THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 852: Ngượng Ngùng ---

Cập nhật lúc: 2025-12-24 13:33:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà cụ Vương tẩu thế, nét mặt lập tức lộ vẻ bằng lòng, nhưng chỉ khẽ nhíu mày, giọng vẫn ôn hòa khuyên nhủ.

“Ngọc Phân, con, giúp đỡ nhà , mời ăn bữa thịt gà thì đáng gì? Hơn nữa hai đứa vẻ thiết, là bạn bè với , thể quá keo kiệt như thế.

Nếu con tiếc gà con, thịt con gà mái già , gà con chắc một hai tháng nữa là đẻ trứng .”

Nói xong, bà Hạ Lê, giọng điệu càng dịu dàng hơn mấy phần: “Cháu cứ yên tâm, đừng linh tinh, thím tối nay sẽ hầm gà cho cháu ăn, bồi bổ sức khỏe cho cháu thật .”

Sắc mặt Vương tẩu tức khắc trở nên khó coi hơn nữa.

Thế nhưng chị kịp gì, Hạ Lê nhíu mày lập tức từ chối: “Không cần ạ, tối nay ở nhà bố cháu sẽ nấu cơm . Gà cứ để dành cho thằng Tiểu Bảo lấy trứng ăn . Nhà cháu bình thường ăn uống t.ử tế, thiếu một con gà để bồi bổ cơ thể, cần thiết vì chuyện cỏn con g.i.ế.c gà.”

Kể từ khi cô cứu Vương tẩu, mỗi cô ghé thăm quân khu, Vương tẩu đều nấu món thịt kho tàu mời cô.

Sau khi cô chuyển đến khu gia binh, Vương tẩu càng thường xuyên mang thức ăn đến nhà cô.

Hạ Lê hề nghĩ như Vương tẩu thể keo kiệt một hai miếng ăn, cho cô ăn.

Hơn nữa, so với bà cụ từng tiếp xúc , cô cận với Vương tẩu hơn, tuyệt đối tham gia chuyện nhà , để lợi dụng “bia đỡ đạn”.

Vương tẩu lúc mới nhận lời , tuy nhắm Tiểu Hạ, nhưng dễ khiến hiểu lầm, nhất thời chị chút ngượng ngùng.

Chị đầu ngại ngùng Hạ Lê: “Tiểu Hạ, xin cháu nhé, thái độ của chị nóng nảy quá.

Một lát nữa tối nay chị sẽ kho chút thịt, coi như chị tạ với cháu.”

Hạ Lê xua tay: “Cần gì khách sáo như thế ạ? Cháu hứa với Vương khi , sẽ giúp chăm sóc chị thật chu đáo, chị khách sáo với cháu thì thành dưng mất.”

Dù quan hệ của Hạ Lê và Vương liên trưởng bằng Vương tẩu, nhưng một lời cần vẫn .

khu quân sự là do Vương liên trưởng xin , thể để vợ ức h.i.ế.p ngay tại đây.

Hạ Lê suy nghĩ thì đấy, nhưng tình hình thực tế trái ngược với suy nghĩ của cô.

Gà Mái Leo Núi

Bà cụ vô cùng ngạc nhiên Hạ Lê: “À, hóa lão Tam nhà thím tiền tuyến, còn nhờ cháu chăm sóc vợ nó ? Sao nó sớm? Nếu sớm, thím đây là đến , phiền một cô gái trẻ như cháu?”

Hạ Lê: “...”

Ồ, hóa chồng, đẻ, thảo nào chỉ trích con dâu mạnh miệng đến . Xem đoán sai.

Sắc mặt Vương tẩu lúc cực kỳ khó coi.

Chị cố nén cảm xúc trong lòng, giữ vẻ mặt lạnh nhạt với bà cụ: “Mẹ, nhà , con và Tiểu Hạ chuyện riêng cần bàn. Mẹ việc gì, đợi con về nhà .”

Dù Vương tẩu cố gắng kìm nén, nhưng giọng điệu vẫn giấu vẻ mệt mỏi và mất kiên nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-852-nguong-ngung.html.]

Bà cụ cũng cố chấp ở , xong lời , nét mặt thoáng chút bối rối, dường như lúc bà mới nhận gây phiền toái cho con dâu, vẻ mặt vẻ ngượng nghịu.

“Thế thì , hai đứa cứ trò chuyện .”

Nói xong, bà mỉm Hạ Lê, nụ vô cùng thiện, hệt như một bà thím hàng xóm quen thuộc.

“Lúc nào rảnh thì ghé nhà thím chơi nhé.”

Nói xong, bà cầm cái thau cho gà ăn, xoay bước .

Hạ Lê thể cảm nhận , khi bà cụ rời , Vương tẩu rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Trạng thái quả thực chút nào.

Khi chỉ còn hai , Hạ Lê kéo chị một gốc cây lớn.

Ánh nắng lốm đốm xuyên qua tán cây chiếu lên mặt, ánh sáng lúc mờ lúc tỏ.

Vương tẩu khẽ cúi đầu, khiến thể vẻ mặt của chị.

Chỉ là khi chị ngước Hạ Lê, chị nhanh ch.óng khôi phục vẻ hiền lành, đảm đang thường ngày.

Chị tò mò hỏi Hạ Lê: “Tiểu Hạ, cháu tìm chị việc gì thế?”

Hạ Lê thói quen vòng vo, cô liền hỏi thẳng.

“Chị cần cháu giúp đỡ ? Mối quan hệ giữa hai hình như hòa thuận cho lắm.”

Còn về việc cần giúp đỡ gì, cả hai đều hiểu rõ.

Bà cụ rõ ràng cùng chiến tuyến với Vương tẩu, ngoài việc tìm cách khiến bà rời , hoặc là cho bà an phận hơn, dường như còn cách nào khác.

Vương tẩu ngờ Hạ Lê tinh ý đến thế, thoáng qua mâu thuẫn chồng nàng dâu của chị.

Chị liên tục xua tay từ chối: “Không cần , gì phiền toái . Họ chỉ là thấy Vương nhà chị trận, nên mới đến thăm thôi. Chắc một thời gian nữa Vương về, họ sẽ .”

Hạ Lê Cố Vân Dật về tình hình chiến sự hiện tại, cô nghĩ rằng dù v.ũ k.h.í mới, cuộc chiến thể kết thúc ngay lập tức.

“Chuyện chắc chắn , chiến sự bao giờ mới dứt. Nếu chị thật sự khó khăn, cứ với cháu.”

Không hiểu là ảo giác thật, cô luôn cảm thấy Vương tẩu cô tiếp xúc với bà cụ .

đó chỉ là một bà lão, gì đáng gờm ? Vương tẩu hà cớ gì kiêng dè đến mức ?

 

Loading...