Hạ Lê mặt vô cảm nghiêm khắc từ chối “ý ” của Trần Ôn Uyển.
Và tuyên bố: “Khi giải ngũ, chắc chắn là lúc bố phục chức .
Đến lúc đó bố nuôi, ai còn ngoài công cho khác nữa?”
Trần Ôn Uyển: …
Trần Ôn Uyển nhất thời nên ghen tị với Hạ Lê vì bố chịu nuôi cô, nên thấy thương xót cho chú Hạ vì lớn tuổi vẫn con gái tính toán tiền lương quân đội.
Cô giơ ngón tay cái lên với Hạ Lê, giọng lạnh nhạt nhưng vô cùng thẳng thắn: “Có là phúc khí của chú Hạ .”
“Phụt!”
Hạ Lê cô chọc , hề hổ mà nhận luôn lời khen đó.
“Đương nhiên ! Bây giờ bố ngày nào cũng chỉ mong đuổi kịp để tập luyện cơ thể thôi.”
Trần Ôn Uyển nhớ cảnh tượng Hạ Kiến Quốc luôn cô em gái thiết chọc cho nhảy dựng lên: …
Cậu hãy tích đức một chút !
Đồ đạc quá nhiều. Trần Ôn Uyển vốn định để Hạ Lê qua giúp cô một tay, nhưng Hạ Lê tuy thích việc vặt, thật sự là một cao thủ trong việc nặng.
Chỉ trong một đêm, một Hạ Lê phân loại xong hết thịt rừng. Thậm chí đó, cô còn giúp Trần Ôn Uyển ướp muối thịt lột da.
Nửa đêm khi Hạ Lê rời , việc thịt rừng gần như tất bảy tám phần.
Gà Mái Leo Núi
Trần Ôn Uyển giá treo tạm bợ chất đầy các loại thịt do Hạ Lê , thở dài một tiếng.
“Rõ ràng là một lao động giỏi, tại thích việc nhà chứ?”
Hạ Lê liếc cô một cái, “Cậu thích ?”
Khi còn ở Đội Sản xuất Một đảo Nam, cô và Trần Ôn Uyển là hai thích việc nhà nhất.
Mới hơn một năm ngắn ngủi, cô gái bắt đầu yêu thích việc nhà .
Quả nhiên cảnh thể đổi con .
Trần Ôn Uyển thấy vẻ mặt đầy thông cảm của Hạ Lê, cô em gái nghĩ quá nhiều.
Cô tặng Hạ Lê một nụ xã giao thật lòng, dứt khoát : “Không thích.”
Hạ Lê: …
Thế thì gì chứ? Cứ tưởng đổi cơ.
Trần Ôn Uyển : “Mọi thứ gần xong hết . Phần còn tự .
Một tuần nữa qua lấy nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-957.html.]
Hạ Lê cũng khách sáo, đáp lời sảng khoái.
Cô còn dặn dò thêm một nữa: “Vậy nhớ nhiều thịt trâu khô nhé.”
Trần Ôn Uyển liếc Hạ Lê đầy ngán ngẩm: “Được , .
Tối nay nhắc tám trăm , quên gì thì quên chứ tuyệt đối quên món thịt trâu khô của .”
Hạ Lê cũng thêm lời thừa, ngoan ngoãn về doanh trại. thời hạn, cô sẽ đến lấy thịt, chuẩn gửi phần quà dành cho Phương Tĩnh Huệ ngay.
Cùng lúc đó, tại khu nhà ở của một nhà máy nọ.
Cố Vân Dật đang trong phòng việc, thường lệ báo cáo với cha về tình hình gần đây của đảo Nam và Hạ Lê.
Người ở đầu dây bên hài lòng với biểu hiện gần đây của Cố Vân Dật, đặc biệt là khi tin giúp Hạ Lê ngăn chặn vụ bắt cóc của Đức.
Cha của Cố hiếm khi khen ngợi: “Con , cứ tiếp tục giữ vững phong độ.”
Ông nghĩ một lát, như chợt nhớ điều gì đó, : “À , của chúng ở đảo Nam hôm nay sẽ hành động. Nếu con tham gia thì cứ tránh xa khu vực đó một chút.”
Cố Vân Dật: !!!???
Người ở đầu dây bên nhận thấy sự kinh ngạc của Cố Vân Dật, tiếp tục : “Tuy nhiên, cha vẫn nghĩ con thể đến giúp một tay. Dù , nếu thành công thì đây là một công lớn.
Con ở đảo Nam lâu như vì 'Lôi Không', nếu cuối cùng để khác hưởng thành quả thì thật đáng tiếc, cho tương lai chính trị của con.”
Cha Cố hề rằng, khi ông những lời đó, sắc mặt của Cố Vân Dật ở đầu dây bên trở nên vô cùng khó coi.
Họ thực sự sẽ tay với Hạ Lê ngay hôm nay!!!
Cố Vân Dật mặt mày nghiêm nghị, tay nắm c.h.ặ.t .
Anh ngắt lời đối phương, nhanh ch.óng hỏi địa điểm tay ở để giúp Hạ Lê.
trong lòng rõ, thể thể hiện cảm xúc quá nôn nóng, nếu sẽ phản tác dụng, khi chẳng hỏi gì.
Anh cố định cảm xúc, giọng hài lòng hỏi: “Sao đột ngột thế?”
Giọng cha Cố trầm từ bên điện thoại vọng đến: “Việc bố trí từ , chỉ là dạo gần đây Hạ Lê khỏi doanh trại.
Sáng nay chúng mới nhận tin Hạ Lê hôm nay sẽ rời khỏi doanh trại, nên cấp tạm thời quyết định hành động ngay hôm nay.”
Cố Vân Dật mím môi thành một đường thẳng.
Nói cách khác, trong doanh trại, ngoài , vẫn còn tai mắt của cha ?
“Cụ thể họ hành động như thế nào?
Vị trí ở ?”