Đỗ Quyên ở nhà lẩm bẩm, trong lòng khá cảm thán. Lại rằng, chuyện ngoài Uông Vương thị, còn khác cũng tham gia nữa. Văn Ngọc Trụ lúc đang giường trong nhà, ngâm nga câu hát, vô cùng thảnh thơi.
Bác Tôn lo lắng hỏi: “Cháu thật sự mặc kệ ?”
Văn Ngọc Trụ : “Cháu quản cô gì? Cô chẳng núi trông núi nọ ? Không để cô nếm chút mùi đau khổ, cô ai đối với cô nhất. Cháu chịu lấy một phụ nữ qua một đời chồng như cô là phúc phận của cô . Cô còn bắt cá ba tay, còn tâm tư với khác, chuyện đừng trách cháu quan tâm.”
Văn Ngọc Trụ đến đây, sắc mặt đều đen .
Bác Tôn cũng nghiến răng nghiến lợi: “Cháu đúng, con tiện nhân thật hiểu chuyện, nó cũng xem bản là cái thá gì.”
Tuy lúc đầu bác Tôn chuyện giữa Văn Ngọc Trụ và Chu Như, nhưng Văn Ngọc Trụ căn bản định giấu giếm, qua vài , bác Tôn mà ? trong mắt bác Tôn, Chu Như vô cùng tồi tệ, xứng với Văn Ngọc Trụ nhà bà , thậm chí xứng với Cát Trường Trụ.
Vốn dĩ bác Tôn sống c.h.ế.t cũng thể đồng ý chuyện của cháu trai và Chu Như, bất kể là cháu ngoại cháu trai bà , đều loại như con lừa ngu ngốc Chu Như thể xứng đôi. Văn Ngọc Trụ hề kết hôn với Chu Như, mà là định dẫn Chu Như , lừa Cát Trường Trụ một khoản.
Nếu như , bác Tôn cảm thấy thể .
Đến lúc đó nhà họ Cát dù mất cái gì, thì đó cũng là do Chu Như , liên quan gì đến bọn họ? Đến lúc đó bọn họ “bỏ trốn”, với tình yêu của Cát Trường Trụ dành cho Chu Như, Văn Ngọc Trụ thể tống tiền Cát Trường Trụ thêm một khoản nữa.
Lấy tiền, sẽ chia tay với Chu Như.
Thế chẳng ?
Đến lúc đó trong tay tiền, sẽ tìm mối điều kiện hơn.
Nghĩ như , bác Tôn cũng cảm thấy cực kỳ .
Gần đây Thường Cúc Hoa kể mấy câu chuyện ngày xưa, bà cảm thấy cũng động lòng.
Nghĩ kỹ , nhà bà chắc thể như .
Chỉ là gần đây Chu Như d.a.o động vì Hứa Nguyên, cực kỳ vui. Bây giờ thì , Chu Như và Hứa Nguyên trở mặt, sẽ chỉ một lòng một ở bên thôi. Cho nên mới mặc kệ, càng sẽ bảo vệ Chu Như, cứ để Chu Như , , căn bản chẳng ai chịu giúp cô cả.
Chỉ mới thật sự với cô .
Văn Ngọc Trụ: “Mắt thấy trời sắp lạnh , cháu thấy chị dâu cả ngày xụ cái mặt , chị bóng gió đuổi mấy . Cháu cũng thể cứ giả vờ như thấy. Chu Như mà cùng cháu, e rằng cháu cũng ở tiếp nữa.”
Bác Tôn vẻ mặt hổ, : “Cháu cần để ý đến nó, bác cả ở đây, nó vui cũng thể đuổi cháu . Cái nhà còn đến lượt một đứa con dâu như nó chủ.”
Lời thì như , nhưng Văn Ngọc Trụ một chút cũng tin.
Tuy nhiên cũng vạch trần bác cả khoác lác. Dù thì, tạm thời ở đây còn dựa mặt mũi của bác cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1243-toan-tinh-cua-van-ngoc-tru.html.]
Hắn : “Cháu rốt cuộc cũng là một đàn ông, chịu nổi sự tủi . Bác cả, theo cháu thấy thì con gái thành phố đứa nào cũng quá kiêu ngạo một chút, chẳng bằng con gái nông thôn chúng cháu ngoan hiền. Bác xem, cứ như mấy đứa bác , chẳng đứa nào hồn.”
Bác Tôn: “Hầy, so bó đũa chọn cột cờ, bác cả chẳng ăn tuyệt hộ ? Tiếc là khó, mấy nhà ai cũng quá tinh ranh.”
Cháu ngoại lớn của bà như , chuyện khó khăn thế chứ.
Mấy con ranh con hám lợi .
Hai oán trách chuyện , bắt đầu tưởng tượng.
Văn Ngọc Trụ: “Đừng khinh thiếu niên nghèo, đợi cháu phất lên , bọn họ đừng hòng sống , cho dù lẽ cho cháu, cháu cũng thèm.”
“Đó là chắc chắn , đến lúc đó chúng tìm mối điều kiện ...”
Hai c.h.é.m gió, thấy sắc mặt khó coi của hai vợ chồng bước cửa, đây là con trai con dâu của bác Tôn, bọn họ sắp phiền c.h.ế.t , thằng em họ còn cút ? Mẹ cũng là hồ đồ, cứ sống c.h.ế.t ngăn cản cho đuổi .
“Anh họ về ?”
Con trai bác Tôn căn bản thèm tiếp lời Văn Ngọc Trụ. Trực tiếp về phòng.
Văn Ngọc Trụ căm phẫn.
*Có gì ghê gớm chứ.*
Con dâu bác Tôn khách khí: “Mẹ, chúng cứ mở toang cửa sổ chuyện cho sáng tỏ. Em họ bao giờ thì ? Có ai đến nhà họ hàng mà cứ ăn vạ chịu ? Thế cũng quá hổ ? Đây gọi là loại gì chứ!”
“Cô!”
“Con là một đồng chí nữ, là bất tiện thế nào , là một bà già thì , con thì , mà thích nó thế. Thì cùng nó về quê mà ở.”
“Cái con tiện nhân cô chuyện kiểu gì thế hả.”
“Con cứ chuyện thế đấy, nó con, con nó. Cái nhà , còn đến lượt một tên lưu manh ăn vạ chịu , loại giữ đây, con trai con thấy cũng sẽ học cái thói ! Mau cút xéo cho !”
Bác Tôn tức điên lên, kêu: “Cô đồ tiện nhân, cái nhà còn do cô chủ, con trai, con trai ... Con dâu con nó bắt nạt , họ hàng thiết trong nhà mà cũng dung chứa ...”
Con trai bác Tôn từ trong phòng , lạnh lùng: “Vợ con sai, mà vui lòng ở thì cũng ! Mẹ, từ khi bố con qua đời, việc càng ngày càng hồ đồ, cũng quá dáng . Con thấy chính sự thì chẳng việc nào, mấy chuyện hồ đồ thì cứ liên tiếp xảy . Mẹ mà hiểu chuyện, thì về quê mà bình tĩnh .”