THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 914: Em là trẻ con hả? Cơm nhà người khác lúc nào cũng ngon hơn cơm nhà mình sao!? ---

Cập nhật lúc: 2025-12-25 07:27:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Hạ Lê trèo tường , Liễu sư trưởng đang ở nhà nấu cơm.

Một tiếng "xoẹt" vang lên, một chậu sò biển đổ chảo, xào lên tỏa mùi cay nồng và tươi ngon.

Tiếng xẻng xào thức ăn va chảo gang đinh tai nhức óc truyền từ căn bếp.

Hạ Lê cũng coi là điều, tự ý nhà khi phép.

Thế là cô men theo mùi thơm, mò đến bên ngoài cửa sổ bếp.

Liễu sư trưởng xào món sò biển đỏ au trong chảo, nghĩ lát nữa sẽ kiếm chút rượu, tối nay một bữa.

Không ngờ, ngẩng đầu lên, ông thấy một cái đầu ló ngoài cửa sổ.

“Ai đó!” Vừa dứt lời, cái xẻng trong tay ông vung .

Hạ Lê thấy chiếc xẻng tay ông đang nhỏ dầu đỏ ròng ròng, cô yên nhúc nhích, phần nhanh ch.óng lùi về phía , vội vàng né tránh cú tấn công bằng xẻng dầu của đối phương.

Cô cố ý nhe răng nhếch mép: “Chú Liễu, chú xào món ít dầu nhỉ, suýt nữa b.ắ.n cả cháu !”

Liễu sư trưởng: … Liễu sư trưởng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cảm xúc cái con nhóc hỗn láo Hạ Lê .

Hạ Lê chẳng thèm để ý vẻ mặt của ông, hềnh hệch: “Đồ cay và nhiều dầu mỡ quá dễ gây bệnh ‘tam cao’ đấy chú, để cháu nếm thử xem ngon nhé?”

ngửi cũng thấy thơm thật.

Liễu sư trưởng cái vẻ mặt trơ tráo của cô cho bật trong tức tối.

Ông với giọng bực bội: “Nói xem, đường đường là một cô gái lớn, suốt ngày chỉ trèo tường, cửa chính bày đó mà con thấy hả? Vào nhà chờ . Hôm nay con chuyện gì tiện bàn với chú nữa?”

Hạ Lê chọc ghẹo dây thần kinh yếu ớt của Liễu sư trưởng, nên đường tắt nhảy qua cửa sổ bếp, mà vòng một quãng ngắn mới nhà, mắt dán c.h.ặ.t món ăn, hai tay nâng một cái đĩa cạnh chờ.

Gà Mái Leo Núi

“Cháu cũng chẳng gì là tiện với chú cả, chỉ là cháu sợ nếu cháu cứ đường hoàng đến tìm chú thế , sẽ tưởng hai chúng đang bàn tán về Lôi Không. Hoặc là trong đầu ai đó nảy suy nghĩ sai lầm rằng Lôi Không khi rời trạm thu mua phế liệu thì trốn ở nhà chú, như thì cuộc sống của chú sẽ chẳng yên nữa.”

Liễu sư trưởng: … Lại là cái kiểu thì lý đấy, nhưng ngẫm kỹ thì là lý sự cùn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-914-em-la-tre-con-ha-com-nha-nguoi-khac-luc-nao-cung-ngon-hon-com-nha-minh-sao.html.]

Liễu sư trưởng một tay nhấc chiếc chảo gang lớn lên, đổ món sò biển xào cay đỏ au cái đĩa Hạ Lê đang nâng.

“Nói , chuyện gì?”

Hạ Lê cũng chẳng khách sáo với ông, cô thẳng vấn đề.

“Trần Chân Chân hôm nay nhận một cuộc gọi, với cô bé là bố cô bé tố cáo phản quốc, phỏng đoán là bắt giam . Cháu hỏi xem rốt cuộc chuyện nhà họ là thế nào.”

Liễu sư trưởng , lông mày lập tức nhíu , ngay cả tay đang gạt thức ăn khỏi chảo cũng dừng .

Ông ngẩng đầu lên, Hạ Lê với vẻ hài lòng: “Sao cái gì con cũng nhúng tay thế? Chuyện nhạy cảm như con thể khống chế ? Nhà đang loạn thế , đừng vì chuyện nhà khác mà tự đẩy rắc rối nữa.”

Liễu sư trưởng thực lòng lo lắng cho Hạ Lê. Cô gái nhỏ vẻ suốt ngày lông bông như một tên lưu manh nhỏ, nhưng kỳ thực tinh thần chính nghĩa vô cùng mạnh mẽ, sẵn lòng giúp đỡ kẻ yếu và chống bất công.

Một như , nếu ở thời bình mà giữ chức vụ cao, chắc chắn sẽ mang phúc lợi cho dân chúng. trong cảnh hiện tại, cô dễ tự hại .

Cả thế giới đều tầm quan trọng của Lôi Không, chỉ cô nhóc là chẳng coi đó gì.

Hạ Lê cau mày, cho rằng hành động của là sai: “Dù gì quan hệ cũng , giúp gì thì giúp. Chẳng lẽ họ hàng bạn bè một khi gặp nạn, thì gạch bỏ thứ đây, triệt để cắt đứt quan hệ ? Đã cùng là từng nếm trải bể khổ, thể dửng dưng ?”

tiếp, giọng dứt khoát: “Nếu hôm nay cháu chỉ ngoài , tham gia , thì khi hoạn nạn đổ xuống đầu cháu, cũng sẽ chẳng ai lên tiếng bênh vực cháu cả. Nếu ai cũng như , thế giới cuối cùng chỉ đến chỗ lạnh nhạt, vô cảm.”

Đừng là Trần Chân Chân tìm đến cô, ngay cả đổi thành khác, chỉ cần quan hệ với cô, và cô thể giúp , cô cũng sẽ tay.

Liễu sư trưởng cô phản bác, nhất thời á khẩu.

Công bằng mà , nếu đổi là ông, ông cũng sẽ giúp. Chỉ là Hạ Lê phận đặc biệt, nên ông mới cô dính chuyện .

Ông nhanh ch.óng gắp hết thức ăn khỏi chảo, thở dài một tiếng.

“Thôi , nhà . Chú cơm cho một ăn thôi, để chú hâm nóng cho con hai cái bánh màn thầu nhé.”

Hạ Lê bưng đĩa nhà: “Không cần chú, cháu ăn cơm ở nhà , chỉ ăn hai miếng cho đỡ thèm thôi.”

Liễu sư trưởng: … Ăn cơm mà còn chạy sang nhà chú ăn chực! Con là trẻ con hả? Cơm nhà khác lúc nào cũng ngon hơn cơm nhà !?

 

Loading...