Đỗ Quốc Cường khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn là hồng ngọc huyết bồ câu .”
Đỗ Quyên lặng lẽ gật đầu tán thành! Phải là, hèn chi hai là cha con ruột. Đỗ Quốc Cường chẳng kim cương thế nào là , nhưng tóm là ông thấy nó thì bảo . Đỗ Quyên cũng y hệt như .
Đỗ Quốc Cường tiếp tục mày mò: “Để bố xem bên , chắc chắn cũng đồ. Hai bên đặt vật nặng bằng , nếu sự chênh lệch trọng lượng thì sẽ đoán bên trong giấu đồ ngay. Đã định giấu thì sẽ để lộ sơ hở sơ đẳng như .”
Ông nhận định: “Mấy viên hồng ngọc, lam ngọc giấu kín thế chắc chắn giá trị hơn kim cương. Kim cương tuy nhưng loại to bằng trứng bồ câu chỉ ba viên, còn đều lớn nhỏ đều, thậm chí vài viên trông chất lượng bình thường, tạp chất. Bố cảm giác kim cương tuy giấu ở đây nhưng chừng là để bình phong cho mấy viên đá quý .”
Tìm thấy nhiều kim cương như , thường thì chẳng ai nghĩ bên trong còn giấu thứ khác nữa. Đây là tư duy đ.á.n.h lạc hướng bình thường. Đỗ Quốc Cường tự nhận hạng bình thường, dù ông cũng là xuyên , kiến thức rộng rãi. Chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy , phim ảnh tiểu thuyết ông xem đầy , rành mấy chiêu .
Đỗ Quốc Cường suy nghĩ một chút : “Xem cái đồng hồ tháo tung thôi, để bố xem còn cái gì khác . Tháo thì dùng nữa, con mua một cái mới từ hệ thống , bố treo lên thế.”
Thực dùng , mà là thể để cái đồng hồ treo ở nhà, tránh để nhận lai lịch của nó. Đỗ Quốc Cường là hạng cẩn thận hết mức.
Đỗ Quyên hỏi: “Vâng ạ, nhưng đồ mới đồ cũ khác mà...”
Đỗ Quốc Cường đáp: “Đợi bố mua ít sơn về, bố sẽ bảo là tự sơn một lớp. Cái đồng hồ ‘đồ cũ’ vẫn treo ở nhà , nhưng nếu thật sự ai tìm đến cũng chẳng . Cửa hàng đồ cũ bán bao nhiêu thứ, chẳng ai nhớ nổi cái đồng hồ đó bán cho ai. Dù thì ‘cái ’ nhà cũng là cái đó.”
Tất nhiên, khả năng tìm đến là thấp, nhưng ông thể thận trọng. Các xem, dân thường sống qua ngày mà cứ như đang đóng phim tình báo. Kiếm đồ giấu cũng chẳng dễ dàng gì.
Đỗ Quốc Cường cảm thán, mấy nhân vật xuyên trong tiểu thuyết cứ vung tay thu thập đủ loại đồ cổ đại kiện, hì hục thu gom đủ thứ, rốt cuộc họ giấu kiểu gì mà phát hiện nhỉ? Quả nhiên ông mặt giới xuyên .
“Vừa tháo luôn, xem tìm thêm gì .”
Đỗ Quyên hỏi: “Tháo xong thì xử lý đống thế nào ạ?”
Đỗ Quốc Cường dứt khoát: “Gỗ thì đem đốt, mấy linh kiện nhỏ khác vứt là . Cứ ném xuống hố phân.”
Đỗ Quyên lập tức suy sụp: “Đừng mà bố, bố tha cho cái hố phân ?” Cô thực sự chịu đủ , cứ quanh quẩn mãi cái hố phân thế nhỉ! Đừng để mấy hôm nữa vớt đồ từ hố phân lên, tuy chẳng cần cô gì nhưng cứ canh chừng cái chỗ đó thì đúng là cạn lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1048-thao-tung-dong-ho-xoa-sach-dau-vet.html.]
Đỗ Quyên chớp mắt bố, vẻ mặt đầy ấm ức: “Đổi chỗ khác bố, ?”
Đỗ Quốc Cường phì : “Thế đợi hôm nào ngoại thành hái rau dại, bố ném lên núi nhé?”
Đỗ Quyên lập tức gật đầu: “Được ạ.” Cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đỗ Quốc Cường xoa đầu con gái, ông thích cảm giác . Bất kể con cái bao nhiêu tuổi, trong mắt cha vẫn luôn là những đứa trẻ. “Lại đây, giúp bố kiểm tra nữa xem.”
Đỗ Quyên gật đầu, nhấp một ngụm nước gừng bắt đầu mày mò. Đã định “treo đầu dê bán thịt ch.ó” thì cái đồng hồ cần giữ nữa. Cô tháo tung nó thành từng mảnh vụn. Tuy nhiên, một cái đồng hồ treo tường cũng chỉ to bấy nhiêu, tháo đến mức thì chẳng còn giấu thêm gì nữa.
Đỗ Quyên cảm thán: “Ba mươi lăm đồng, thế là biến thành một đống rác .”
Đỗ Quốc Cường : “Nói thế là sai , con xem thu hoạch bao nhiêu chứ.”
Đỗ Quyên nhướng mày, kiểm tra kỹ từng mảnh gỗ, mấy miếng sắt nhỏ bọc ở góc tháo , cô hỏi: “Cái giữ ạ?”
Đỗ Quốc Cường dứt khoát lắc đầu.
Đỗ Quyên : “Đây là đầu tiên con tháo đồng hồ, cũng là đầu tiên thấy bên trong nó như thế .”
Đỗ Quốc Cường: “Đợi lát nữa bố thu dọn mấy thứ linh tinh , nhà đúng là nhặt món hời lớn .” Ông cầm con chim cúc cu giả lên tung hứng, vẻ mặt đầy ý : “Sau mày còn cúc cu nữa nhé.”
Bất cứ ai đột nhiên vớ một tài sản kếch xù, dù thể đổi tiền ngay lập tức thì cũng thấy vui sướng.
Đỗ Quyên tựa lưng ghế sofa, uể oải hỏi: “Thế bố còn định nhặt lặt nữa ạ?”
Đỗ Quốc Cường dứt khoát lắc đầu: “Vận may của , nhà nhặt một là , việc gì cứ bám theo. Chuyện nhặt lặt , một là tình cờ, chứ thứ hai thứ ba mà cứ chằm chằm thì dễ phát hiện lắm. Với ...” Ông thẳng thắn: “Giờ dù nhặt đồ chăng nữa, chúng cũng chẳng bán ! Như còn đỡ, chứ nếu món đồ to hơn một chút thì chẳng giấu . Con tưởng giấu đồ là dễ chắc? Lại thể đổi tiền ngay, cứ giữ mấy thứ nguy hiểm bên gì? Không cần thiết.”