THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 955: Không thấy mệt sao? ---
Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:54:21
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Kiến Quốc đầu Lê Tú Lệ, ngón tay chỉ cánh cửa phòng Hạ Lê đóng, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ và khó chịu.
“Xem kìa, xem kìa, che tai trộm chuông!
Trước Tết còn nhất định sống thật thọ, để nó dưỡng già, Tết đổi ý định .
Còn định kết hôn chứ, con gái lớn giữ !”
Lê Tú Lệ những lời chua chát của ông bố già Hạ Kiến Quốc, gì, chỉ lắc đầu nhẹ.
Giờ là tháng Bảy , từ Tết đến giờ nửa năm , ông còn mang tính toán nữa chứ!
Con gái lấy chồng thì lo lắng, con gái lấy chồng thì vui.
Ngày nào cũng thế…
Phong cách thư từ giữa Lục Định Viễn và Hạ Lê dần trở bình thường.
Tiền tuyến.
Lục Định Viễn xong lá thư nhận từ Hạ Lê, khóe miệng khẽ nhếch lên dễ nhận , ánh mắt chứa đựng nụ thể che giấu, vành tai cũng ửng đỏ.
Vương chính ủy bước , thấy Lục Định Viễn cầm thư, mặt mày hớn hở, khóe môi ẩn chứa nụ , khiến lập tức cảm thấy sởn gai ốc.
Anh cố tình giả vờ như dọa, rùng một cái, giọng điệu khoa trương, khó nên lời: “Đại đội trưởng, đừng thế, đáng sợ quá.”
Lục Định Viễn:…
Lục Định Viễn mặt cảm xúc cất lá thư , nghiêm nghị Vương chính ủy, giọng chính trực thể chính trực hơn:
“Có chuyện gì?”
Vương chính ủy toe toét tới, dùng vai hích vai Lục Định Viễn, buôn chuyện: “Thế nào ? Tiểu Hạ gì cho ?
Trông vui vẻ thế , ngày cưới định , về là cưới luôn?”
Lục Định Viễn:…
Tám chữ còn xong, mà nhanh thế ?
Gà Mái Leo Núi
Anh khẽ nhíu mày, đẩy sang một bên vẻ ghét bỏ: “Anh bớt lời thừa thãi , chuyện gì thì mau!”
Vương chính ủy quát một trận cũng giận, trêu chọc nữa, mà nghiêm túc chuyện chính.
“Trinh sát trở về, chúng tiếp tục tiến lên sẽ gặp khó khăn.”
Lục Định Viễn nhíu mày: “Chuyện dân huyện Tùng Châu đây bàn bạc xong xuôi ?”
Vương chính ủy thở dài: “Trước đây thì đúng là bàn xong, nhưng giờ họ đổi .
Người dân ở huyện đó đặc biệt mê tín, là những tín đồ sùng đạo nhất trong nước theo tôn giáo .
Bên phía quân Mỹ bày trò gì, khiến những đó tin rằng quân Mỹ là ‘thiên binh’, đối đãi họ như thượng khách.
Những mà chúng cử trinh sát đây suýt chút nữa về .”
Nhắc đến chuyện , Vương chính ủy tức giận.
Trong nước đang trấn áp nghiêm ngặt, căn bản tin ma quỷ thần thánh, nhưng nước Y thì khác, họ tôn sùng tôn giáo.
Mấy tên lính Mỹ rõ ràng cũng tin ma quỷ, mà cố tình giả thần giả quỷ để lừa dối quần chúng, khiến họ đối đầu với .
Một huyện năm ngàn , nếu cứ đối đầu thẳng mặt, tiểu đoàn xe tăng nhỏ bé của họ thể chống .
Hơn nữa, họ cũng tiện tay với những dân bình thường lừa dối !
Chuyện thật sự đáng bực !
Những điều Vương chính ủy lo lắng, Lục Định Viễn đương nhiên cũng nghĩ tới.
Nhắc đến chuyện giả thần giả quỷ, chợt nhớ đến tên nhóc lôi thôi cứ thích nhét b.úp bê xí khắp nơi .
Nếu cô ở đây, lẽ họ một giải pháp khác.
Trầm ngâm một lát, : “Nước Y ban hành lệnh vài , nhưng thái độ của huyện Tùng Châu vẫn mập mờ.
Chúng còn hội quân với các đoàn khác, cứ chờ đợi thế là cách.
Vẫn tìm thể quyết định để đàm phán, vạch trần âm mưu của Mỹ.”
Vương chính ủy lo lắng gật đầu: “Hiện tại cũng chỉ thể như .”
Nam Đảo, khu gia binh, nhà họ Hạ.
Thẩm Kiều và Lê Tú Lệ đối diện chiếc trường kỷ, tươi trò chuyện rôm rả, khí vô cùng mật.
Thẩm Kiều cúi đầu đồng hồ đeo tay, kim chỉ đến mười một giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-955-khong-thay-met-sao.html.]
Cô chút ngượng ngùng : “Ôi chao, mười một giờ , dì sắp nấu cơm đúng ?
Cháu xin phép về đây.”
Nói cô dậy, ngoài : “Dì, nếu ở nhà buồn chán thì cứ qua nhà cháu trò chuyện.
Chồng cháu nhà, cháu ở nhà cũng thấy cô đơn lắm.”
Lê Tú Lệ tiễn khách ngoài, mỉm dịu dàng đáp lời.
“Được, dì thời gian sẽ qua tìm cháu trò chuyện.
Cháu cũng đừng quá lo lắng về chuyện của chồng cháu ở chiến trường.
Đàn ông trận, chúng giúp gì nhiều, chỉ thể bảo vệ hậu phương thật cho họ thôi.”
Bà là một vợ quân nhân lâu năm, khi lão Hạ trận, bà cũng từng là quân y ở tiền tuyến.
Mặc dù đôi khi hai ở cùng một đội, lo lắng là điều thể tránh khỏi, nhưng lo lắng cũng giải quyết gì, vẫn công việc của để cứu giúp khác.
Không thể cứ như “vọng phu thạch”, ngày nào cũng nghĩ về đàn ông ở chiến trường mà rơi lệ, gì cả, đúng ?
Thẩm Kiều tỏ vẻ tiếp thu, gật đầu bước ngoài.
Hạ Lê tan ca sớm về nhà ăn cơm, bước sân đối mặt với Thẩm Kiều đang chuẩn rời khỏi nhà họ Hạ.
Thẩm Kiều thấy Hạ Lê, ánh mắt lóe lên.
Không quá nhiệt tình, mà dùng thái độ như đối với khác, chào hỏi: “Tiểu Hạ về ?”
Hạ Lê gật đầu với cô : “Vâng, về ăn cơm.”
Thẩm Kiều chút áy náy gật đầu với Hạ Lê: “Vậy các cô mau cơm .
Xem , mất thời gian của các cô .”
Để gây chú ý, cô tiếp xúc thêm với Hạ Lê, xong liền rời .
Hạ Lê bóng lưng Thẩm Kiều rời , cũng quá để tâm.
Khoác tay Lê Tú Lệ nhà, tiện miệng hỏi: “Hai ngày nay cô đến nhà thường xuyên thì .
Tiểu chương hết, mời bấm trang tiếp theo để tiếp tục nội dung đặc sắc !
Mẹ, kết giao tình bạn vong niên với Thẩm Kiều ?”
Mẹ cô kết giao bạn bè, cô ý kiến gì, nhưng cô và Thẩm Kiều kết giao bạn bè thì thể luận theo vai vế .
Cô đợi Mộ Khóa Tiến về, vênh váo chạy đến khoe khoang rằng hơn cô một đời.
Bên nhà chị Bạch bây giờ cô gọi là em gái, còn cô thì gọi là chị dâu.
Vai vế lộn xộn hết cả lên.
Lê Tú Lệ mạch não kỳ quái của con gái, bà dịu dàng để con gái khoác tay nhà, giọng ôn hòa thì thầm: “Cô đến để bầu bạn, đỡ buồn chán.
Mẹ nghĩ đều ở trong một khu gia binh, chồng cô trận chắc chắn sẽ lo lắng, lẽ chủ tâm gì, nên cứ trò chuyện với cô nhiều hơn một chút để phân tán sự chú ý của cô .
Nhà cũng gì thể cho ngoài thấy, cô đến thì cứ đến.”
Hai phòng khách, Lê Tú Lệ đầu , dặn dò con gái: “Con cần quản chuyện , cứ công việc của là .
Bình thường con hãy giữ cách một chút với cô , thấy cô hỏi nhiều.”
Nói là hỏi nhiều, nhưng cũng hẳn là .
Cô hỏi dồn dập, nhưng trong lời ý dẫn dắt.
Lê Tú Lệ chắc Thẩm Kiều cố ý , nhưng với tư cách là một , bà tuyệt đối sẽ đặt con vòng nguy hiểm.
Hạ Lê:…
Hạ Lê khóe miệng khỏi co giật, hóa cô đang chơi trò “vô gian đạo” với ?
“Mẹ, nếu tiếp xúc với cô thì thể tiếp xúc.
Không cần đề phòng, qua với cô .”
Hoặc là con hứng thú, kết giao với khác cũng chẳng , rời khỏi đại viện thì thường xảy chuyện gì lớn.
Dù , nhà cũng chẳng thứ gì liên quan đến 'Lôi Không' để khác nắm thóp.”
Lúc nào cũng đề phòng khi kết giao bạn bè, mệt ?
Hơn nữa, từ khi đặt chân đến khu quân nhân , sợ con gái gặp rắc rối, nên gần như bao giờ bước chân khỏi cửa, chứ đừng đến việc tìm để trò chuyện, tâm sự. Cứ tiếp tục thế , Hạ Lê lo sợ sẽ sinh bệnh vì uất ức.