Thập Niên 60: Tiểu Cảnh Sát Thích Hóng Hớt Lại Yêu Công Việc - Chương 1299

Cập nhật lúc: 2026-03-19 12:19:37
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vợ chồng đối xử với bà Tôn vô cùng lạnh nhạt.

Bà Tôn buồn phiền tìm con gái trút bầu tâm sự mới vơi phần nào.

Chu Như bắt , Văn Ngọc Trụ hỏa tốc chạy về quê , Cát Trường Trụ ly hôn , trong phút chốc đại viện rơi một sự yên tĩnh vô cùng kỳ quái. Sự yên tĩnh khiến cảm thấy đáng sợ. Cứ cảm giác như đang kìm nén một chuyện lớn gì đó.

cũng nghĩ nhiều quá , mùa thu mà, ai nấy đều bận rộn cả.

Bất kể là động vật con , cái thời tiết ở vùng Đông Bắc , đều đang bận rộn tích trữ đồ đạc.

Ngược , Đỗ Quyên và Tề Triều Dương cùng đạp xe dã ngoại mùa thu. Nói là dã ngoại mùa thu, nhưng thực thời tiết lạnh , mấy ngày nay trời âm u, lúc nào cũng như sắp tuyết rơi. Thời tiết như cũng ngăn cản chuyến của Đỗ Quyên và Tề Triều Dương.

Tề Triều Dương gần đây đang điều tra vụ án cướp giật liên , nhưng điều tra án cũng là cứ chằm chằm mãi mà nghỉ phép. Nếu hễ vụ án treo nào là những khác khỏi sống luôn . Thế nên đến lúc nghỉ thì vẫn cứ nghỉ thôi.

Ngày Chủ nhật lạnh, hai cùng ngoài, mỗi đạp một chiếc xe đạp. Đỗ Quyên mặc một chiếc áo len cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác chiếc áo bông màu đen, tuy loại dày nhất nhưng cũng đủ để chống rét.

Đây là đầu tiên Đỗ Quyên chơi riêng với một đàn ông, cảm giác khá mới mẻ.

Đón gió, Đỗ Quyên cất giọng trong trẻo: “Đội trưởng Tề, vụ án của các điều tra đến ? Hôm nay ngoài lỡ công việc của ?”

Tề Triều Dương: “Vụ án đang ngõ cụt , bằng chứng gì cả, cùng cô ngoài dạo một chút cho thư giãn, khi thoải mái đột nhiên nảy cảm hứng thì .”

Đỗ Quyên phì , : “Vậy thì thể hiện thật để cố gắng để cho chút cảm hứng mới .”

Tề Triều Dương: “Được thôi.”

Anh vốn dĩ chỉ đùa, nhưng bỗng nhiên nghĩ , Đỗ Quyên trong những chuyện luôn những lúc "lóe sáng", điều đó vẫn hữu ích. Điều tra án đương nhiên kinh nghiệm và kỹ thuật quan trọng, nhưng cảm hứng cũng là thứ thể thiếu nhất.

Đỗ Quyên linh tính trong phương diện .

Anh : “Này, cô phân tích giúp xem. Vụ án của chúng hiện đang ngõ cụt, cô giúp nghĩ xem chúng bỏ sót điều gì.”

Đỗ Quyên đạp xe, nghiêng đầu một cách mềm mại, : “Vậy kể .”

Tề Triều Dương nghĩ ngợi, cũng thực sự thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1299.html.]

Anh : “Gần đây xảy ba vụ cướp , đều xảy ở nhà vệ sinh công cộng của bến xe khách. Vụ thứ nhất là cướp của một chuyến sớm, đó chỉ hai đồng tiền. Hắn chỉ cướp tiền mà còn lột sạch quần áo. Quần áo các thứ đều lấy hết. Vụ thứ hai dậy sớm đợi xe, mà là đang đường về thì đau bụng, cũng cái nhà vệ sinh đó. Vụ thứ ba chính là Văn Ngọc Trụ. Ba vụ án qua thì đều thô thiển, nhưng để chút dấu vết nào, chỉ ai thấy điều gì bất thường, mà ngay cả trong cuộc cũng thấy hung thủ. Chúng rà soát xung quanh mấy ngày nay nhưng manh mối.”

Họ điều tra án thường thì đầu tiên là tìm nhân chứng, thứ hai là tìm tang vật, nhưng cả hai con đường đều thông. Thời điểm xảy vụ việc quá sớm, nhân chứng, tiền cướp cũng ít. Nói cũng , trong mấy nạn nhân , hóa Văn Ngọc Trụ nhiều tiền nhất, tổng cộng hơn ba mươi đồng.

“Tên cướp đó nào cũng lột sạch quần áo của nạn nhân, nhưng quần áo cũng xuất hiện ở chợ đen. Không ai nhận tang vật. Chúng điều tra án, sợ loại trả thù liên quan, sợ nhất chính là kiểu gây án ngẫu nhiên quan hệ gì thế , khó giải quyết.”

Họ sợ rà soát, chỉ sợ kiểu cướp bóc ngẫu nhiên kiêng nể gì như thế .

Đỗ Quyên: “Có chắc chắn thù oán ?”

“Điều thể khẳng định, ba nạn nhân hề quen , cũng từng tiếp xúc với , họ càng thể chung một kẻ thù. Ngay cả thứ hai cái nhà vệ sinh đó cũng là quyết định ngẫu nhiên, nên chắc chắn thể là cố ý nhắm mấy họ.”

Đỗ Quyên im lặng, chuyện đúng là chút nan giải.

Chẳng trách nhóm Tề Triều Dương đều giỏi mà vụ án vẫn manh mối, Đỗ Quyên : “Nghe thế đúng là ch.ó c.ắ.n nhím, đặt mồm .”

Tề Triều Dương: “Chứ còn gì nữa.”

“Vậy xung quanh bến xe khách bố trí lực lượng mật phục ? Hắn ba , chắc sẽ thứ tư. Còn nữa, còn nữa nhé, đang nghĩ, tại chọn nhà vệ sinh công cộng ở bến xe khách. Thành phố Giang Hoa bao nhiêu là nhà vệ sinh công cộng. Tại chỉ duy nhất cái ở bến xe khách đó.”

Tề Triều Dương: “Chúng cũng nghĩ đến điểm , chúng rà soát những liên quan đến bến xe khách, nhưng manh mối.”

Đỗ Quyên: “...”

Thế thì đúng là khó quá .

Cô nhận , chuyện thực sự khó, những gì cô nghĩ đến thì Tề Triều Dương đều nghĩ đến .

Tề Triều Dương ngay cả những điều cũng nghĩ đến mà vẫn tin tức gì, cũng khiến cảm thấy vô cùng khó hiểu.

May mà Đỗ Quyên khó bản , dù đang đạp xe, cô vẫn dang hai tay , : “ chịu , những gì nghĩ thì các đều nghĩ đến cả .”

Chiếc xe loạng choạng một chút, Đỗ Quyên vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, sợ hãi thở phào một cái, : “Thế cũng khá đáng sợ đấy.”

 

 

Loading...