Cố Vân Dật cảm nhận sự sốt ruột trong lời của cha , trong lòng cũng chút lo lắng.
“Cha, đây chúng luôn nương tựa nước Gấu, là vì họ quá mạnh mẽ, còn Trung Quốc quá lạc hậu.
Chỉ Trung Quốc phụ thuộc nước Gấu, thì mới thể từ từ vững.
giờ đây, Trung Quốc tàu Thao Thiết, xe tăng hạng nặng Giải Trĩ, thậm chí còn l.ự.u đ.ạ.n gần như đạt trình độ đỉnh cao thế giới.
Theo thời gian, Trung Quốc thể tự lên, chúng còn cần nương tựa nước Gấu nữa ?”
“Con im ngay!”
Người ở đầu dây bên rõ ràng câu chọc giận, giọng trầm đục xen lẫn sự giận dữ như tràn ngoài.
Ông nghiến răng mắng: “Con thực sự nghĩ rằng Trung Quốc hiện tại, cần dựa bất kỳ thế lực nào, thể bình an vững giữa sự chèn ép của các quốc gia khác !?
Thật là ngây thơ!
Nếu Trung Quốc cúi đầu những quốc gia hùng mạnh đó, chỉ riêng hai chiếc gông cùm là phong tỏa kỹ thuật và cấm vận kinh tế thôi, đủ để khiến Trung Quốc ngạt thở !
Con chỉ thấy ngành công nghiệp quân sự hiện tại chút khởi sắc, nhưng con thấy hàng trăm tấn thép, cũng như một loạt các sản phẩm công nghiệp nhập khẩu trong lĩnh vực quốc phòng và quân sự mà Trung Quốc nhập khẩu hàng năm vì công nghệ lạc hậu !?
Lôi Khung đúng là thể chế tạo xe tăng, đại bác, chiến thuyền, nhưng thể cải thiện chất lượng thép ? Có thể tạo tất cả các sản phẩm công nghiệp cần thiết cho 360 ngành nghề !?
Ngay cả dầu bôi trơn cơ bản nhất dùng trong công nghiệp chúng cũng nhập khẩu!!
Gà Mái Leo Núi
Con nghĩ Trung Quốc để tự lên, khi ai che chở!?”
Cố Vân Dật ghế, nhắm mắt thật mạnh, hốc mắt cay xè.
Cậu hiếm khi dám phản bác cha , giọng khàn khàn: “ đảo quốc đó nương tựa Mỹ, giờ thì kết cục gì?
Cả tỉnh Xung trở thành căn cứ quân sự của , công dân của chính họ bước khu vực quân sự do Mỹ phân chia cũng sẽ b.ắ.n c.h.ế.t, đất nước còn chút tôn nghiêm nào nữa!?
Điều đó thực sự thể cứu quốc !!?”
“Còn hơn là chèn ép, thể dậy !!!”
Người ở đầu dây bên giận dữ gào lên.
“Cố Vân Dật, cho con !
Gia đình chúng về phe , ai thể tùy tiện xuống thuyền .
Con đừng giống những kẻ tiểu nhân lòng lung lay, tầm nông cạn, thoát khỏi phe của chúng .
Giờ con thử bước xuống khỏi chiếc thuyền xem, chỉ con, ngay cả và con, cùng những bạn bè tham gia cùng chúng , sẽ lập tức những phe phái khác xâu xé đến mức còn một mẩu xương!
Hãy yên tâm những việc giao, nếu con vẫn thể thành công, thì ở dù nể mặt cũng sẽ chờ con nữa .
Con hãy tự suy nghĩ cho kỹ !”
Cố Vân Dật hít một thật sâu, tuyệt vọng nhắm c.h.ặ.t mắt, khi mở mắt khôi phục vẻ ngoài quân t.ử như ngọc ngày thường, giọng cũng trở nên bình tĩnh hơn nhiều.
“Con , cha. Con sẽ sớm tìm cách giải quyết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-866-khong-nuong-tua-thi-con-biet-lam-sao.html.]
Người ở bên lẽ cũng ép con trai quá đáng, giọng dịu xuống: “Nhân tiện, hãy điều tra xem Hạ Kiến Quốc giấu những thứ đó ở .
Hai món đồ đều ở đảo Nam, ngần thời gian, con cũng nên chút tiến triển .”
Cố Vân Dật: “Vâng.”
Cúp điện thoại, Cố Vân Dật dựa lưng ghế, cả như rút hết sức lực, trong lòng càng thêm vô vọng.
Cậu đưa tay xoa mạnh thái dương, đột ngột dậy bước ngoài.
Đã đến lúc tiến triển , nếu bên e rằng sẽ thể kéo dài thêm nữa.
Sáng hôm đó, Hạ Lê vẫn như thường lệ sân huấn luyện binh lính.
Đảo Nam vĩ độ cao, bốn mùa hầu hết đều ở trạng thái nắng nóng gay gắt.
Ánh mặt trời rọi xuống, ch.ói chang nhưng vô cùng bỏng rát, ngay cả khí bốc lên từ mặt đất cũng bóp méo.
Chiếc loa phóng thanh thao trường thường ngày vẫn phát phát những chiến công hiển hách của “xe tăng hạng nặng Giải Trĩ sản xuất tại Đảo Nam” chiến trường.
Đoàn bốn của cô vẫn đang chiến đấu lăn lộn đất trống cách rừng cây nhỏ xa.
Hạ Lê cứ như thể chuyện loa chẳng liên quan gì đến , lười biếng dựa cây con cóc.
Đầu cô là vòm lá xanh , bóng râm mát rượi, gió nhẹ thổi qua xua phần nào cái nóng bức.
Cô nghịch mấy cọng cỏ đuôi ch.ó trong tay, lười nhác rống lên: “Tốc độ chậm thế? Mấy cái gì đấy!?
Sáng nay ăn cơm !”
Cả đoàn bốn : …
Cả thao trường đông , ngay cả ông doanh trưởng (tiểu đoàn trưởng) còn nắng mà huấn luyện lính, mà chỉ cô là trốn bóng râm, kết quả là la hét lớn nhất cả thao trường!
Kể từ khi thành lập tiểu đội , họ bao giờ thấy đội trưởng của gương lấy một !
Mặc dù nghĩ , nhưng một ai trong bốn dám cãi Hạ Lê.
Tất cả đều tăng tốc, dùng hết sức lực để chống cự với đồng đội, nhằm đạt đến tiêu chuẩn mà đội trưởng yêu cầu.
Đoàn trưởng Bạch từ phía tòa nhà văn phòng tới, từ xa thấy cấp trực tiếp của đang trốn việc.
Cơn giận trong lòng ông chợt bốc lên ngùn ngụt, nhưng nhận mắt là lính chính quy, ông đành nén cơn giận xuống.
Cố nhắm mắt tự nhủ: Trốn việc thì , chẳng vẫn đang huấn luyện bình thường đó ? Chỉ cần gây chuyện là một chiến sĩ !
Ông bước đến bên cạnh Hạ Lê, nghiêng đầu, hiệu bảo cô theo , thì thầm: “Đi theo một chút, chuyện với cô.”
Hạ Lê khẽ gật đầu, hét mặt cấp : “Tất cả tập trung huấn luyện cho !
Tối nay đấu đối kháng hai một đội, đội thua chạy thêm 5 vòng khi tan huấn luyện!”
Một tiếng “Á” rên rỉ t.h.ả.m thương vang lên từ đội đang đ.á.n.h .