Hạ Kiến Quốc bộ cởi giày.
Hạ Lê đầu co giò bỏ chạy.
Hạ Kiến Quốc hít sâu một , nhắm c.h.ặ.t mắt.
Ông gầm lên với Hạ Lê đang chạy xa: "Con ngay!
Bố chuyện xong, con chạy cái gì!?"
Hạ Lê cách Hạ Kiến Quốc một xa, khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt đầy phòng .
"Con nhưng bố đ.á.n.h con.
Bố mà đ.á.n.h con, con sẽ về ."
Hạ Kiến Quốc: …
Hạ Kiến Quốc cảm thấy gân xanh trán giật lên liên hồi. Mọi cảm xúc đau lòng, buồn bã đều biến mất sạch, chỉ còn sự bực bội, khó chịu ngập tràn.
Ông nghiến răng nghiến lợi : "Bố đ.á.n.h con! Mau mau qua đây cho bố!"
Hạ Lê: "Dạ ạ~"
Nói xong, cô bước từng bước nhỏ, nhanh như chớp chạy về.
Hạ Kiến Quốc: …
Nói xem, cái thái độ lấm la lấm lét, khó ưa của con bé, thể trách ông cứ đ.á.n.h nó?
là quá đáng ăn đòn mà!
Hạ Kiến Quốc hít sâu một , cố gắng bình tĩnh , c.ắ.n răng : "Chuyện con tiền tuyến, bố đồng ý. điều đó nghĩa là bố tán thành quyết định của con.
Mẹ con bên đó, con tự . Còn lão Liễu sư trưởng, bố sẽ rõ ý kiến của bố với ông . Về phần kết quả, vẫn xem quyết định của ông .
con hứa với bố, nếu con thật sự chiến trường, con bảo vệ bản ở mức cao nhất, dù con tìm Lục Định Viễn .
Bố một cô con gái lành lặn , mà khi trở về còn là cô con gái trọn vẹn của bố nữa."
Hạ Lê ngờ Hạ Kiến Quốc đồng ý dễ dàng như , cô kinh ngạc ngây .
Sau khi kịp phản ứng, cô vui vẻ sáp gần Hạ Kiến Quốc, ôm lấy cánh tay ông, cất giọng cao lảnh lót, nũng nịu một cách khoa trương: "Con ngay mà, bố con là thông tình đạt lý nhất, khác với lão già Liễu sư trưởng đầu bò !
Gà Mái Leo Núi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1018-cau-truoc-bo-noi-gi-co.html.]
Nhà nào ông bố tâm lý, hiểu chuyện như thế , con ước gì con nuôi thêm vài ông bố nữa!"
Hạ Kiến Quốc: ………………
Hạ Kiến Quốc trừng mắt Hạ Lê đầy vẻ khinh bỉ, nhưng đẩy cô . Ông giả vờ tức giận mắng: "Con nghĩ bố là mèo ch.ó mà nuôi thêm vài ông già nữa hả!?
là một ngày ăn đòn là ngứa ngáy chân tay!"
Ông còn truy cứu những lời vô bổ mà con gái để trêu chọc nữa, chỉ thở dài, nhỏ giọng dặn dò: "Thôi nào, về nhà thôi, lâu quá con lo lắng.
Dù con chiến trường , cũng đừng với , tránh để lo lắng thêm.
Nghe rõ ?"
Hạ Lê đáp bằng giọng đều đều, khô khan, gần như cảm xúc: "Vâng ạ~ Con đảm bảo về nhà sẽ câm như hến, nhắc nửa lời."
Hai cha con đạt thỏa thuận, ai nhắc chủ đề nữa, nhưng trong lòng mỗi đều tính toán riêng.
Hạ Lê trở về nhà, sắc mặt liền sa sầm. Cô và Liễu sư trưởng thể thương lượng một phương án thỏa đáng, Liễu sư trưởng thể tiếp tục trao đổi với cô. tìm đến tận phụ thì quả là hèn hạ!
Một vị lãnh đạo cấp cao thảo luận công việc nghiêm túc với cấp của , mà chạy tìm lớn của một thanh niên ngoài đôi mươi để mách lẻo! Chuyện quả thực vượt quá lẽ thường, phản quy tắc cơ bản của tổ chức!
Càng nghĩ càng bực, Hạ Lê dứt khoát chọn ngày nghỉ lẳng lặng thẳng tới một đại đội đóng quân thuộc Nam Đảo.
Ba ngày , bàn việc của Liễu sư trưởng là tờ đơn xin tham chiến của Hạ Lê ở Đại đội ba Nam Đảo.
Liễu sư trưởng: (Tê tái)
Liễu sư trưởng hít sâu một , gọi Hạ Lê phòng việc và dạy dỗ cô ngớt lời suốt hơn một giờ. Hạ Lê nghiêm chỉnh nhưng chẳng khác nào vô can, ánh mắt phần ngơ ngác, dáng vẻ là bỏ ngoài tai, chẳng hề bận tâm.
Liễu sư trưởng càng thái độ đó của cô càng tức sôi m.á.u, "Rầm! Rầm! Rầm!" đập mạnh xuống bàn liên hồi, giận tím mặt gầm lên với Hạ Lê: " đang chuyện với đồng chí đấy, chịu lọt tai hả!?"
Hạ Lê: (Lặng thinh)
Hạ Lê nghiêm trang Liễu sư trưởng, ánh mắt thoáng qua vẻ khó hiểu, nhanh ch.óng chuyển thành sự chán nản. "Cháu vẫn đang mà, ý của chú là cho cháu chiến trường ? Để về cái chủ đề duy nhất , cần mất hơn một tiếng đồng hồ ? Còn về việc chú cụ thể cái gì, thì cháu thực sự rõ. Quá ồn."
Liễu sư trưởng thấu suy nghĩ của Hạ Lê: (Câm nín). Phải với ngọn lửa đang cháy rừng rực trong l.ồ.ng n.g.ự.c đây?
Đáng lẽ , nếu Hạ Lê chỉ là một quân nhân quyền ông, chứ là nhà nghiên cứu khoa học quan trọng, ông cho cô thấy ngay lập tức, thế nào mới là quân lệnh, là kỷ luật thép của lính!
Liễu sư trưởng hít một thật sâu, "Đồng chí xem, câu mới cái gì?"