THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 951: ---

Cập nhật lúc: 2025-12-28 13:54:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhíu mày khó hiểu: “Sư trưởng, chú tìm cháu chuyện gì ạ?”

Liễu sư trưởng cố nén nụ nhếch lên, quyết định chuyện chính .

“Những tin tức chiến trường gần đây, chắc cháu cũng ít nhiều ngóng .

Xe tăng của chúng quả thực tiên tiến trường quốc tế, nhưng xét về sức mạnh tổng hợp vẫn còn lạc hậu hơn một chút, xem trận chiến vẫn sẽ kéo dài.

Ta bên ‘đảo nhỏ’ gần đây đang rục rịch, cấp cũng nhận tin tức rằng họ sẽ hành động trong thời gian tới. Cháu đề phòng những xung quanh, để lạ tiếp cận.

Theo tin tức đáng tin cậy, kẻ địch cài cắm ở khu vực của chúng ít nhất vẫn còn ba trở lên, chúng xác định những đó là ai.

Trừ bố cháu , tin tưởng bất cứ ai, bất cứ thông tin nào họ cung cấp, bất cứ nơi nào họ cháu tới, cháu đều xác nhận với mới hành động.”

Hạ Lê gật đầu: “Cháu , gần đây sẽ chú ý nhiều hơn.”

Bản cô vốn thích ngoài lung tung, cũng chẳng dễ quen với lạ, nên điểm thành vấn đề lớn.

Chỉ cần rằng bây giờ bên ngoài đang hỗn loạn, cô chỉ cần tìm cách ở yên trong Quân đoàn Nam Đảo là .

Liễu sư trưởng thấy Hạ Lê phối hợp, khẽ gật đầu, trong lòng cũng nhẹ nhõm phần nào.

Ông sợ bất cứ điều gì khác, chỉ sợ cô gái nhỏ Hạ Lê chịu yên, cứ thích chạy ngoài lung tung, hoặc tạo mối quan hệ với khác, cuối cùng tự hại chính .

“Hiện tại Lục Định Viễn và Mộ Khắc Tiến chia hai đường, mỗi dẫn theo đoàn xe tăng của lập công ở tiền tuyến.

Cho đến nay báo cáo thương vong nào về Tiểu Lục cả.

Cháu cần quá lo lắng về sự an tính mạng của họ.”

Sau khi giải thích sơ qua tình hình chiến trường cho Hạ Lê, Liễu sư trưởng đẩy một xấp thư sang cho cô.

“Đây là thư từ tiền tuyến gửi về, cháu nhận lấy .”

Đến lúc , khóe miệng Liễu sư trưởng thể nén nữa, nụ cứ thế hiện rõ.

Ông cố nhịn sự khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn kìm mà hỏi: “Gần đây tình cảm với Tiểu Lục lắm ?”

Hạ Lê: ???

Hạ Lê liếc Liễu sư trưởng, đang đến nỗi gần như bật tiếng, trong lòng cô mơ hồ một dự cảm chẳng lành.

Cô thản nhiên đáp: “Anh lên chiến trường, cháu vẫn hề thư cho , sư trưởng thể tùy tiện xem thư ?

Lại chẳng gì hết ?”

Liễu sư trưởng câu cho nghẹn họng, trợn mắt cô, bực bội : “Ta là xem thư của hai đứa ?

Thư từ chiến trường gửi về, thể để khác xem, đương nhiên do tự kiểm tra chứ?

Sao qua lời cháu trở nên dung tục thế hả!?”

Hạ Lê mặt cảm xúc dậy, nhét thư túi, khóe miệng nhếch lên, liếc xéo Liễu sư trưởng.

“Cháu thấy chú tục tĩu quá, chắc là nhịn lâu lắm đúng ?

Thư cái gì mất mặt thì đó là chuyện của Lục Định Viễn, liên quan gì đến cháu, nhận thư ?

Chú xem đúng , chú Liễu?”

Kẻ c.h.ế.t thì mặc kẻ c.h.ế.t, vô can là .

Liễu sư trưởng, một lão già nghiêm túc như thế, mà thể đến mức khóe mắt giật giật, thể thấy lá thư của Lục Định Viễn chắc chắn những thứ đáng để nhạo.

, , cái tên Lục Định Viễn đó xứng đáng mất mặt!

Liễu sư trưởng: ...

Liễu sư trưởng đôi co thêm với Hạ Lê nữa, bực tức vẫy tay như đang đuổi ruồi.

“Cút! Mau cút ! Hỗn xược lớn nhỏ, thấy cháu nữa!

Để ngày tìm cha cháu uống rượu, bảo ông dạy dỗ cháu t.ử tế!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-951.html.]

Cô gái nhỏ thật sự quá chọc tức!

Hạ Lê đối với cha già vẫn khỏe mạnh của thì sợ hãi.

Liễu sư trưởng bảo cô , cô liền thật, hơn nữa còn một cách hết sức đường hoàng, đồng thời còn thẳng thắn : “Cha cháu đ.á.n.h tới cháu , chú mách cũng vô ích.

Cháu chịu ấm ức ở chỗ cha , cuối cùng về tìm chú ? Chú xem phí công cái chuyện thừa thãi đó gì?”

“Cút!”

“Phập!”

Hạ Lê nghiêng , dễ dàng né cuốn sách Liễu sư trưởng ném tới, cô nhanh nhẹn lách khỏi văn phòng, biến mất mặt ông.

Liễu sư trưởng căn phòng trống trải mà lắc đầu bất lực.

Haiz, đây lẽ là cảm giác yêu hận đối với một nhân tài lời chăng?

Thật sự chẳng cách nào với cô gái nhỏ cả!

Hạ Lê rời khỏi văn phòng Liễu sư trưởng, lúc mới cầm xấp thư tay lên lật qua lật .

Trong một đống thư đó, cái tên riêng biệt vẫn vô cùng nổi bật.

Chưa mở thư, Hạ Lê sờ độ dày của phong thư, trong lòng còn thấy lạ.

Lần ít, lẽ nào tên thông suốt ?

rõ lá thư lẽ những điều bình thường, nếu Liễu sư trưởng thành như , nên Hạ Lê vội vàng mở thư đường, mà quyết định về đến nhà xem.

Hạ Lê về đến nhà, liền cầm thư và nháy mắt tiến trong phòng.

Hạ Kiến Quốc thấy con gái cửa lời nào mà chạy ngay về phòng , vẻ mặt chút kỳ quái, khẽ lẩm bẩm một câu.

“Có chuyện gì mà vội vàng thế, về nhà là chui ngay phòng ?”

Hạ Lê thấy lời lầm bầm của cha già, nhưng cô như thấy gì.

xem thử, cái tên đàn ông thối tha, mà lá thư đầu tiên cô chỉ sáu chữ, lá thư thứ hai thì y như một bản báo cáo công việc khô khan, đến lá thư thứ ba rốt cuộc thể cái gì mà thể khiến cho Liễu sư trưởng cũng bật !

Hạ Lê chuẩn tâm lý sẵn sàng cho một lá thư khiến tam quan của chấn động, nhưng ngờ nội dung trong thư còn "bùng nổ" hơn những gì cô tưởng tượng, khiến vẻ mặt cô lập tức méo xệch!

“Hoa hồng, của em; Sô cô la, của em; Nhẫn kim cương, của em; và Em, là của .

Anh Huân chương quân công của em, em cất trong lòng, nâng niu tay, trong mắt, ghi nhớ trong tim!

Chỉ yêu em (theo giá tiền): Bữa sáng 3 đồng 30 xu (tức là nhớ em); Bữa trưa 3 đồng 80 xu (tức là ôm em); Bữa tối 3 đồng 70 xu (tức là hôn em).

Với em, vô điều kiện đầu hàng, em hãy ký bản Hợp đồng tình yêu !!

Anh sẵn sàng quyền lợi giảm một nửa, nghĩa vụ tăng gấp đôi!

Em yêu, chân em chắc đau lắm nhỉ? Chắc là vì em chạy nhảy trong tâm trí cả ngày !

Cười nhiều hơn, ít hơn; yêu nhiều hơn, mắng ít hơn; hôn nhiều hơn, đ.á.n.h ít hơn; Anh chính là ‘Tiểu Điềm Điềm’ của em đó.

Em yêu, lấy nhé. Nếu em chịu lấy , thì sẽ... lấy em!

(Dưới đây lược bỏ hàng trăm chữ với những lời tỏ tình sướt mướt và sến sẩm.)”

Gà Mái Leo Núi

Hạ Lê xem xong nội dung lá thư, bàn tay cầm thư run rẩy, vẻ mặt dần trở nên dữ tợn, sự khó chịu trong tâm lý khiến cô chút buồn nôn.

Cái tên khốn nạn Lục Định Viễn đại bác chấn động đầu óc khi chiến trường , nên mới thể cái thứ kém sang đến !?

Đừng là Liễu sư trưởng, một ngoài cuộc, ngay cả cô, nhận thư, cũng thấy sởn gai ốc, ngượng đến mức chỉ đào hố chui xuống đất.

Cái tên khốn nạn rốt cuộc nghĩ gì mà thể mấy thứ linh tinh thư, còn dám gửi về quân đội!!?

Quả nhiên áp lực chiến trường quá lớn, Lục Định Viễn trực tiếp phát điên ?!!!!

Anh sợ mất mặt thì thôi, tại liên lụy cô cùng mất mặt?!! Thật sự quá đáng lắm !!!!

 

Loading...