THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 901: Liễu sư trưởng: Tết Trung thu năm nay có hai phần bánh nướng thì cháu mới hài lòng đúng không? ---

Cập nhật lúc: 2025-12-25 07:27:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Lê chiêu trò tâm lý tác động, "Cái mà chú đãi ngộ nhất dành cho cháu, là việc Tết Trung thu năm nay sẽ phát cho cháu hai phần bánh nướng ?"

Liễu sư trưởng: "..."

Hạ Lê vẻ mặt cạn lời của Liễu sư trưởng, tiếp tục lý cùn: "Người một đầu việc thì nghỉ một kỳ, cháu tận hai đầu việc chẳng lẽ nghỉ hai kỳ ?

Không đúng, bây giờ cháu còn là học trò của Lôi Không, mỗi ngày chịu đủ loại thế lực quấy rầy nữa chứ, cháu đây là ba đầu việc, chẳng lẽ nên nghỉ nhiều hơn ?

Ngay cả con lừa của đội sản xuất cũng bóc lột đến mức !"

Liễu sư trưởng: "..."

Ông cứ thấy lời đứa nhỏ vẻ vấn đề gì, nhưng nghĩ kỹ thì vấn đề lớn vô cùng.

Chỉ riêng cái miệng của cô nhóc, nếu vì tài năng vô song trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học, thì cô nên ném Bộ Ngoại giao, để cô dùng cái miệng lưỡi sắc sảo tức c.h.ế.t những nước ngoài mới !

Liễu sư trưởng hít một thật sâu: "Ở Nam Đảo chúng , cháu đừng nghĩ đến chuyện thăng chức nữa.

Để giảm sự chú ý cháu, bây giờ còn kịp giáng cấp cháu xuống thì thể đưa cháu lên cao, đẩy cháu mặt chứ?

Còn về phúc lợi, sẽ bổ sung riêng cho cháu."

Hạ Lê bĩu môi: "Được , chú cứ liệu mà , chỉ cần lương tâm chú thấy thỏa đáng là ."

Liễu sư trưởng cô với vẻ mặt cảm xúc, chút bực : " cũng chẳng lương tâm gì hơn cháu ."

Hạ Lê: "..."

Chẳng trong lúc mặc cả từng dùng câu để ông một ? Có cần nhỏ nhen thế !

Hạ Lê yên trong quân đội nhiều ngày, cái cuộc sống yên bình của cô, là do Liễu sư trưởng trong văn phòng tổng đài viên, từ chối sự thăm dò và chiêu mộ, gánh vác trách nhiệm cô.

Lại đến ngày nghỉ.

Hạ Lê dậy từ sáng sớm, khi vệ sinh cá nhân thì lục lọi ngăn kéo của .

Trong đó chứa một mớ đồ ăn vặt linh tinh, giờ chỉ còn đến một phần mười, chắc chắn thể cầm cự đến kỳ nghỉ tiếp theo.

Nghĩ một lát, Hạ Lê quyết định dọn dẹp một chút, khỏi đảo mua đồ ăn vặt.

Những thứ khác thể mua, nhưng đồ ăn thì tuyệt đối thể thiếu!

Hôm nay ngày nghỉ của Trần Chân Chân, nên Hạ Lê tìm bạn mua sắm mà tự khơi.

Gà Mái Leo Núi

Hàng hóa trong hợp tác xã cung tiêu ở Nam Đảo ít, mua đồ ăn vặt, cách nhất là chợ phiên, xem dân địa phương rao bán món gì , hoặc thuyền đất liền.

Kinh tế Quảng Tỉnh phát triển hơn Nam Đảo nhiều, ít nhất là đồ ăn vặt trong hợp tác xã cung tiêu bán hàng quá hạn, hoặc bánh hồ đào chảy dầu, mùi hôi, mà vẫn bán hết.

Hạ Lê cầm bản đồ phác thảo đơn giản, dễ dàng tìm thấy hợp tác xã cung tiêu.

Nhìn những món hàng nhiều chủng loại quầy, bất cứ món đồ ăn vặt nào dễ hỏng, cô đều mua một túi lớn.

Đến lúc thanh toán xong, ánh mắt của cô mậu dịch viên từ "sự nể trọng đối với quân nhân" chuyển sang "Quả nhiên quân nhân giàu , tìm một quân nhân để kết hôn", và cuối cùng là "Trời đất ơi, đây là phụ nữ hoang đàng nào , tiêu xài hết nhiều tiền như thế, ai quản cô ?"

Thế nên, khi cô mậu dịch viên tính tiền, cô với Hạ Lê: "Tổng cộng 121 đồng 5 hào 8 xu, phiếu lương thực 4 cân, phiếu đường 3 cân, phiếu điểm tâm 3 cân rưỡi...

Hàng hóa của hợp tác xã chúng bán thì thể trả , đồng chí suy nghĩ kỹ khi mua nhé."

Hạ Lê đống đồ lớn, chút hối hận vì mang theo cái túi nào để che đậy.

Mang nhiều đồ như ngoài, lát nữa đột nhiên biến mất, cô giải thích với khác đây?

Ánh mắt cô dừng một cái thúng tre lớn ở đất, giơ tay chỉ nó.

"Đồ vật thì trả , nhưng cũng cái thúng tre , cô thể bán cho ?"

Cô mậu dịch viên: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-901-lieu-su-truong-tet-trung-thu-nam-nay-co-hai-phan-banh-nuong-thi-chau-moi-hai-long-dung-khong.html.]

Cô mậu dịch viên cái thúng tre mà nhà cô mang đến khi gửi đặc sản địa phương, ánh mắt chút khó tả.

Cái thứ chỉ tốn chút công sức là , bình thường đều tự đan ở nhà, chứ mua bán.

Hơn nữa về nhà còn dùng nó để đựng đồ mang về nữa chứ, bán lấy gì mang đồ về?

Nghĩ đến việc Hạ Lê tiền, cô phản đối ngay mà suy nghĩ một chút, cô nhóc tự rút lui.

"Hai đồng một cái, cần phiếu."

Đại gia Hạ Lê hề do dự, lập tức bắt đầu đếm tiền.

"Cô giúp đóng gói đồ trong , đây là tiền và phiếu."

Khóe miệng cô mậu dịch viên giật giật, nhận lấy tiền và phiếu từ tay Hạ Lê, đó ngoan ngoãn đổ hết đồ vật trong thúng , đưa cái thúng trống cho Hạ Lê.

Không mang đồ về cũng chẳng , đồ vật là c.h.ế.t, là sống, về nhà lấy cái thúng lấy đồ .

Tuyệt đối vì cô bán một cái thúng tre rách nát với giá hai đồng trời, mà là vì cô bẩm sinh lòng , thích giúp đỡ khác.

Hạ Lê che cái thúng bằng một lớp vải, một tay nhận lấy cái thúng nặng trĩu đeo lên lưng, nhưng thực chất nhét hết đồ vật bên trong gian cá nhân.

, bước chân nhẹ nhàng rời khỏi hợp tác xã cung tiêu.

Cô mậu dịch viên nhiệt tình vọng theo bóng lưng Hạ Lê: "Đồng chí, mua gì cứ đến nhé!"

Hạ Lê đầu , phất tay .

Lúc nãy ở hợp tác xã cung tiêu, Hạ Lê hôm nay chợ phiên.

Nghĩ lỡ đến , chi bằng dạo một vòng, xem món gì mới lạ để mua về , thế là cô thẳng đến chợ.

Cầm "món hàng trao đổi" tạm thời của : cá khô, Hạ Lê đổi ít đồ vật kỳ lạ và đồ ăn vặt ở chợ.

Đến khi chợ tan, mặt trời ngả về tây, ánh nắng vàng ấm áp bao phủ khắp mặt đất, trùm lên từng ngôi nhà, từng , tiếng của trẻ con vang vọng, trông như một khung cảnh thế giới đối xử dịu dàng.

Hạ Lê thực sự thích kiểu cuộc sống bình yên, dưỡng già .

Chỉ là trong lòng cô , những ngày tháng bình yên chỉ là bề mặt, những năm tháng bất lợi nhất đối với gia đình cô vẫn qua.

Đợi khi gia đình cô minh oan xong, cô sẽ tìm một nơi vô tranh vô chấp, việc gì thì ăn món ngon, hóng chuyện làng xóm , ngày ngày sống cuộc đời nhàn nhã như .

Hạ Lê cúi đầu đồng hồ đeo tay, còn đầy một tiếng nữa là tàu khởi hành.

Nghĩ nghĩ , thấy cuộc sống dưỡng già còn xa vời, chi bằng giải quyết việc riêng .

Cuộc sống an nhàn thể đợi, nhưng việc vệ sinh thì thể nín , lỡ tàu vệ sinh thì ?

Hạ Lê đến gần khu vực nhà tiêu công cộng, thì thấy một ông lão tay cầm một xấp báo cuộn tròn, ngang ngó dọc căng cổ về phía nhà vệ sinh nữ, bộ dáng vội vàng kiên nhẫn.

Hạ Lê: "...?"

Ông lão trông cũng ngoài bảy mươi nhỉ?

Đến tuổi mà vẫn còn ' ý đồ' với nhà vệ sinh nữ, chẳng lẽ đây chính là cái gọi là 'gừng càng già càng cay' trong truyền thuyết?

Hạ Lê đang thầm mắng ông lão, bước nhà vệ sinh nữ.

Ông lão nhiều tuổi như , nếu ông thực sự dám gì, cô sẽ dám tống ông đồn công an để tố cáo tội lưu manh.

Thời đại , việc đùa giỡn với phụ nữ là liều cả mạng sống, thể tước sinh mạng đấy.

Hạ Lê định để ý đến ông lão, nhưng ai ngờ ông lão thấy Hạ Lê qua khóe mắt, đột nhiên đầu , ánh mắt lập tức sáng rực.

Ông chạy nhanh đến bên Hạ Lê, giọng chút gấp gáp, còn ngượng ngùng : "Đồng chí nữ , cô thể giúp một tay ?"

Thích Lục Linh: Lãnh Diện Quân Quan Bị Khoa Nghiên Đại Lão Nắm Chặt Rồi mời sưu tầm: (Gà Mái Leo Núi Web Monkeyd) Lục Linh: Lãnh Diện Quân Quan Bị Khoa Nghiên Đại Lão Nắm Chặt Rồi Hải Các Tiểu Thuyết cập nhật nhanh nhất mạng lưới.

 

Loading...