Chủ nhiệm Điền khựng , ngay cả Dương đại tỷ cũng im lặng một lúc.
Phải là, cái lý do của Đỗ Quốc Cường đưa thực sự tình lý.
“Theo lý mà , là một đàn ông nội trợ ở nhà cũng bận lắm, giúp trông nom chuyện đại viện cũng , nhưng chúng vẫn thật, quản viện thì cũng phù hợp. thực sự phù hợp . Nếu thể sắp xếp nữ đồng chí, thì sắp xếp một ông cụ cũng . Nếu bà tìm một ông cụ cao tuổi đức cao vọng trọng, thì việc can ngăn chỉ là chuyện nhỏ. Bà xem, trẻ trung trai. trai thế , lỡ ai thầm thương trộm nhớ , thật đấy, chính còn sợ ăn vạ đây , là vợ đấy.”
Anh nửa đùa nửa thật một câu.
Mọi phụt thành tiếng, tiếng vang lên khắp nơi.
Mọi đều ngờ Đỗ Quốc Cường tự luyến đến thế.
kỹ , là, đúng là chuyện như thật.
“Cường , đúng là tự luyến thật đấy.”
Đỗ Quốc Cường: “Cái gì mà tự luyến, thật , trai ?”
“Oẹ~”
Đỗ Quốc Cường: “Thế bảo, lỡ lúc lên can ngăn mà sờ một cái, chẳng thiệt thòi quá !”
Anh đùa, khiến khí hiện trường sôi nổi hơn vài phần, thi trêu chọc: “Anh cũng giữ mặt mũi quá nhỉ, ai mà thèm trúng chứ. Một thằng đàn ông bằng tuổi .”
“ cũng thấy thế, đúng là giỏi tưởng tượng thật đấy, hả? Chúng đàn ông nhà chắc, mà sờ một cái.”
“Cái thằng ...”
Đỗ Quốc Cường: “Thì còn cách nào khác, nghĩ nhiều một chút chứ? Nếu vợ hiểu lầm thì tính ? Tình cảm vợ chồng chúng là nhất đấy.”
Trần Hổ Mai đến mức mắt cong tít, nhưng cũng đùa: “Nếu dám bậy sẽ đ.ấ.m c.h.ế.t .”
Bà còn bộ vung nắm đ.ấ.m một cái.
Đỗ Quốc Cường: “Bà xem bà xem, bất kể xét về phương diện nào, cũng thể cái .”
Anh thà tự bôi đen , cũng tuyệt đối nhận cái việc . Cái việc đúng là đòi mạng mà! Người khác chứ còn lạ gì nữa? Một xu tiền cũng , đại viện hễ chuyện ruồi bu gì là đều tìm đến.
Bất kể là mùa hè mưa to mùa đông tuyết lớn, hễ chuyện là ai tìm quản viện.
Ngoài còn những vụ kiện cáo bao giờ dứt.
Sợ , sợ thật .
Đỗ Quốc Cường cảm thấy dù cũng !
Trong lòng Đỗ Quốc Cường hiểu rõ mồn một, thực những khác cũng thôi.
Chủ nhiệm Điền bắt đầu những khác, những khác vội vàng né tránh ánh mắt của Chủ nhiệm Điền, thật sự là ai ! Việc chẳng lợi lộc gì mà.
Mọi từng một đúng là tránh như tránh tà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-tieu-canh-sat-thich-hong-hot-lai-yeu-cong-viec/chuong-1017-ly-do-cua-do-quoc-cuong.html.]
Người duy nhất tranh giành là Chu Như đang viện, nhưng chẳng ai đồng ý để cái mụ thần kinh Chu Như quản viện cả. Đại viện nhà họ thể để mất mặt như thế . Mọi nhanh ch.óng đùn đẩy cho .
Dù thì , cũng . Tất cả đều .
Đỗ Quốc Cường càng kiên quyết tiếp nhận.
Ông nội Đỗ thấy đều coi đó như củ khoai lang nóng bỏng tay, vô cùng thắc mắc. Ở làng ông lúc bầu trưởng thôn trưởng xóm, đều tranh cơ mà, ở thành phố chẳng ai thế nhỉ.
Lại con trai , con trai ông tỏ vẻ tránh xa ba thước khiến ông hoang mang.
Làm cán bộ chẳng ?
Mặc dù ông cũng tiền, nhưng chuyện vinh dự thế cũng thể chỉ tiền chứ.
Ông nội Đỗ hiểu nổi .
Ông ở thành phố luôn trải qua nhiều điều thể hiểu nổi.
Và rõ ràng là, đều quản viện, con trai ông Đỗ Quốc Cường , những khác dường như cũng . Các xem chuyện lạ chứ.
Ông nội Đỗ vẫn còn đang trong cơn hoang mang, lúc nhóm Đỗ Quốc Cường đùn đẩy mấy vòng .
Chủ nhiệm Điền cũng thực sự đau đầu, bà về phía Dương đại tỷ, : “Hay là, cô cứ tiếp tục kiêm nhiệm . thấy đại viện vẫn là cô mới trấn áp sự việc, nếu thì chẳng ai phù hợp cả.”
Chủ nhiệm Điền thế, Dương đại tỷ vội vàng xua tay: “Không quản ! Mà là thực sự đủ sức lực mà! Bà xem mấy chuyện trong đại viện mấy ngày nay , nếu một luôn ở đây, chẳng ngăn cản từ sớm . vì , ai ngăn cản, nên suýt chút nữa gây họa lớn đấy.”
Dương đại tỷ cũng mà!
Chủ nhiệm Điền: “...”
Chao ôi, chọn một quản viện mà khó thế .
Bà xem kìa, bà xem nhà ở mấy cái viện khác, tranh sứt đầu mẻ trán để quản viện, đại viện nhà họ thì , từng một chạy nhanh như thỏ đế. Thực khi đến họ tính kỹ , phù hợp nhất là Đỗ Quốc Cường.
Đỗ Quốc Cường tham gia, họ cũng thể cầm roi đuổi .
Hơn nữa, lời Đỗ Quốc Cường thực sự là lời thoái thác, lời đó đúng là lý đấy. Anh tuổi tác lớn, trai. Nếu thực sự quản việc mà ăn vạ, thì em nhà họ Trần chắc chắn cũng sẽ loạn lên.
Những điều đều thể cân nhắc.
Chủ nhiệm Điền đảo mắt một vòng, ánh mắt của ai dám chạm bà.
Bà suy nghĩ một chút, cuối cùng ánh mắt dừng Cát lão đầu. Cát lão đầu hoảng hốt, run rẩy : “Bà bà bà, Chủ nhiệm Điền, bà định chọn ?”
Chủ nhiệm Điền: “...”
Khóe miệng bà giật giật, cảm thấy cũng quá thiếu tự nhỉ?