Hạ Lê những triệu chứng bên ngoài của cô bé, quả thực chút giống hạ đường huyết.
Tuy nhiên, việc cụ thể vẫn cần phân tích chi tiết.
Huyện trưởng đưa Hạ Lê đến bên giường, nét mặt đầy đau xót, xổm xuống, đưa tay sờ lên đỉnh đầu cô bé.
Ông đầu Hạ Lê đầy hy vọng, giọng mang theo vài phần khẩn cầu:
"Thần nữ, tuy rằng thỉnh cầu vẻ trơ tráo, nhưng vẫn hy vọng thể ban xuống thánh thủy, cứu vớt đứa trẻ đáng thương .
Chúng nguyện sẽ ca tụng công đức của , thắp đèn trường minh muôn đời."
Trên đường trở về, hai Vũ và Phan thuật tất cả những gì họ chứng kiến.
Lúc , huyện trưởng vị thần nữ mặt chính là dùng thánh thủy để cứu chữa những phụ nữ và trẻ em trong huyện mắc căn bệnh hôn mê .
Vì phương pháp nhanh nhất, ông đương nhiên cứu càng sớm càng . Nếu những đang hôn mê trong huyện cứ tiếp tục gục ngã, e rằng cả huyện sẽ rơi hoảng loạn.
Hạ Lê liếc huyện trưởng và tiểu cô nương đang giường, trong lòng suy ngẫm.
Cô thản nhiên đáp: "Thánh thủy chỉ còn chút ít lúc nãy, giờ thì cạn ."
Sắc mặt huyện trưởng lập tức trở nên khó coi, ông chút hoảng hốt:
"Thần nữ, còn cách nào để thêm thánh thủy, cứu chữa dân trong huyện ?"
Hạ Lê : "Thánh thủy còn. Đó là do Thượng thần đại nhân đặc biệt ban phát cho để dự phòng trong quá trình xuống phàm gian nhiệm vụ.
thể nghĩ cách thi triển phép thuật để cứu họ.
Chẳng qua, thánh thủy thể chữa bách bệnh, còn thi triển phép thuật thì cần tùy bệnh mà bốc t.h.u.ố.c.
Trước hết, hãy cho họ những triệu chứng gì."
Chỉ vài câu ngắn ngủi của Hạ Lê khiến trái tim huyện trưởng lúc lên lúc xuống, suýt chút nữa là vẽ cả biểu đồ điện tâm đồ.
Giờ Hạ Lê , tảng đá lớn trong lòng ông mới hạ xuống phân nửa.
Ông lập tức : "Tốt, , ! Cứu là mừng ! Đa tạ thần nữ tay tương trợ!"
Nói xong, huyện trưởng vội vàng nhớ các triệu chứng của những mắc bệnh hôn mê trong huyện, kể chi tiết từng câu từng chữ, sợ sót dù chỉ một ly.
"Ban đầu, họ nghiêm trọng như bây giờ.
Chỉ là mất tập trung, suy nghĩ và năng chậm chạp, ch.óng mặt, buồn ngủ, rõ, bước vững, ảo giác, bồn chồn, dễ cáu giận thôi.
Sau , bệnh tình càng nặng, họ bắt đầu đổ mồ hôi, run rẩy, tim đập nhanh, căng thẳng, lo âu, đói bụng, chảy nước dãi, chân tay rã rời, mặt mày tái mét, nhịp tim tăng nhanh, tứ chi lạnh buốt.
Có đang bình thường bỗng dưng xây xẩm mặt mày, kịp vịn bức tường gần nhất thì mềm nhũn chân tay đổ gục xuống đất, mất một lúc lâu mới thể dần hồi phục."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1063.html.]
Tay huyện trưởng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô bé giường, nét mặt đầy lo lắng, giọng thể hiện sự quan tâm thật lòng.
"Thần nữ, họ còn cứu ? Có thể trở cuộc sống bình thường như ?
Hay là, thật sự như lời các bậc lão làng trong huyện , họ phạm tội và thần linh giáng phạt?"
Nghe huyện trưởng kể xong, Hạ Lê cơ bản thể khẳng định chắc chắn căn bệnh hôn mê mà các phụ nữ và trẻ em trong huyện mắc chính là hạ đường huyết.
Hơn nữa còn là loại hạ đường huyết nghiêm trọng.
Cô lập tức đồng ý với huyện trưởng, mà khẽ cúi đầu trầm ngâm, vẻ khó xử.
Suýt chút nữa cô lời rằng, đó là vì họ câu kết với lính Mỹ nên trời mới giáng thần phạt.
Cô tin rằng, với khả năng giả thần giả quỷ của , chỉ cần cô câu đó, phần lớn dân trong huyện sẽ tin ngay.
Điều duy nhất cô lo sợ là nếu những thực sự coi hạ đường huyết là thần phạt lời nguyền, họ sẽ xa lánh, thậm chí ngược đãi hoặc bỏ rơi những đứa trẻ mắc bệnh.
Chút lương tri còn sót khiến Hạ Lê đến mức mất hết nhân tính mà thuận theo lời huyện trưởng.
Cô cũng quá vội vàng để huyện trưởng nghi ngờ, chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ cao thâm khó lường.
"Không thần phạt. Nếu thần linh thực sự nổi giận, sẽ chỉ đơn thuần là khiến họ ch.óng mặt, xây xẩm mặt mày mà thôi."
Ngón tay bấm đốt tính toán, Hạ Lê nghiêm nghị hỏi: "Tổ tiên của quý huyện chôn cất ở hướng Tây Bắc căn nhà ?"
Huyện trưởng rõ ràng sững sờ.
Người phụ nữ đang nức nở bên giường Hạ Lê , lập tức gật đầu lia lịa.
Hấp tấp : ", đúng, đúng. Mộ phần tổ tiên của chúng ở hướng Tây Bắc, thần nữ ?"
Gà Mái Leo Núi
Quả thực quá lợi hại! Điều cũng thể tính !
Hạ Lê thầm nghĩ, cơ chứ?
Trước khi đến, chúng điều tra chuyện về huyện của các rõ mồn một, chỉ thiếu nước đào cả tổ tiên các lên để đối chiếu huyết thống với con cháu mà thôi.
Nhớ hai hôm khi thăm khu mộ tổ tiên của họ, nhiều ngôi mộ vẫn còn đặt đồ cúng, cùng với những ngọn đèn bơ đang cháy.
Trong cái thời buổi còn đang thiếu ăn, mà vẫn mang đồ ăn thật để cúng bái, chứ dùng giấy gấp đại qua loa để lừa dối khuất, điều đó chứng tỏ họ thực sự thành tâm.
Trong lòng thầm mắng, nhưng vẻ mặt cô vẫn giữ nguyên vẻ cao thâm, bắt đầu bậy.
"Chính là như . Tổ tiên các chôn ở một nơi lắm."
Huyện trưởng: "Hả?"