Bà cụ kể thêm vài chuyện của nhà , : “Nhà thế còn là nhẹ đấy, nhà ở tầng , mấy nhà ở tầng còn phiền hơn. Như nhà ông cụ Quách ở tầng , còn đau đầu hơn nhiều. Vì ở ngay tầng nên ngày thường Mã Tứ tối muộn dẫn về, ở trong nhà ăn uống ầm ĩ, còn huỳnh huỵch trong phòng. Ông cụ Quách sắp biến thành ông cụ ma luôn , đêm nào cũng hành hạ đến mức ngủ . Còn nữa, gã sáng là mở cửa sổ khạc nhổ, đờm dãi cứ thế mà bay ngoài, cô xem, cách giữa các tòa nhà của chúng , hai cái dây thép là để phơi quần áo, gã khạc một cái là bay thẳng lên đó luôn, nhà ai mà tối thu quần áo là coi như xong đời. Cô bảo ai mà bực?”
Đỗ Quyên gật đầu, cảm thán: “Có một hàng xóm như đúng là đen đủi thật. Toàn là chuyện nhỏ, nếu bác nổi giận thì bảo bác tính toán chi li vì mấy chuyện vặt vãnh; nhưng nếu thì đúng là càng nhịn càng tức.”
“ đúng đúng, chính là như , chính là như đấy, vẫn là cô đồng chí nữ hiểu cho chúng nhất, đúng là chuyện như thế. Cô bảo chuyện lớn ? Cũng , nhưng những chuyện nhỏ thực sự phiền.”
Đỗ Quyên hỏi: “Tổ trưởng tổ dân phố và quản lý khu nhà đều quản ?”
“Không quản, mà là quản nổi, họ cũng là nạn nhân cả thôi, nhưng chẳng cách nào, đều thấy phiền lòng theo. Quản lý khu nhà chúng đây nhắc nhở , kết quả lúc tan ném đầy phân bò lên . Cô bảo thì là ai ? Chúng tìm đến Ủy ban khu phố, họ cũng chỉ hòa giải cho qua chuyện, thật chúng cũng hiểu, Ủy ban khu phố quản, chỉ là một phần vì chuyện nhỏ, phần khác là vì chồng của Mã Phỉ Phỉ cũng chút bản lĩnh. Mọi đều sợ đắc tội . Cái cô Mã Phỉ Phỉ đó, gì cũng , nhưng tuyệt đối đụng đến em trai cô .”
Đỗ Quyên gật đầu. Loại cô cũng từng gặp qua , chính là Cát Trường Linh đấy thôi. Cát Trường Linh ngày thường trông cũng là tinh minh, nhưng hễ dính đến em trai Cát Trường Trụ là trở nên hồ đồ và đanh đá.
Đỗ Quyên hỏi tiếp: “Vậy Mã Tứ ở đây chỉ những chuyện nhỏ nhặt như thôi ?”
“Toàn là những chuyện đó, cô đừng coi thường mấy chuyện nhỏ , thực sự phiền phức.”
Đỗ Quyên gật đầu: “Cháu hiểu, một hàng xóm như đúng là rước bực . Vậy ngày thường gã dẫn về ? Không buổi tối ồn ?”
“Có dẫn chứ, ? Toàn là đám bạn bè của thôi, cái gã tên Văn Tam là đến nhất, còn cả những đứa khác cùng nữa...” Bà cụ hạ thấp giọng: “Toàn là đám buôn bán đồ ở chợ đen cả đấy.”
Đỗ Quyên đáp: “Vâng , cháu .” Cô hỏi: “Vậy Mã Tứ đối tượng bác?”
Bà cụ xua tay: “Cái đó thì , ai mà thèm lấy chứ. Cô đừng điều kiện nhà cũng , nhưng tìm đối tượng dễ .”
“Sao thế ạ?”
“Thì tại Mã Phỉ Phỉ chứ , Mã Phỉ Phỉ yêu cầu cao lắm, cái cũng mắt, cái cũng ưng. Yêu cầu của cô là cưới tiên nữ về cho em trai cơ. Mã Tứ cũng từng quen vài , đều Mã Phỉ Phỉ phá đám cả. Cô thấy chẳng ai xứng với em trai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1394-hang-xom-tu-dia-nguc.html.]
“Gã cũng từng yêu ạ?”
“Có chứ, từng quen cô Hứa thủ quỹ ở kho lương, hai đứa còn bàn chuyện kết hôn cơ. Mã Phỉ Phỉ đến tận kho lương mắng một trận, nào là đồ lẳng lơ, đồ đê tiện, mắng đủ thứ. Ai ai cũng cả, đó hai đứa chia tay. Cô thủ quỹ đó nhanh ch.óng kết hôn với khác, nhưng gả lắm. Dù danh tiếng cũng Mã Phỉ Phỉ bôi nhọ hết , mà tìm chỗ nào hơn.”
Đỗ Quyên hỏi: “Cô tên là Hứa gì ạ?”
“Tên là gì thì nhớ rõ, đây nhớ mang máng gọi là Xuân nhi Xuân nhi gì đó, chắc là Hứa Xuân nhỉ? Hoặc là Hứa gì đó Xuân.”
Đỗ Quyên hỏi thêm: “Vậy gã còn quen ai nữa ạ?”
“Còn một cô tóc uốn sóng đại ba lãng nữa, nhưng tên là gì, Mã Phỉ Phỉ bảo đắn, cũng phá đám luôn.”
Đỗ Quyên thắc mắc: “Mã Phỉ Phỉ cứ quản như thế, Mã Tứ cũng chịu ?”
“Chịu gì chứ, Mã Tứ cũng chẳng vui vẻ gì . ai bảo Mã Phỉ Phỉ cho tiền cho đồ chứ, Mã Tứ tự nhiên là ý kiến gì . Vả cô trông chờ gì đàn ông trân trọng tình cảm? là chuyện nực .” Bà cụ tỏ vẻ am hiểu sự đời.
Đỗ Quyên mỉm . Bà cụ đang dở thì đột nhiên sực nhớ : “Ôi ơi, buôn chuyện với cô nữa , về thôi, sáng mua tào phớ cho cháu nội mà. đây, ôi ơi, thật Mã Tứ c.h.ế.t là , c.h.ế.t chúng ăn uống gì cũng cần giấu giếm nữa. Nếu cái đồ hổ đó đến mượn. Không cho là cướp, cô bảo chẳng lẽ vì một cái bánh bao, một cái quẩy mà báo án ? Chúng chỉ nhịn thôi. Giờ thì .”
Bà cụ ngân nga một điệu nhạc nhỏ nhanh ch.óng rời . Đỗ Quyên và Lý Thanh Mộc , : “Đêm qua chúng thăm hỏi những xem, ai nấy đều bảo gì hết.”
Đỗ Quyên bảo: “Nhân duyên nhà gã tệ như thế, các cứ công tư phân minh mà hỏi, hàng xóm đương nhiên phối hợp. dùng chiêu ‘cùng chung mối hận’ sẽ hiệu quả hơn nhiều.”
Họ kiểm tra thêm một vòng nữa, phát hiện thêm gì, cuốn sổ tay trong truyền thuyết cũng thấy . Đỗ Quyên trầm ngâm: “Không cuốn sổ tay ai lấy .” Dừng một chút, cô : “ thể thấy, nhân duyên nhà gã đúng là cực kỳ tệ hại.”