Lúc bà già chẳng còn “cháu đích tôn là nhất” nữa .
Con cháu đông quá là chẳng còn quý báu gì nữa .
Kể cả là con trai cũng .
Tôn Đình Mỹ: “Con t.h.a.i , ạ.”
Thường Cúc Hoa nghi ngờ: “Cô thật chứ?”
Tôn Đình Mỹ gật đầu: “Con chắc chắn là thai.”
Họ cũng chẳng đẻ thêm nữa, đều biện pháp cả .
Thường Cúc Hoa bán tín bán nghi, hừ lạnh một tiếng.
Tôn Đình Mỹ cam chịu việc, bẩn thì bẩn thật nhưng dù cũng là con trai . Làm thì cũng đến mức quá ghét bỏ. Tôn Đình Mỹ hì hục việc, chỉ thấy mà khổ thế.
nghĩ kỹ , cô thấy dù cũng sống hơn kiếp nhiều , chẳng lẽ xuống nông thôn? Cái ngày tháng đó dành cho con .
Những năm qua trong đại viện cũng ít lục tục xuống nông thôn, chẳng thấy nhà ai mà vui vẻ cả.
Cô xuống nông thôn là lắm .
Chẳng xa, cứ con bé Lai Đệ nhà họ Uông kìa.
Lai Đệ từ năm 1970 xuống nông thôn đến giờ từng về nào, bặt vô âm tín. Ngay cả khi Uông Xuân Sinh bố thư sang, nó cũng chẳng thèm hồi âm lấy một chữ, đủ thấy cuộc sống ở nông thôn chắc chắn chẳng gì.
Còn chị gái nó là Chiêu Đệ, Chiêu Đệ vì để xuống nông thôn mà gả cho một lão già vợ kế. Dù lão già đó chút năng lực, nhưng năng lực đến mấy cũng đổi sự thật là lão già. Hai chênh những ba mươi tuổi cơ mà.
Nghĩ đến thôi thấy buồn nôn .
Là một thể mơ thấy tương lai, Tôn Đình Mỹ rằng nếu năm đó Hồ Tương Vĩ chia tay Lý Tú Liên thì họ thể kết hôn. đó trai, chị dâu, cháu và cả của Lý Tú Liên đều c.h.ế.t cả.
Vì trong mơ cô xuống nông thôn nên nhiều chuyện chi tiết, cô cũng là về thành phố mới ngóng mấy tin bát quái đó. vì Lý Tú Liên gả cho Hồ Tương Vĩ nên nhà họ Lý vẫn bình an vô sự.
Tuy khác biệt, nhưng mùa đông năm 1970, của Lý Tú Liên vẫn qua đời, muộn hơn trong mơ một chút, nhưng rốt cuộc vẫn là c.h.ế.t, là vì bệnh tật.
Nghe bà bệnh tim, đột phát cơn đau tim luôn.
Mặc dù giấc mơ của cô nhiều chuyện đổi, nhưng cái c.h.ế.t của bà thì đổi.
Uông Chiêu Đệ gả cũng khá nhanh, chắc là để trốn việc xuống nông thôn.
Tôn Đình Mỹ bĩu môi, so với chị em nhà họ Uông, cuộc sống của cô lắm . Ít nhất chồng cô cũng là một thanh niên trai tráng đàng hoàng, là chính trực công việc thể diện, chỉ riêng điểm thôi đủ để cô thèm chấp những kẻ khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1625.html.]
“Tôn Đình Mỹ, cô cái gì đấy? Đang câu giờ ? Sao động tác chậm chạp thế? Chỉ là giặt mấy cái tã thôi mà lề mề ? Cái m.ô.n.g của thằng bé cũng rửa chứ, cô mù ? Không thấy ? Thật là một lúc cô là cô lười biếng, thấy đúng là quá nể mặt cô . Nhà ai rước loại con dâu như cô đúng là tạo nghiệt mà.”
Thường Cúc Hoa bắt đầu mắng nhiếc om sòm. Hàng xóm láng giềng cũng quen .
Thường Cúc Hoa mà một ngày mắng con dâu là thấy bứt rứt trong .
Tôn Đình Mỹ vẫn cứ im lặng như cũ.
Tôn Đình Mỹ tư cách để đối đầu với Thường Cúc Hoa, chuyện ai ai cũng . cũng chẳng ai thực sự đồng cảm với cô cả. Dù thì cô cũng khai trừ vì tội trộm cắp mà. Mọi vẫn khá ác cảm với hạng như .
Tôn Đình Mỹ trong đại viện cũng chẳng lấy một bạn thiết.
Còn về mấy cô vợ trẻ trạc tuổi cô trong đại viện, cũng tránh cô như tránh tà. Đừng Uông Chiêu Đệ gả cho lão già, nhưng mỗi về nhà ngoại cô cũng chẳng thèm coi Tôn Đình Mỹ gì.
Tôn Đình Mỹ khinh cô gả cho lão già, cô khinh Tôn Đình Mỹ trộm đồ của nhà máy.
Nhà Tiết Nghiên Nghiên ở tầng cũng trạc tuổi cô , nhưng Tiết Nghiên Nghiên là em dâu họ của Đỗ Quyên, còn là từ nông thôn lên, Tôn Đình Mỹ thèm chấp. Đương nhiên, cũng chẳng thèm chấp cô .
Đương nhiên cũng chẳng thèm coi Tôn Đình Mỹ gì.
Thế nên Tôn Đình Mỹ trong đại viện lúc nào cũng thui thủi một .
cô thấy sai, cô vì mưu cầu lợi ích cho gia đình thì gì sai chứ. Đám lãnh đạo đó ăn ngon mặc , tại cô thể lấy một chút? Người ăn thịt chẳng lẽ cô húp tí nước canh ? Tóm cô thấy uất ức, chuyện thể trách cô .
Cô hận nên tay, mà chỉ hận tay quá sơ hở đại khái.
Đáng lẽ cô cẩn thận hơn mới đúng. Nếu cẩn thận hơn thì bắt .
Tôn Đình Mỹ là giỏi che giấu cảm xúc, nên một thái độ vẫn lộ ngoài, cũng vì thế mà càng chẳng ai dám gần. Chẳng ai dám tùy tiện kết bạn với cô cả, nếu chẳng may cô hố cho một vố thì khổ.
Cô là hạng trộm cắp mà vẫn thấy chẳng cả.
Trêu nổi thì tránh cho lành .
Những năm qua, nhân duyên của Tôn Đình Mỹ còn chẳng bằng bà chồng cay nghiệt của cô .
Nói cũng , sáu năm qua đại viện thực sự xảy ít đổi, những lớn tuổi thì biến động gì nhiều. đám thanh niên đa phần đều kết hôn, còn lứa nhỏ hơn thì cũng dần dần khôn lớn.
Nhà Tôn Đình Mỹ là kiểu như , nhưng cũng ít nhà ngày càng khấm khá hơn.
Bảo Lâm và Tiết Nghiên Nghiên sống , “dì” của Tiết Nghiên Nghiên nghỉ hưu, nhường công việc cho Bảo Lâm. Vì học hành nhiều nên Bảo Lâm cũng rành mấy việc điều tra phá án, là tính cách thật thà, chủ động đổi vị trí với khác để xuống nhà bếp.