Trong khoang tàu, lượt quan sát công dụng của từng phòng, bao gồm cả buồng lái và khoang nghỉ ngơi. Thế nhưng, khi dừng cửa phòng bếp, sắc mặt của tất cả đều trở nên vô cùng quái dị.
Phải diễn tả thế nào đây?
Để giảm trọng lượng, bộ chiến hạm đều thiết kế cực kỳ đơn sơ, ngay cả phòng ngủ cũng chỉ đặt giường tầng hoặc giường gấp loại nhẹ. Ngoại trừ vài chiếc bàn , thứ nặng nhất lẽ chỉ là mấy tấm nệm dày. Tuyệt nhiên bất cứ đồ vật nào khác gây tăng thêm tải trọng.
Thế nhưng, căn bếp "sang trọng" đến mức khiến rùng .
Nói sang trọng nghĩa là căn bếp chạm khắc rồng phượng đặt đồ gỗ trắc, mà là cách sắp xếp bên trong tuy đơn giản nhưng vô cùng đặc biệt.
Dụng cụ nấu nướng trang quá đầy đủ, gia vị cũng thiếu thứ gì. Tổng cộng sáu bếp lò, riêng nồi đến bảy tám chiếc, ghế thì trông cực kỳ thoải mái, thậm chí còn lót đệm bông.
Trang thiết ở đây vượt xa tiêu chuẩn của bất kỳ cửa hàng quốc doanh nào.
Thiếu tướng Liễu hỏi với vẻ mặt quái lạ: "Không đó cô bảo cần giảm trọng lượng ? Đặt nhiều đồ đạc trong bếp như thì vấn đề gì ?"
Nếu mang theo nhiều thiết lỉnh kỉnh thế , ban đầu tại bận tâm về tải trọng, thậm chí buồng lái còn sơ sài hơn?
Hạ Lê lòng chấp niệm lớn đến mức nào với việc ăn uống ?
Hạ Lê trả lời hết sức bình thản: "Trọng lượng của bếp tăng lên , bởi vì chuyến chúng mang theo nước ngọt."
Tất cả những mặt: ???!!!
Có dám tin, cất tiếng hỏi: "Không mang nước ngọt ư!? Vậy những ngày tới chúng thế nào?
Đi tuần tra chẳng lẽ cần uống nước ?"
Ngay cả là chuyến chạy thử, ít nhất cũng lái tàu xa đất liền một chút mới thể tiến hành khai hỏa pháo, cùng các thử nghiệm vũ khí khác.
Phải mất ít nhất một hoặc hai ngày, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều cần uống nước ?
Hạ Lê nhún vai thờ ơ, bước thẳng về phía tủ bếp, mở cánh cửa phía , để lộ một thiết hình hộp chữ nhật.
"Đây là hệ thống thanh lọc nước lắp đặt tàu của chúng . Nó thể tinh lọc nước biển đến mức tuyệt đối (100%), phân giải nó thành nước cất, muối, khoáng chất, và các chất cặn bã còn .
Chất cặn bã chỉ đơn thuần là chất thải, mà còn là một loại nhiên liệu.
Trong trường hợp đặc biệt, khi tàu còn nhiên liệu để tiếp tục hành trình, những chất cặn bã thể đốt cháy để tạo động năng đẩy tàu di chuyển."
Nói , cô đầu , "Nói cách khác, chỉ cần còn nước biển, con tàu sẽ bao giờ yên một chỗ."
"Hít hà~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-525-trong-long-ai-nay-deu-thay-gai-nguoi.html.]
Không rõ là vị cán bộ nào trong các thủ trưởng lão thành hít một lạnh sâu, nhưng những xung quanh đều thấy hành động gì sai, bởi tâm trạng của họ lúc sự kinh ngạc chiếm lĩnh .
Gà Mái Leo Núi
Một vị thủ trưởng chằm chằm Hạ Lê, giọng run rẩy: "Nói , con tàu thể tự cung cấp năng lượng, cần dùng đến dầu đốt điện năng!?"
Hạ Lê gật đầu, đưa câu trả lời khẳng định: " là cần.
Có điều, hiện tại tốc độ chuyển hóa còn tương đối chậm. Khi truy đuổi hoặc cần bỏ chạy, nếu lượng nhiên liệu dự trữ nhất định thì dễ rơi tình cảnh nguy hiểm. Nếu tăng hiệu suất chuyển hóa, cần vật liệu ưu việt hơn."
Cô nhún vai : "Đương nhiên, nếu con chip , hiệu suất sẽ cải thiện đáng kể."
Đây là hệ thống thanh lọc nước mà cô và vài trong phòng nghiên cứu Hai tốn nhiều thời gian để phát triển.
Nếu đặt thời hậu thế, điểm nổi bật nhất của hệ thống sẽ là "bảo vệ môi trường", nhưng trong thời đại cơm còn đủ no hiện nay, ai bận tâm đến vấn đề đó.
Đối với cô, việc thanh lọc nước đơn giản, nhưng để vắt kiệt công dụng của nguyên liệu thì cần đến sự trợ giúp của những nhà nghiên cứu khác.
Khó khăn lớn nhất khi tàu biển là gì? Thiếu nước ngọt, thiếu nhiên liệu, và gặp sự tấn công của các loại cá lớn.
Vì bắt tay đóng tàu, đương nhiên cô cố gắng nhất thể trong điều kiện giới hạn.
Phát triển một hệ thống mà giải quyết cùng lúc hai vấn đề, điều quá đáng chút nào, ?
Ngay lúc vẫn đang chìm trong kinh ngạc, Hạ Lê thò tay kéo cánh cửa tủ bên máy lọc nước , lôi đứa bé đang cuộn tròn như một quả bóng ngoài.
Cô giới thiệu với : "Đây là cháu trai của , Hạ Hoằng Bân. Cháu chí lớn trở thành một quân nhân ưu tú, nên đưa cháu cùng để mở mang kiến thức về chiến hạm tối tân nhất của nước ."
Nói , cô vỗ vai cháu trai : "Mau chào các chú, các ông nào."
Bị túm đột ngột khiến da đầu căng cứng, gương mặt cứng đờ, Hạ Đại Bảo: ...
Cậu bé khô khốc chào: "Chào các ông, các chú ạ."
Các cán bộ quân đội: ...
Họ cũng khô khan đáp : "Cháu cũng khỏe nhé."
Đứa trẻ đưa , dù vì nể mặt Hạ Lê, cũng thể nào đuổi cháu bé về . Xét về mặt nhân đạo, càng thể nào ném cháu xuống biển.
Nhờ , Hạ Đại Bảo may mắn theo một nhóm các sĩ quan cấp cao của Trung Quốc để cùng tham quan con tàu chiến mạnh nhất nước tính đến thời điểm hiện tại.
Sau khi tham quan khắp lượt, lòng đều cảm thấy chút tê dại.