Lục Lão gia t.ử xong yêu cầu của cháu trai, mày nhíu chặt .
"Hiện giờ bên đang giám sát nghiêm ngặt, chuyện sợ là khó giải quyết."
Lục Định Viễn chau mày : "Nga và Mỹ đang ráo riết chèn ép, phong tỏa kỹ thuật đối với Hoa Hạ.
Hoa Hạ đang chật vật tồn tại giữa khe hở của hai cường quốc lớn. Chỉ đột phá về kỹ thuật mới thể mở một lối thoát, một cơ hội để chúng thở phào nhẹ nhõm.
Hoa Hạ cần nhân tài, mà là nhân tài hàng đầu."
Lục Lão gia t.ử , nét mặt nghiêm , nhíu mày cháu trai cả.
"Ta phái điều tra tài liệu của Hạ Lê, cô từng đào tạo chuyên nghiệp, tuy thành tích ở trường xuất sắc, nhưng tuyệt đối thể đạt đến trình độ tinh thông cơ khí.
Khoảng cách giữa điểm Vật lý 95 và 100 tuyệt đối chỉ là năm điểm.
Trong chuyện quá nhiều điểm đáng ngờ."
Lục Định Viễn mặt mày căng thẳng, giọng điệu nghiêm túc hơn bao giờ hết.
"Cháu .
tài hoa của cô đủ để bù đắp những điểm đáng ngờ .
Trong thời gian , cháu vẫn luôn điều tra phận của cô , hiện tại vẫn phát hiện bất cứ vấn đề gì.
Điểm mấu chốt khiến cô đổi là khi cha cô hạ phóng.
Khoảng thời gian duy nhất mà phận cô thể gặp vấn đề, chính là từ lúc cô xuống nông thôn đến nhà ga cho đến khi chúng tìm thấy bọn buôn .
Thời gian còn , cô đều hành động một vì chứng mù đường.
Những từng tiếp xúc với cô , trừ đám đặc vụ bắt, đều phát hiện bất cứ điều gì bất thường.
Cháu sẽ tiếp tục điều tra những điểm đáng ngờ cô cho đến khi rửa sạch nghi vấn.
cháu cũng cho rằng tổ chức nên cho cô một cơ hội, chứ nên cứ thế mà phủ định.
Hoa Hạ phát triển, tuyệt đối thể khiến những nhân tài cống hiến sức lực cho Tổ quốc nản lòng, đẩy họ xa.
Làm ngược sẽ trúng kế của hai cường quốc .
Sự trỗi dậy của Hoa Hạ cần những nhân tài như cô ."
Lục Lão gia t.ử khẽ thở dài, gật đầu đồng ý: "Ta từng tiếp xúc với Hạ Kiến Quốc, cũng rõ ngọn nguồn việc ông hạ phóng.
Ta sẽ điều tra một chút, xem xem chuyện thể giải quyết ."
Lục Định Viễn gật đầu: "Vâng."
Sáng sớm ngày hôm , trời tờ mờ sáng, cửa nhà họ Lục gõ.
Khu quân đội cần thao luyện nên sớm thổi còi tập hợp, nên thời điểm cũng tính là quá sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-202-khong-biet-con-mat-nay-bi-che-mo-the-nao.html.]
Lục Nhị thẩm mở cửa, thấy Trần Chân Chân ở cửa với vẻ mặt ngoan ngoãn. Thấy mở cửa, đôi mắt cô bé sáng lấp lánh Lục Nhị thẩm, thẹn thùng hỏi: "Dạ thưa Lục Nhị thẩm, Lục nhà ạ?"
Cô gái nhỏ vì nhắc đến trong lòng mà ngại ngùng, hai má ửng hồng.
Lục Nhị thẩm khỏi thầm tặc lưỡi.
Con nha đầu ngang ngược chỉ tỏ ngoan ngoãn mặt Định Viễn nhà họ, đúng là cái mắt che mờ thế nào mà đ.â.m đầu đàn ông lạnh lùng, vô vị như .
"Ôi chao~" Lục Nhị thẩm tiếc nuối thở dài Trần Chân Chân: "Cháu đến muộn ~
Định Viễn , tối hôm qua tàu lửa trở về Nam Đảo ."
Trần Chân Chân , trừng lớn mắt dám tin, hai má phồng lên như bánh bao.
"Anh hôm qua mới về ? Sao ngay, ở một đêm ạ?!"
Trước đây cô bé xin điều chuyển đến Nam Đảo, nhưng bố cô luôn đồng ý. Cô bé vốn định nhân cơ hội gặp Lục Định Viễn , đó từ từ thuyết phục bố .
ở một đêm mà ngay thế ?!
Gà Mái Leo Núi
Lục Nhị thẩm nghĩ đến chuyện vẫn còn bực bội.
Rõ ràng hôm qua chồng bà cố gắng tìm cách xoa dịu bố chồng và cả, nhưng chẳng ai trong nhà lời, cuối cùng vẫn đồng ý với quyết định của Định Viễn.
Cả cái nhà , chỉ hai vợ chồng bà mới là thực sự nghĩ cho gia đình, nhà quả nhiên thể thiếu họ!
Bà chán nản : " hình như là ngoài nhiệm vụ gì đó, cụ thể thì cũng rõ.
Nếu cháu việc gì cần tìm nó thì cứ gọi điện thoại cho nó ."
Trần Chân Chân thầm nghĩ, cô cũng gọi điện lắm chứ, nhưng những cuộc điện thoại cô gọi tới, Lục Định Viễn hoặc là ở nhà, hoặc là đang nhiệm vụ, chẳng nào chịu máy của cô cả.
Những lá thư cô gửi cũng đều chìm im lặng.
Đôi khi cô còn nghi ngờ, Lục cố tình điện thoại của cô .
Cô bé buồn bã : "Cháu , cảm ơn Lục Nhị thẩm.
Cháu còn việc gì khác thì xin phép về ạ."
Lục Nhị thẩm xua tay: "Đi , , nếu chuyện gì thì cứ gọi điện thoại trực tiếp cho nó!"
Lão gia t.ử mong cháu trai kết hôn lâu như , bao giờ mới tới hồi kết đây.
Haiz~
Đại đội một Nam Đảo.
Hạ Lê khi thành buổi thẩm tra thì thả về nhà.
Từ đầu đến cuối, cô chỉ mỗi việc là cứu , ngay cả khi đám bịa đặt tội danh cũng chỗ để mà luồn lách.
Vì ân cứu mạng, các chiến sĩ trong Đại đội một Nam Đảo cũng đồng ý để những nhúng tay hãm hại Hạ Lê, nên những đến thẩm tra đành hậm hực trở về.
Trở về phòng , Hạ Lê đóng chặt cửa , bí mật lấy chiếc hộp đen đặc chế mà cha cô gửi gắm khi hạ phóng từ trong gian.