Cố Vân Dật nghi ngờ chị gái , nhưng quá nhiều điểm đáng ngờ khiến thể nghi ngờ.
Bố rốt cuộc thực sự những đó sẽ tạt axít, sớm đồng lõa với họ mà nhận , giờ phát hiện những điểm đáng nghi trong hành động của chị gái?
Gà Mái Leo Núi
Tâm trạng Cố Vân Dật tệ thể tả.
Anh hỏi Hạ Lê một vài chi tiết, đó hai cùng về phòng bệnh.
Hạ Lê hiếm khi bụng, phiền Cố Vân Dật. Nếu chị gái mà khó khăn lắm mới tìm là đặc vụ, thì chuyện quả thật quá tệ hại.
Hai trở phòng bệnh, Thẩm Giao giường bệnh khẽ “suyt” một tiếng, vẻ “tỉnh một chút”.
Cố Vân Dật lập tức chạy đến bên giường, lo lắng Thẩm Giao, giọng điệu phần gấp gáp: “Chị, chị tỉnh ?
Có đau ? Có chỗ nào khác thoải mái ?
Em tìm bác sĩ!”
Một loạt câu hỏi tuôn như pháo, Cố Vân Dật xoay định tìm bác sĩ.
Thẩm Giao lập tức nắm lấy cổ tay Cố Vân Dật.
Kéo động vết thương, cô đau đến mức "suyt" lên một tiếng.
Giọng đứt quãng, khó khăn lắm mới thốt : “, , .
Đừng, .”
Dáng vẻ cô mỗi từ đều như đang nhai d.a.o găm, khiến là cô hề .
Cố Vân Dật cô nắm c.h.ặ.t cổ tay hề giãy giụa. Anh rạp bên giường, mày nhíu c.h.ặ.t vì lo lắng, khẽ với Thẩm Giao: “Được , em .
Chị đừng nữa, nếu sẽ động đến vết thương đấy.”
Thẩm Giao hít một sâu, khó khăn lắm mới thốt : “Đừng, đừng trách… suýt!”
Hạ Lê dáng vẻ năng khó khăn của cô , khỏi nhếch miệng, còn thấy đau cô .
Cô rút chiếc b.út và cuốn sổ thường dùng để vẽ bản đồ từ trong túi , đưa cho cô .
“Nói chuyện đau thì .”
Cố Vân Dật đón lấy cuốn sổ, chu đáo nhét tay Thẩm Giao: “ , chị cứ , đỡ động đến vết thương.”
Thẩm Giao khẽ gật đầu, cầm b.út, run rẩy một đoạn giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-966-ha-le-toi-biet-so-cua-minh-khong-chi-dung-de-ve-ban-do.html.]
“Vân Dật, đừng trách Tiểu Hạ, của Tiểu Hạ.”
Cố Vân Dật và Hạ Lê thấy tờ giấy Thẩm Giao , vẻ mặt thoáng phức tạp trong giây lát.
Nếu Thẩm Giao vấn đề, câu là lời , nhà vì vết thương của cô mà liên lụy đến Hạ Lê.
nếu Thẩm Giao vấn đề, câu mang nghi vấn cố ý chia rẽ, chuyển hướng sự chú ý sang hành động cứu Hạ Lê của cô , đẩy trách nhiệm cho Hạ Lê.
Hạ Lê nhận nghĩ gì, lặng lẽ ngước mắt trời.
Cô cảm thấy dường như tư duy của Cố Vân Dật dẫn dắt, trong vô thức coi Thẩm Giao là nghi phạm.
Cố Vân Dật nắm lấy tay Thẩm Giao, đắp chăn cho cô, giọng điệu nhẹ nhàng và ôn hòa: “Chị đừng lo lắng, lúc họ tấn công đồng chí Tiểu Hạ, em mặt, thấy bộ quá trình. Em sẽ trút giận lên cô .”
Thẩm Giao, vốn củng cố vị thế “ cứu mạng Hạ Lê”: …
Cậu em trai của cô , hôm nay là quá mức bình tĩnh ?
Khuôn mặt Thẩm Giao băng gạc che kín chút cứng đờ, may mắn là qua lớp băng gạc, ngoài thể thấy gì.
Cô xuống giấy ba chữ “Thế thì .”
Hạ Lê cảm thấy khí trong bệnh viện thật cổ quái, hai chị em cố ý vô tình suy đoán lẫn , bèn với Cố Vân Dật: “Vậy cứ ở đây chăm sóc chị dâu cho .
Việc ăn uống cũng đừng lo, mấy ngày sẽ nấu luôn phần ăn của hai , lát nữa sẽ nhờ mang đến.”
Còn về việc Cố Vân Dật là đàn ông chăm sóc Thẩm Giao bất tiện , Hạ Lê bao giờ nghĩ đến chuyện ở chăm sóc.
Mối quan hệ tới mức đó, hơn nữa cô còn tự chăm sóc bản xong, chăm sóc khác?
Nếu thực sự bất tiện, Cố Vân Dật sẽ tự tìm y tá hoặc chăm sóc.
Cố Vân Dật cũng nghĩ đến việc đích chăm sóc Thẩm Giao sẽ bất tiện, nên từ chối Hạ Lê.
“Vậy mấy ngày phiền thím . Chờ em tìm thích hợp chăm sóc chị , lúc đó sẽ phiền nữa.”
Hạ Lê gì thêm, gật đầu với Thẩm Giao: “Vậy chị dâu cứ nghỉ ngơi cho , xin phép về .
Thiếu thốn gì cứ , sẽ mang qua.”
Thẩm Giao khẽ gật đầu.
Sau khi Hạ Lê rời , khí trong phòng bệnh trở nên trầm lặng.