Tiểu Tinh Tinh: “Mèo con ch.ó con...”
Trần Hổ Mai ba đứa trẻ động tác y hệt , : “Các con đây ăn cơm, ăn xong bà ngoại giới thiệu chúng nó cho các con, ? Sau nhà chúng sẽ nuôi chúng, ?”
Ba đứa trẻ đồng thanh: “Dạ~”
Trần Hổ Mai: “Vậy các con thích ?”
“Thích, thích ạ.”
Tiểu Nguyệt Lượng: “Thích ch.ó con.”
Trần Hổ Mai: “Chó con tên là Vượng Tài, đáng yêu ?”
“Đáng yêu ạ!”
“Còn mèo con thì ? Các con thích ?”
“Cũng thích, đều thích ạ.”
Mấy đứa trẻ ríu rít, Trần Hổ Mai: “Lại đây ăn cơm, ăn xong chơi với chúng nó.”
“Dạ~”
Tiểu Nguyệt Lượng và hai dễ trông. Tuy hồi nhỏ lúc còn là trẻ sơ sinh, chỉ cần một đứa là những đứa khác cũng gào theo. bây giờ lớn hơn một chút, ba đứa trẻ thể chơi cùng , còn mệt như hồi nhỏ nữa.
Ba đứa nhỏ vô cùng lanh lợi.
Trần Hổ Mai thấy Tiểu Nguyệt Lượng là nhớ đến Đỗ Quyên hồi nhỏ, con bé giống .
Đừng thấy Trần Hổ Mai ở nhà trông con, nhưng bà cũng bận rộn lắm, thấy ba đứa nhỏ ăn hết trứng hấp mỗi đứa uống hết một cốc sữa. Trần Hổ Mai tiến lên sờ bụng nhỏ của mấy đứa, mỗi đứa cho hai cái hoành thánh nhỏ, mấy đứa nhỏ lúc mới ăn no.
Trần Hổ Mai cũng chuẩn bữa sáng cho ba con mèo con ch.ó con, bà cảm thán: “Nhỏ thế , mới sinh nuôi thế , ...”
Bà thật sự sợ nuôi .
ba đứa nhỏ dường như cũng còn nữa, ngoan ngoãn tự ăn.
Trần Hổ Mai mang ghế đẩu , ba đứa trẻ đều xuống, bà lượt giới thiệu: “Đây là tên các con đặt cho chúng, chúng nó...”
Nhà thêm thành viên mới, Tiểu Nguyệt Lượng và hai vui mừng khôn xiết, cũng tò mò khôn xiết, từng đứa đều vây quanh cái ổ chịu . Trần Hổ Mai một bên đan áo len, chuyện phiếm với ba đứa nhỏ.
Đang , thì thấy cửa đối diện vang lên một tiếng “rầm”.
Trần Hổ Mai vội vàng ba đứa trẻ, , dọa.
Tiểu Dương Dương : “Bà ơi, chú Hứa và cô ở đối diện đ.á.n.h .”
Trần Hổ Mai: “Chắc là , hai vợ chồng thật là. Để bà xem một chút, các con đừng động Vượng Tài và Mi Mi, Meo Meo, ?”
“Biết ạ!”
Đôi mắt to ngấn nước, vô cùng ngoan ngoãn.
Trần Hổ Mai dậy cửa, mở cửa , thì thấy Bạch Vãn Thu đang thu dọn đồ đạc, Trần Hổ Mai: “???”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1641.html.]
Bà ngạc nhiên : “Tiểu Bạch, cô đây là...”
Cửa mở toang, Bạch Vãn Thu khẽ nhướng mày, : “ và Hứa Nguyên ly hôn , đây.”
Trần Hổ Mai: “!!!”
Cũng quá nhanh ? Hôm qua mới ly hôn, hôm nay ly hôn ? Hiệu suất cao ?
Bà kinh ngạc: “Cô ly hôn ?”
“.”
Bạch Vãn Thu nhắc đến Hứa Nguyên đều mang theo vài phần khinh bỉ: “Anh chẳng chút dáng vẻ đàn ông nào, thể tiếp tục sống những ngày tháng như với , nhan sắc gia thế, chẳng kém cạnh ở cả. cần gì tìm loại như .”
Cô lạnh: “Đàn ông như Hứa Nguyên, chỉ cái mã ngoài, trông tướng tá cũng khá, nhưng chẳng cái gì. Cuộc sống thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa. Một đàn ông thể sinh con, dựa mà chịu khổ cùng . cũng tính toán với chuyện vợ chồng ai trả giá nhiều ai trả giá ít. chỉ cần ly hôn một cách dứt khoát là mãn nguyện .”
Trần Hổ Mai: “Vậy cô ly hôn là dọn luôn?”
Bạch Vãn Thu: “Ừm, ly hôn thì dọn , để khác hiểu lầm tưởng chúng ly hôn. Anh khó tìm khác, chứ thì dễ tìm. Anh tưởng dùng nhà cửa là thể khống chế , , Bạch Vãn Thu, loại đó.”
Trần Hổ Mai: “Vậy cô về nhà đẻ ở ?”
Bạch Vãn Thu ánh mắt lóe lên một cái, : “ ở nhờ nhà một bạn , nhà đẻ cũng chỗ.”
Cô nhanh ch.óng thu dọn xong đồ đạc, quanh một vòng, : “Đừng thấy ở đây mấy năm, nhưng nghĩ đến việc ở một nơi như thế , thấy buồn nôn.”
Trần Hổ Mai: “...”
kịp gì, Uông Vương thị xáp , kinh ngạc : “Ối? Cô ly hôn ? Cô ly hôn nữa ? Người gái lấy hai chồng, cô mà lấy chồng nữa là ba đò đấy.”
Uông Vương thị thấy Bạch Vãn Thu ly hôn, trong lòng sướng rơn.
Năm xưa con tiện nhân Bạch Vãn Thu cướp mất Hứa Nguyên, hại Uông Xuân Diễm nhà bà chỉ thể gả cho loại như Cát Trường Trụ. Từ khi Uông Xuân Diễm lấy chồng, nhà bà chẳng hưởng chút lợi lộc nào. Tất cả đều là của Bạch Vãn Thu, nếu lúc đó Bạch Vãn Thu chen chân , thì mấy năm nay ăn sung mặc sướng cùng Hứa Nguyên chính là nhà bà .
Kết quả đổi là Bạch Vãn Thu thì ? Hưởng lợi thì , nhưng mấy năm nay chẳng lúc nào yên , cứ đ.á.n.h suốt. Bây giờ thì đại nạn đến nơi, mỗi một ngả.
Uông Vương thị hả hê vô cùng.
hả hê đồng thời thấy may mắn vì ông trời mắt, để cho tên khốn Hứa Nguyên sụp đổ.
Càng may mắn hơn là con gái đến bước .
Đây chính là báo ứng.
Báo ứng của Hứa Nguyên.
Nụ của bà gần như thể che giấu, năng khó , Bạch Vãn Thu tức giận chằm chằm bà , : “Bà già c.h.ế.t tiệt , bà là cái thá gì mà dám quản chuyện của ? Bà lo cho nhà bà , suốt ngày chỉ rình mò nhà khác, thích lấy mấy chồng là chuyện của , liên quan gì đến bà. lấy nhiều chồng là vì sức hút, bà cái bộ dạng đó ai thèm ngó tới, nên ghen tị lấy nhiều chồng ? Bà cũng soi cái đức hạnh của .”
“Mày, mày, mày...”
“ ? lời thật. Bà là cái thứ khốn nạn gì. Còn dám ở mặt lải nhải vớ vẩn? Bà già đúng là thể.”