Lý Khánh Nam trong đời đây là đầu tiên một “học sinh giỏi” như Lục Định Viễn thỉnh giáo, trong lòng lập tức sung sướng như mở cờ.
Dù bản cũng chỉ là suông lý thuyết, nhưng nghĩ nhiều sách thì thể “ vạn cuốn sách, như thần giúp.”
Thế là thở dài một tiếng bằng giọng của một trải: “Ôi, kém nhiều đấy.
Thế , cho , cứ dựa theo ý mà .”
Lục Định Viễn: ...
Anh luôn cảm thấy cách thư gì đó đúng, nhưng Lý Khánh Nam thoạt kinh nghiệm, nhất là còn nhận vài lá thư hồi âm từ Hạ Lê, nên tin một cũng .
Lục Định Viễn gật đầu đồng ý: “Được, phiền đồng chí.”
Hai cùng đến lều bạt của Lục Định Viễn.
Lục Định Viễn cầm b.út, Lý Khánh Nam cho.
Hai thảo luận nên thế nào, trau chuốt từng từ từng chữ, cố gắng lá thư đạt đến mức độ mỹ nhất, mong Hạ Lê sớm hồi âm cho Lục Định Viễn.
Lục Định Viễn xong thư hồi âm, đặt b.út xuống, cầm xấp giấy bàn lên, cẩn thận xem từng trang.
Anh nhíu c.h.ặ.t mày, cả đỏ gay lên vì ngượng.
Gà Mái Leo Núi
Giọng vẻ chắc chắn: “Thật sự thế ?
Người kiểm duyệt thư trong quân đội sẽ thấy nội dung lá thư , chắc chắn cô sẽ phát hỏa chứ?”
Theo những gì hiểu về Hạ Lê, khi lá thư xong, Hạ Lê hẳn là sẽ đ.á.n.h .
Huống hồ nếu nội dung còn những khác trong quân đội phát hiện, cô gái nhỏ chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Lý Khánh Nam để ý đến câu hỏi đó, vỗ n.g.ự.c xác nhận một cách hùng hồn: “Anh cứ yên tâm, thế A Lê chắc chắn sẽ vui.
Cô gái nào mà thích nhận thư tình? Hơn nữa hai còn coi như xác lập quan hệ nam nữ .
Cô nhận thư chắc chắn sẽ vui, lập tức thư hồi đáp cho .”
Lục Định Viễn vẫn cảm thấy lá thư thỏa lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-950.html.]
so với trực giác và phân tích lý tính của bản , vẫn quyết định tin tưởng tình bạn hai mươi mấy năm giữa Lý Khánh Nam và Hạ Lê.
“Được …”
“Đồng chí Lục Định Viễn! Không !!!
Bên huyện chịu sự xúi giục của Đế quốc Mỹ, hỗ trợ họ tấn công chúng thêm một nữa!”
Một giọng gấp gáp vang lên ngoài lều bạt, Lục Định Viễn lập tức đặt lá thư sang một bên, nhíu mày phắt dậy, sải bước ngoài.
Anh ném cho Lý Khánh Nam một câu: “Ra trận .”
…
Trên thao trường Quân đoàn Nam Đảo.
Trên giá đỡ bằng sắt cao sừng sững như cột điện, ba chiếc loa lớn buộc cố định, hướng về ba phía khác .
Giọng phát thanh viên nữ rõ ràng và nhiệt huyết, truyền từ loa phóng thanh.
“Chiến tuyến quân báo tin thắng trận, Đế quốc Mỹ một nữa tăng binh, nhiệm vụ của chúng vô cùng gian khổ, phía một trận chiến khốc liệt đang chờ!
Xin tất cả hãy tích cực hưởng ứng đăng ký tham chiến, nhiệt huyết chiến sĩ bao giờ ngừng nghỉ, vì vinh quang của đất nước, vì bảo vệ quê hương!
Tổ quốc sẽ ghi nhớ sự cống hiến của các đồng chí, các đồng chí là niềm vinh quang của Tổ quốc!”
Hạ Lê đang ngang qua thao trường để đến văn phòng Liễu sư trưởng, đường , những gì cô thấy trong tai đều là chiến báo từ nước ngoài, cùng với tin tức tiền tuyến tăng cường binh lính.
Sau khi Lục Định Viễn và đồng đội rời , Hạ Lê chụp ảnh thêm cho nhiều khác lên đường chiến trường.
Cùng với trận ngày càng nhiều, đến chỗ Hạ Lê chụp ảnh cũng ngày càng quen mặt.
Trong thời đại thông tin liên lạc khó khăn , một khi lên chiến trường thì chẳng khác gì cánh diều đứt dây, tình hình của đối phương lúc nào cũng khó khăn vô cùng.
Hạ Lê quá quen với việc tuyển quân thường xuyên, đến mức giờ đây, chỉ cần đài báo sắp tăng cường binh lính, cô Quân đoàn Nam Đảo thể sắp động viên thêm để bù đắp chỗ trống.
Tâm trạng cô chút tệ.
Không tăng binh , bao nhiêu quen của cô lên đường.
Đến văn phòng Liễu sư trưởng, Hạ Lê chỉ cảm thấy ánh mắt của sư trưởng cô chút kỳ lạ.