy khác đều thể thi đại học, cô là ghen tị.
Cô nghiêm túc hỏi: “ thật sự thể học ?”
Cô xác nhận nhiều .
“Cô thể! Cô , bất kể lúc nào học cũng muộn, dù cô bằng cấp, nhưng cô kiến thức, những thứ cũng sẽ phụ lòng cô. Nếu thích sách thì thôi, nhưng nếu học, thì cần gì do dự, chúng cũng điều kiện học.”
Lý Kiến tiếp: “Vừa nghỉ hưu, nhiều thời gian, sẽ dạy cô.”
Uông Chiêu Đệ kích động: “Được! sẽ học hành chăm chỉ.”
“Cô mà.”
Uông Chiêu Đệ , tâm trạng vô cùng rạng rỡ, cô : “ cố gắng, học nhiều thứ.”
“Cô thể.” Lý Kiến nhắc một nữa.
Uông Chiêu Đệ vô cùng ngưỡng mộ, : “Hôm nay với Tề Triều Dương là ông vẽ, còn nếu nghỉ hưu chỉ thể câu cá, vẫn là ông lợi hại nhất.”
Lý Kiến sững sờ, : “Cô đừng thế, thực chúng cũng thể câu cá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1683-hoc-tap-khong-bao-gio-la-muon.html.]
Uông Chiêu Đệ ngơ ngác: “Hả?”
“Học thì học, cũng thư giãn chứ, bây giờ trời lạnh đóng băng , đợi sang xuân chúng cũng câu cá.”
Uông Chiêu Đệ mím c.h.ặ.t môi, gật đầu mạnh.
“Vậy học từ tiểu học .”
“Được thôi…”
Uông Chiêu Đệ vui vẻ hẳn lên, tâm trạng càng thêm phấn khởi.
Hóa , bà nội cô đúng.
Con gái cũng thể cầu tiến.
Cô thể .
Tuy thi đại học, nhưng Uông Chiêu Đệ cũng bắt đầu học tập.
Mọi đều đang học, ai cũng nghĩ đến việc học hành chăm chỉ để tham gia kỳ thi đại học, nhưng Hứa Nguyên nhận một lá thư của Châu Như. Cô thư chất vấn Hứa Nguyên tại trả lời thư cho cô , tại nhanh ch.óng xin giấy giới thiệu để kết hôn với cô .
Cô là để ý chuyện ly hôn hai , cũng để ý chuyện thể sinh con mà.
Hứa Nguyên thấy thư thì tức điên , xé tan tành.
Anh hai lời, chạy thẳng đến bưu điện, tốn một khoản tiền lớn gọi điện đến nhà máy của chú dượng, đợi nhận điện thoại.
Hứa Nguyên gần như điên cuồng hỏi thăm tổ tông mười tám đời của đối phương. Mẹ kiếp, con gái nhà ai thèm lấy, đẩy cho . Còn chuyện của , chắc chắn là dì hỏi . Con mụ độc ác nham hiểm . Bà một đường tâng bốc, một đường tẩy não, dạy dỗ con gái thành một con điên, giờ còn đổ vỏ cho ?
Mơ !
Hứa Nguyên điên cuồng c.h.ử.i bới, miệng lưỡi thô tục vô cùng.
Anh tìm dì, nhưng thể tìm chú dượng!
Hứa Nguyên gọi đến đơn vị c.h.ử.i bới, điên cuồng xả cơn tức, thà tốn tiền cũng xả cho bằng sạch.
Chuyện khiến chú dượng của Hứa Nguyên tức đến run rẩy, ông dám sắc mặt của những khác trong văn phòng.
Ông càng tức giận vợ và Châu Như ông mất mặt đến thế .
Tuy đây cũng là ý của ông , nhưng khi vấn đề thì luôn là của khác.
Hứa Nguyên quan tâm chú dượng nghĩ gì, c.h.ử.i đủ cúp điện thoại, chạy thẳng đến nhà bố . Mẹ giữ miệng như thế. Anh qua đó cho nhẽ. Nói thì, thực Hứa Nguyên là tự nguyện . Theo bà, con trai thể sinh con, ly hôn hai , công việc chính thức, tìm khác thật sự quá khó. Vừa em gái bên nhắc đến Châu Như, chẳng là hợp ý .
Tuy bà cũng Châu Như bình thường, cô còn từng lấy chồng một , nhưng cô một lòng một với Hứa Nguyên.
Bà cụ tự cho là việc , nhưng Hứa Nguyên thấy ghê tởm đến mức nào.
Hứa Nguyên về nhà nổi điên một trận, mắng hai ông bà già một trận lôi đình, suýt nữa động tay đập phá nhà cửa.
Điều khiến hai ông bà già im lặng.
Không thể , đôi khi hung hãn một chút, tinh thần định một chút, thể giải quyết nhiều vấn đề. Hứa Nguyên chính là như , gây chuyện ầm ĩ cả hai bên. Sau đó quả nhiên còn nhận những lá thư vô nghĩa của Châu Như nữa.