Người trong phòng họp khá đông, Hạ Lê áp sát Lục Định Viễn, thì thầm hỏi nhỏ.
Những khác tuy thấy nhưng phản ứng gì, chỉ là sắc mặt càng thêm khó coi.
Lục Định Viễn thở dài trong lòng, hạ giọng trả lời Hạ Lê: “Địch quân đột kích doanh trại.
Gà Mái Leo Núi
Mặt Tây Bắc giữ , họ đ.á.n.h lén , hy sinh nhiều đồng chí mới thể đẩy lui bọn chúng.”
Một câu ngắn gọn lên nỗi chua xót thể diễn tả trong cảnh hiện tại của họ.
Quân vốn ít, mỗi trận chiến đều là cuộc tiêu hao bằng sinh mạng.
Trong tình hình mà dùng đến cụm từ “hy sinh nhiều đồng chí”, điều đó chứng tỏ mất chắc chắn ít.
Ít nhất cũng tính bằng hàng trăm, nếu với tổng quân gần ba vạn của họ, thể dùng từ " nhiều" để hình dung.
Hạ Lê cũng rơi lặng ngắn ngủi.
Địch tấn công, cố thủ.
Đây là một cuộc chiến tiêu hao kéo dài.
Trừ khi một bên tiêu hao hết binh lực của bên , hoặc một bên cảm thấy chi phí đ.á.n.h chiếm cứ điểm quân sự quá cao, đáng mà rút quân, nếu cuộc chiến sẽ bao giờ kết thúc.
Lục Định Viễn cũng mới trở về đơn vị, rõ tình hình bên Hạ Lê thế nào.
Thấy khí quá ảm đạm, bèn hỏi Hạ Lê: “Bên cô tình hình ?”
Chưa đợi Hạ Lê trả lời, Phó Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh Hai ghế lên tiếng .
Ánh mắt ông Hạ Lê tràn đầy tán thưởng, ngay cả giọng cũng cao v.út hơn mấy phần.
“Đồng chí Hạ Lê hôm nay cần dùng đến đại bác mà vẫn giữ vững hậu sơn, khiến cho quân Mỹ thể nào tràn xuống .”
Mọi : !!!??
Mọi chợt đầu , dám tin về phía Hạ Lê.
Không cần pháo mà chặn đại quân địch, cô gái Tiểu Hạ quả thực quá lợi hại!
Phó Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh Hai thấy ngạc nhiên, cũng giấu giếm, lập tức giải thích: “Pháo của chúng đúng là đủ, nhưng thấy phương pháp của đồng chí Hạ Lê , ít nhất thể ngăn chặn hiệu quả việc chúng tấn công tường thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1290.html.]
Lưới điện bao quanh cứ điểm quả thực hữu dụng, nhưng lưới điện chỉ chống , chống đạn pháo.
Chỉ nhốt c.h.ặ.t bọn chúng núi, cho chúng xuống, mới thể triệt để giải quyết khó khăn công phá doanh trại, khiến chúng địch giáp công.”
Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh Hai luôn tin tưởng bí mật v.ũ k.h.í của Thủy quân Lục chiến, và đặc biệt quan tâm đến nó.
Nghe Phó Đoàn trưởng , mắt ông lập tức sáng lên, vội hỏi: “Đó là phương pháp gì? Chúng thể áp dụng rộng rãi ?
Tỉ lệ thương vong bên đồng chí thế nào? Có dễ dùng ?”
Cô gái mặt vẻ thương gì nặng, nhưng nếu tỉ lệ thương vong quá cao, họ vẫn cân nhắc.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía Hạ Lê, mang theo sự khẩn thiết.
Trên chiến trường, thời gian chính là sinh mạng.
Bây giờ họ chỉ thể tận dụng tối đa việc bố trí binh lực và khả năng của từng quân nhân, mới cơ hội để nhiều sống sót hơn.
Hạ Lê tự cho rằng phương pháp đó gì đáng giấu giếm, bởi vì giống như Phó Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh Hai , những thứ cổ lỗ sĩ đó, chiến tranh hiện đại còn sử dụng chiến trường nữa .
“ mấy cỗ ném đá. Chỉ cần cỗ ném đá giấu kỹ vật che chắn, góc đặt chính xác, trừ phi địch cưỡng chế tấn công, nếu cơ bản là thể xuống núi .”
Nghe lời Hạ Lê, sắc mặt thoáng vui mừng.
câu tiếp theo của Hạ Lê khiến vẻ mặt cứng đờ.
Hạ Lê: “Tuy nhiên, phương pháp là kế lâu dài.
Cỗ ném đá thể sử dụng đạn pháo thông thường. Hôm nay lợi dụng xăng dầu, và cả đạn pháo cùng l.ự.u đ.ạ.n mà đồng chí Đoàn trưởng cấp, để lắp ráp thành b.o.m cháy.
Mặc dù chúng thu giữ vật tư quân Mỹ để , đạn pháo thể dùng loại cỡ nòng mà đại bác của dùng , nhưng lượng xăng dầu dự trữ nhiều.
Đạn pháo và l.ự.u đ.ạ.n đơn thuần nếu kết hợp cũng thể nổ, nhưng phạm vi sát thương nhỏ.
Tốc độ ném của cỗ ném đá chắc chắn thể bằng tốc độ đạn pháo của địch, thể gây sát thương quy mô lớn, khả năng phòng thủ chắc chắn sẽ giảm đáng kể.”
Mặc dù họ quyết định t.ử thủ ở đây, nhưng cũng thể dùng hết sạch xăng dầu trong doanh trại để chế tạo b.o.m cháy.
Dù thì xe bọc thép xe tăng, hoặc mấy chiếc máy bay họ chiếm , vận hành đều cần tiêu hao xăng dầu.
Trong tình huống , họ căn bản thể lãng phí .