THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1010: ---
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:26:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là vì con bé thể chấp nhận Lục Định Viễn hy sinh chiến trường, nên dứt khoát chọn cách tin ?
Thế nhưng, những trải qua hàng chục năm chiến tranh như họ đều , cho dù là Thiên Mệnh Chi Tử, thì chiến trường, ông trời cũng thể bảo tính mạng cho một một cách hảo .
Đây chính là điều đáng sợ nhất của chiến tranh.
Hai thôi, trong lòng rối bời. Họ mấp máy môi, nhưng cuối cùng ai dám sự thật rằng: "Quân đội xác nhận , thì chuyện chắc chắn là chín phần mười, lẽ thực sự ."
Lê Tú Lệ gượng , quan sát cảm xúc của con gái, dịu dàng an ủi: "Mẹ cũng cảm thấy khả năng đó. Lê Lê, con đừng quá đau lòng, chừng sẽ chuyển biến hơn."
Hạ Kiến Quốc tán thành cách an ủi kiểu "tự lừa dối " của vợ. Ôm hy vọng càng lớn, khi chuyện ngã ngũ, sự thất vọng và cú sốc sẽ càng sâu sắc hơn.
ông mở miệng, cuối cùng vẫn thể lời nào phản bác Lê Tú Lệ.
Ông thở dài một tiếng, giọng chút xót xa: "Ừ, giờ con quan trọng nhất là tự chăm sóc , thể mới là vốn liếng của cách mạng.
Bằng , đợi Lục Định Viễn thực sự trở về, thấy con gầy như con khỉ, nó mắng con cho một trận đấy."
Có lẽ một niềm hy vọng nào đó, thì sẽ khiến sụp đổ như khi chấp nhận một chuyện khó khăn ngay lập tức.
Và lẽ nhờ sự chuyển tiếp , Lê Lê sẽ dễ chấp nhận hơn.
Hạ Lê: "..."
Con khỉ? Mắng cô?
Chỉ lời của hai vợ chồng họ, cô rằng họ căn bản tin Lục Định Viễn thể c.h.ế.t.
Điều cũng gì đáng ngạc nhiên.
Chuyện c.h.ế.t ch.óc chiến trường là chuyện quá đỗi bình thường.
Chỉ là, cô tin cá nhân Lục Định Viễn sẽ c.h.ế.t mà thôi.
"Con . Mấy ngày con vẽ một bản thiết kế. Nếu ai đến tìm, thì cứ con thời gian."
Cả khu gia đình đều cảm thấy cô và Lục Định Viễn gì đó đặc biệt.
Khi tin tức Lục Định Viễn t.ử trận truyền về, chắc chắn sẽ ít đến an ủi cô.
Hiện tại cô tính toán, lỡ như Bình Anh Tuấn lộ tẩy, thế nào để Liễu sư trưởng vẫn sẽ chấp thuận cho cô chiến trường, dù ý định của cô.
Cô thời gian để đối phó với những đó.
Hạ Kiến Quốc nghĩ con gái thể tập trung sự chú ý việc khác, chuyển hướng tâm trí một chút cũng .
Gà Mái Leo Núi
Ông lập tức đồng ý: "Được, đến tìm con, bố sẽ đ.á.n.h tiếng cho họ về.
Con cứ chuyên tâm việc , cơm nước xong bố sẽ mang phòng cho con."
Hạ Lê: "... Vâng ạ."
Hạ Lê bế quan để bản thiết kế là thật.
Mỗi ngày cô đều thu trong phòng, trừ giờ thì cơ bản bước chân khỏi cửa.
Đơn xin chiến trường vẫn duyệt. Hiện tại cô dù trận, thậm chí chỉ tới Việt Quốc, thì ở thời đại cũng là chuyện thể.
Ngoài chờ đợi , còn cách nào khác.
Chiều hôm đó, Hạ Lê tan , ăn qua loa trốn phòng bắt đầu vẽ bản thiết kế.
Máy bay chiến đấu của Hoa Hạ còn kém xa so với mức trung bình của thế giới. Mẫu J-7 (Tiêm 7) căn bản tính tham khảo.
Thay vì lật đổ bộ và cải tiến máy bay chiến đấu, thì chi bằng thiết kế một mẫu mới , ngược sẽ dễ dàng chế tạo hơn.
Sau khi ăn cơm tối xong, Hạ Kiến Quốc quấy rầy con gái việc chính sự, ông bưng cái ghế đẩu nhỏ sân phe phẩy cái quạt mo, đài hóng mát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1010.html.]
"Chú Hạ, Tiểu Hạ ở nhà ạ?"
Thẩm Kiều tới cửa nhà họ Hạ, rướn cổ trong phòng, dường như tìm kiếm bóng dáng Hạ Lê. Nửa khuôn mặt che khuất của cô lộ vẻ mặt vô cùng quan tâm.
Hạ Kiến Quốc dậy đón. Ông ngạc nhiên khi Thẩm Kiều đến tìm Hạ Lê.
Tin tức Lục Định Viễn hy sinh là chuyện ai cũng . Mấy ngày nay, ít tới an ủi Hạ Lê.
Ông dậy đón: "Có ở nhà cháu, nhưng dạo con bé tâm trạng lắm, cứ thích ở lì trong phòng một , chịu ngoài.
Cháu tìm nó việc gì ?"
Thẩm Kiều , mặt lộ vẻ thở dài, ánh mắt về phía phòng Hạ Lê toát lên vẻ lo lắng.
"Không ai ngờ xảy chuyện như , Tiểu Hạ tâm trạng cũng là lẽ thường.
Tiểu Lục đáng tiếc quá."
Nói xong, cô sang Hạ Kiến Quốc, vẻ mặt chút thận trọng.
" Tiểu Hạ cứ ở lì trong phòng thế , nhỡ bí bách thì ?
Cháu vì trong nhà mất, tinh thần áp lực quá mức, cứ yên trong nhà ngoài thế , đó gầy đến mức nổi, cơm cũng ăn , đưa đến bệnh viện cũng cứu ."
Hạ Kiến Quốc lời Thẩm Kiều , thở dài một dài. Ông nghĩ đến cô con gái kiên quyết tin Lục Định Viễn hy sinh, ngày ngày dùng công việc để tê liệt bản , mặt khỏi lộ vẻ lo lắng.
Tuy nhiên, với sức ăn mỗi bữa ba bát cơm, bữa nào cũng ăn thiếu của con gái ông, cách giữa cô với ví dụ "tinh thần cực kỳ suy sụp đến mức ăn cơm" mà Thẩm Kiều kể còn xa lắm, c.h.ế.t đói là điều thể.
Ông vẻ bất lực, : "Ôi, bố nó nên gì cũng hết , nhưng con bé lọt tai.
Chắc là để nó tự tĩnh tâm thôi."
Thẩm Kiều ông , khuôn mặt lộ vẻ lo lắng chân thành hơn.
Cô nhẹ nhàng đề nghị: "Hay là cháu chuyện với Tiểu Hạ một chút?
Cháu và Tiểu Hạ đồng tuổi, cùng lứa đôi khi dễ chuyện hơn."
Thẩm Kiều cố gắng về hậu quả của việc Hạ Lê chịu ngoài một cách nghiêm trọng, mục đích là nhận sự ủng hộ của Hạ Kiến Quốc, để cô bầu bạn chuyện với Hạ Lê, thành nhiệm vụ của . Giờ đây cô đương nhiên hết sức tự tiến cử.
Hạ Kiến Quốc nhận tin tức về phận bất thường của Thẩm Kiều từ Liễu sư trưởng, thể để cô tiếp cận Hạ Lê?
Đặc biệt là Hạ Lê đang trong lúc nghiên cứu?
Ông lập tức lắc đầu đầy bất đắc dĩ: "Thôi cháu, một chuyện chỉ thể tự nghĩ thông suốt, khác gì cũng vô ích.
Chú thấy con bé tuy buồn, nhưng mỗi bữa vẫn ăn ba bát cơm, lúc vẫn sức lực huấn luyện cấp , chắc là qua một thời gian nữa sẽ bình phục thôi.
Cháu , chuyện của Tiểu Lục, đừng nhắc mặt Lê Lê nữa nhé. Chú sợ con bé nhớ chấp nhận , dù lên cũng sẽ trở về trạng thái như bây giờ."
Thẩm Kiều: "..."
Không cho cô thì thôi , bây giờ ngay cả nhắc đến cũng nhắc, cô còn dùng lý do khuyên nhủ để tiếp cận Hạ Lê bằng cách nào?
Trước đây Hạ Lê thỉnh thoảng còn ngoài đơn vị, nhưng từ trở về khi thực hiện nhiệm vụ ở Quý Châu, cô ngoài việc thì ngay cả cửa nhà cũng bước .
Những khác trong gia đình họ Hạ, cha Hạ cơ bản khỏi khu gia đình, đứa con trai nhà họ Hạ dạo gần đây cũng ngoan ngoãn vô cùng, mỗi ngày đều theo hai điểm: khu gia đình và tòa nhà văn phòng để học.
Nếu cứ để gia đình họ Hạ "đóng cửa" thế , kế hoạch của bọn họ thể tiến hành?
Thẩm Kiều bực bội trong lòng, nhưng ngay cả cha ruột như , cô cũng thể lời nào phản bác, nếu sẽ trở nên quá cố ý.
"Vâng, ăn uống là , hai bác cũng đừng quá lo lắng cho cô .
Tiểu Hạ lợi hại như , sớm muộn gì cũng nghĩ thông suốt thôi."
Hạ Kiến Quốc gật đầu, ánh mắt đầy vẻ hài lòng Thẩm Kiều: "Đa tạ sự quan tâm của cháu."