THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1192: Có lẽ chúc phúc và bảo vệ thầm lặng, mới là kết cục cuối cùng của anh và Hạ Lê ---

Cập nhật lúc: 2026-01-04 08:28:40
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người quân nhân tới hỏi rơi lặng ngắn ngủi, hề nghi ngờ việc Hạ Lê là lấy tất cả.

, đúng như Hạ Lê , đồ vật quá nhiều, một cô chắc chắn thể mang hết.

Nếu Hoa Hạ lấy lô quân hỏa , cứ để Mỹ tự điều tra lấy.

Trước khi rời , quân nhân xưa nay tác phong cực kỳ nhanh nhẹn vô cùng khiêm tốn thỉnh giáo Hạ Lê một câu:

“Xin hỏi đồng chí thế nào tìm kho quân hỏa của địch quân? Có mẹo nào ?”

Hạ Lê nghiêm túc : “Bị lạc đường tính ?”

“Phụt!” Những mặt ở đó, những đều Hạ Lê là một cô nàng mù đường, đều bật thành tiếng.

Mộ sư trưởng chỉ Hạ Lê lớn: “Đồng chí đừng hỏi cô nữa. thể chứng, cô tuyệt đối là lạc đường, mèo mù vớ cá rán mà đến đó. Nếu khu nhà gia đình chúng bố trí cho cô , cứ thẳng từ cổng cần rẽ, còn lá cờ Tổ quốc treo cao ch.ót vót sân tập, thì chắc là ngày nào cô về nhà cũng lạc mất thôi!”

Mộ sư trưởng cũng mới phát hiện khuyết điểm của Hạ Lê khi cả hai cùng tuyển quân, lúc đó còn nhạo cô một trận.

Dù kết quả mấy ho, nhưng điều đó ngăn cản lấy chuyện để chứng cho cô.

Đồng chí quân nhân tới hỏi:…

Đồng chí quân nhân nín nhịn nửa ngày, cuối cùng chỉ thốt một câu: “Đồng chí Hạ Lê, quả thật đồng chí may mắn vô cùng.”

Hạ Lê:…

Hạ Lê thấy cạn lời. Không may mắn ư?

Có cả hoa tiêu chuyên nghiệp dẫn đường, dẫn thẳng đến kho quân hỏa, còn giúp cô đ.á.n.h lạc hướng canh gác.

Cái vận may kiểu , lẽ cả đời cô cũng chỉ một thôi.

Đồng chí quân nhân tới hỏi nhanh ch.óng rời . Hạ Lê cùng các đồng chí khác cũng nhanh ch.óng trở về Sùng Huyện, tiếp tục xử lý những việc còn dang dở khi họ rút quân.

, một lực lượng liên quân lớn như đóng tại đây, khi Hạ Lê , cô cũng cần để một chút uy vọng cho Huyện trưởng, để những còn đầu.

Nếu , một khi trở thành một đống cát rời rạc, chừng sẽ quân đội Việt Nam hoặc quân Mỹ lợi dụng.

Lễ truy điệu 8000 t.ử trận và lễ mừng chiến thắng quân Mỹ tổ chức trong cùng một ngày.

Gà Mái Leo Núi

Bữa tiệc mừng công của dân Việt Nam và tiệc riêng của Hạ Lê (Thần Nữ) dĩ nhiên là tách riêng.

Trong căn phòng nhỏ của Hạ Lê và đồng đội, lúc chỉ vài Hoa Hạ lộ mặt tại Sùng Huyện.

Hạ Lê bên bàn, ăn uống cùng , thầm tính toán.

Xem trong thời gian gần đây thể lấy quân hỏa đó .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1192-co-le-chuc-phuc-va-bao-ve-tham-lang-moi-la-ket-cuc-cuoi-cung-cua-anh-va-ha-le.html.]

Trước đó cô còn nghĩ, hai ngày nữa cứ tùy tiện tìm một chỗ, lấy quân hỏa đó , cùng nhận quân hỏa đó.

Khi đó thì đạn d.ư.ợ.c của sẽ thiếu nữa.

Mỹ ầm ĩ lên như thế, cô mà lấy đồ lúc , sẽ lập tức trở thành tâm điểm của sự chỉ trích.

Chuyện quân hỏa do cô lấy còn giải thích rõ ràng , gì đến chuyện cô lấy bằng cách nào.

Vẫn là bảo vệ bản là ưu tiên hàng đầu.

Lục Định Viễn tiến đến bên cạnh Hạ Lê, ghé sát tai cô, hạ giọng thì thầm: “Đi ngoài với một lát.”

Hạ Lê gọi hồn, vén mắt liếc một cái, trong lòng để ý tới đàn ông khó ưa chút nào.

Tuy nhiên, thái độ của hai hôm nay cũng coi như . Huyện trưởng với rằng Thần Nữ dẫn lên trời, nên hai ngày nay thể ăn cơm. Hắn thật sự hề nhắc đến chuyện ăn uống nữa, thậm chí hề loạn.

Trong bữa tiệc mừng công tối nay, cũng chỉ uống một chút nước.

Đứng dậy, Hạ Lê vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh theo Lục Định Viễn. Cô xem thử, rốt cuộc tên đàn ông thối tha còn thể lời đàn ông gia trưởng nào nữa!

Cố Vân Dật cầm ly rượu, dõi theo hai , rõ ràng giữa họ vẫn còn một cách, thậm chí nét mặt Hạ Lê còn lộ rõ vẻ hờn giận, nhưng khiến cảm thấy thiết một cách khó hiểu. Anh khẽ rũ mắt.

Trong lòng chút khinh miệt sự thất vọng thoáng qua trong đáy lòng khi Lục Định Viễn xuất hiện.

Mặc dù thực sự thích Hạ Lê, nhưng nên hèn mọn đến mức đó.

Có lẽ, những lời chúc phúc và sự bảo vệ thầm lặng mới là kết cục cuối cùng mà dành cho Hạ Lê.

Tại căn phòng ván gỗ xập xệ, đổ nát thuộc khu vực Quân đoàn Năm của Mỹ.

Lúc năm đàn ông mũi cao, mắt sâu đang tụ tập.

Họ tùy tiện những chiếc ghế vương vãi khắp phòng, mặt đều lộ vẻ vui.

Một vẻ trịnh trọng hơn cất lời: “Mặc dù cũng vô cùng bất mãn khi phía Mỹ mời những sát thủ hàng đầu như chúng tới đây, bắt chúng hợp tác với .

nhiệm vụ nhận, cũng đặt chân đến Việt Nam , nên chỉ thể tiếp tục thành. Hay là chúng bàn bạc xem, rốt cuộc nên ám sát hai mục tiêu đó bằng cách nào?”

“Khinh!” Một đàn ông để râu quai nón, khoác áo gile đen khẩy. Ánh mắt âm u, đầy sát khí của quét qua lên tiếng: “ rõ các thế nào, chứ lòng tự trọng của tuyệt đối cho phép hợp tác với bất kỳ ai. một đề nghị thế , đều là những nhân vật cộm cán trong giới, cứ hành động theo thói quen riêng, tự việc của . Hay là ai ở đây như đứa trẻ cai sữa, cần khác che chở?”

Bốn còn , sắc mặt đều trở nên khó coi.

Ngay lập tức dậy thẳng ngoài, lạnh lùng : “Nếu quyết định ai việc nấy, sẽ tìm mục tiêu đây.”

Nói xong, hề chần chừ, bước thẳng khỏi căn nhà ván.

 

Loading...