THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1240: Chỉ là may mắn ---

Cập nhật lúc: 2026-01-06 00:00:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người còn tề tựu đông đủ, đại chiến cận kề, buổi tối quây quần bên , dùng lương thực cướp của địch quân để tổ chức một buổi tụ họp lửa trại.

Nói là tụ họp lửa trại, nhưng thực chất hề ca hát nhảy múa gì, chỉ là nhóm lửa đất, ba năm thành từng nhóm trò chuyện, bàn luận về tình hình chiến sự hiện tại, cũng như xu hướng dư luận chung thế giới.

Lục Định Viễn cạnh Hạ Lê, cô dùng một cành cây gọt nhọn xiên hộp đồ hộp thịt của lính Mỹ để nướng lửa, nướng đến mức miếng thịt vàng ruộm, thậm chí cháy xém, khiến gì.

Đây là đầu tiên trong đời thấy nướng đồ hộp để ăn, mà còn nướng gần cháy khét.

Thật sự chịu nổi, đưa tay nhận lấy cành cây từ tay Hạ Lê: "Để nướng cho."

Giọng rõ ràng nghiêm nghị, nhưng vô cớ mang theo chút nặng nề, cùng sự bất lực vì thể tiếp.

Hạ Lê: ...

Sao cô cảm thấy như đang khinh thường thế nhỉ?

Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh hai liếc Lục Định Viễn và Hạ Lê, thầm nghĩ: Quả nhiên đúng như lời đồng chí Cố , Lục tiểu đang theo đuổi cô bé .

Chẳng qua, cái cách tỏ vẻ ga lăng bằng việc giúp nướng hộp đồ hộp , thật sự khiến câm nín. Dù săn một con thỏ con gà rừng, nướng cho cô bé ăn còn hơn ? Người nướng đồ hộp, ngoan ngoãn giúp nướng đồ hộp, cái thứ đó ăn ngon nổi ? Tên tán gái kiểu gì !

"Lưu tiểu , đồng chí nghĩ ?"

lúc Đoàn trưởng Đoàn Pháo binh hai đang lén lút quan sát Lục Định Viễn và Hạ Lê, chút thất thần, thì Đoàn trưởng Đoàn Bộ binh bên cạnh đột ngột hỏi.

Hắn lập tức hồn, tiếp tục tham gia chủ đề .

"Trung Quốc vì chế tạo thành công mẫu máy bay, xe tăng, tàu chiến mới nhất của Lôi Không, thể sánh ngang với các cường quốc phát triển, nên chọc giận nước Mỹ một cách triệt để. Hiện tại, bọn họ ý định chiến đấu đến cùng. nghĩ khả năng cuộc chiến sớm kết thúc là cao.

Hơn nữa, thái độ của Việt Nam lúc thật mập mờ. Ban đầu họ năn nỉ chúng giúp họ đối phó với quân đội Mỹ, giờ chúng trực tiếp đối đầu, thể rút lui, thì họ bắt đầu chẳng thèm mặt nữa.

Trận chiến , thấy khó đ.á.n.h đây!”

Người bên cạnh phẫn nộ : “ , Việt Nam chẳng khác gì một đám bạch nhãn lang!

Lúc cầu xin chúng qua giúp đỡ thì van lơn hết lời, chúng còn giúp họ trải đường sắt, lắp đặt điện, v.ũ k.h.í đạn d.ư.ợ.c cũng viện trợ đầy đủ, còn dứt khoát phái cả của chúng chiến trường.

Thế mà giờ họ giở trò , chẳng khác gì lũ tiểu nhân vong ơn bội nghĩa!?

Quả thực là đáng hận!”

Mọi thấy lời đều vô cùng phẫn nộ.

Những cảm xúc kìm nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ, từng một bắt đầu lớn tiếng chỉ trích chính phủ Việt Nam cư xử gì.

Hạ Lê bên đống lửa, đợi ăn món thịt hộp nướng, lẩm bẩm trong lòng mà chẳng thèm ngẩng đầu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1240-chi-la-may-man.html.]

Thế là gì?

Những lính đang giúp Việt Nam đ.á.n.h giặc hôm nay, đợi thêm mười mấy năm nữa, khi Việt Nam còn ngược mũi d.a.o chĩa về phía họ, khiến Trung Quốc phát động “Chiến tranh tự vệ phản công biên giới Việt Nam”, chắc họ tức đến mức thổ huyết ngay tại chỗ mất.

Người ở đây quá nhiều, và thế lực nào cũng .

Trên chiến trường, họ là đồng đội kề vai chiến đấu, chung mục tiêu lợi ích là đ.á.n.h bại quân Mỹ.

Gà Mái Leo Núi

khi về thì chắc, mỗi của một bên khác.

Trong tình huống , Hạ Lê đương nhiên thể lời thật lòng: "Nếu thực sự , chúng cứ 'hướng họa sang phía Đông'. Cứ kéo thù hận của quân Mỹ, đưa họ đến gần khu vực quân đội Việt Nam, để hai bên giao chiến, giảm tổn thất cho phía ."

Cô chỉ thể âm thầm tính toán. Với thái độ hiện tại của Việt Nam, đợi khi họ chiếm pháo đài , cô sẽ bàn bạc với Lục Định Viễn, lẽ nên xây dựng một pháo đài riêng, đảm bảo ai công phá nổi, họ cứ thế mà ở đây, cần góp vui ở bất cứ nơi nào khác.

, chỉ cần cô tay, Lôi Không tự nhiên sẽ thêm phát minh nào khác, cũng sẽ gây sự chú ý với những khác nữa.

Đợi đến khi quân đội Mỹ thể chịu đựng chiến tuyến kéo dài, quyết định tiếp tục tấn công nữa, thì họ thể về nhà.

Ngay khi Hạ Lê đang tính toán cách bố trí pháo đài, biến nó thành một chiếc "mai rùa" kiên cố, ai đến cũng đ.á.n.h nổi, để họ yên chờ đợi, cô thấy Lục Định Viễn bên cạnh cất lời, tiếp lời những khác.

“Chúng chặn vật tư của quân Mỹ, coi như ‘đánh rắn động cỏ’ . E rằng quân Mỹ bên đó cũng sẽ yên chờ c.h.ế.t.

Điều đáng lo nhất hiện nay là quân Mỹ bên cũng sẽ gọi thêm viện binh.”

Chiến đấu công thành vốn dĩ khó hơn chiến đấu phòng thủ.

Huống hồ, địa thế nơi vốn dễ thủ khó công, bọn họ hiện tại hạ pháo đài quân sự Mỹ chật vật , nếu địch quân thêm viện binh, cuộc chiến chỉ càng thêm gian nan.

Đoàn trưởng bộ binh thở dài một .

“Điều chúng cũng rõ, nhưng bây giờ còn cách nào khác.

Mọi đều đang đổ dồn về phía , ba ngày nữa mới thể đến đầy đủ.

Chúng hiện tại cộng cũng chỉ một vạn , thể so với bảy vạn quân trong pháo đài quân sự Mỹ?

Chỉ thể chờ tất cả đến, chúng mới cùng hành động, nếu thì chẳng khác nào chịu c.h.ế.t.”

Ánh mắt vô tình liếc Hạ Lê— cho là chỉ huy 35.000 thường dân, tiêu diệt cả đoàn quân 90.000 của Mỹ, thở dài thườn thượt.

Đôi khi, vận may cũng là một phần của thực lực.

Những trận chiến lấy ít địch nhiều như thế , xét theo một góc độ nào đó, là thể tái diễn.

Nếu lúc đó nội gián phía Mỹ, kho v.ũ k.h.í của quân Mỹ mất trộm, thì trận chiến đó chắc họ thắng.

 

Loading...