THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1003: Mừng rỡ quá hóa bi thương ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:26:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Lê nụ chân chất của Trương Minh, càng càng thấy vẻ chất phác của tên nhóc chỉ là vỏ bọc bên ngoài, bên lớp vỏ là sự gian xảo rành rành.

Cô nhếch khóe môi mà như : "Xem mấy đều chiến trường cả . , một tiểu đội trưởng, gì quý giá để tặng cho các . Vậy khi lên đường, sẽ đặc biệt tặng thêm mấy buổi tập huấn một đấu một, coi như để ăn mừng nhé! Tránh các trở về, ngang cấp với , còn cơ hội cảm nhận sự chăm sóc đặc biệt đến từ cái 'đuôi bọ cạp' độc nhất vô nhị của nữa!"

Cả Tiểu đội 4: Trời đất ơi!!!!

"Tiểu đội trưởng!!!! Chúng sai !!!!"

"Đừng mà, Tiểu đội trưởng! Một ngày là lính trướng chị, cả đời vẫn là lính trướng chị, từng nghĩ sẽ vượt mặt chị !!!"

"Tiểu đội trưởng, đơn đăng ký của chúng còn duyệt , cầu xin chị tha cho!!!"

Tiếng kêu than t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi, thế nhưng trái tim Hạ Lê lạnh băng như thợ mổ cá nghề hàng chục năm, chẳng mảy may cảm xúc.

Cô dứt khoát : "Giờ mới cầu xin ? Quá muộn ! Sáng mai , tất cả tập trung ở đây cho , đừng hòng ai chạy thoát!!!"

Dứt lời, Hạ Lê bước , bỏ phía những tiếng than t.h.ả.m thương, mà đau lòng, thấy mà rơi lệ.

Hạ Lê trở về khi thành nhiệm vụ, lập tức nhận sự thăm hỏi nồng nhiệt từ các chú, các cô và các chị dâu trong khu gia binh.

Chị dâu Bạch Hạ Lê, há miệng định , thần sắc vẻ do dự.

Hạ Lê thắc mắc chị: "Chị dâu, chuyện gì ?"

Chị dâu Bạch mở miệng, chị dâu Vương phía liền lo lắng kéo kéo ống tay áo chị.

Chị dâu Bạch lập tức nuốt ngược lời trong.

Cuối cùng, chị chỉ , : "Cũng gì to tát. Chỉ là Đảo Nam cử chiến trường . Anh Bạch nhà chị cũng , ban đầu chị còn định cùng lên bờ chụp vài tấm ảnh kỷ niệm, ai ngờ em về ngay lúc . Hay là em nghỉ ngơi hai hôm, chúng sắp xếp chuyện chụp ảnh nhé?"

Hạ Lê đương nhiên nhận hành động nhỏ của chị dâu Vương.

Cô trực giác mách bảo rằng chuyện chị dâu Bạch định ban đầu chuyện , nhưng vì đối phương , cô cũng cần truy hỏi.

"Vâng. Chuyến em chỉ đưa đồ thôi, cũng mệt. Khi nào chụp ảnh thì cứ gọi em là ."

Chị dâu Bạch gật đầu, "Vậy , khi nào quyết định xong, chị sẽ qua gọi em."

Hai chia tay, chị dâu Bạch mang vẻ mặt lo lắng về nhà.

Lúc , Bạch đoàn trưởng đang ghế sô pha, cẩn thận bảo dưỡng khẩu s.ú.n.g lục của .

Anh ngẩng đầu lên, thấy chị dâu Bạch bước với vẻ mặt đăm chiêu, biểu cảm của cũng nặng nề hơn vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1003-mung-ro-qua-hoa-bi-thuong.html.]

"Em với Hạ Lê ?"

Chị dâu Bạch tìm một chiếc ghế, chậm rãi xuống, lo âu lắc đầu.

"Em thấy Tiểu Hạ hôm nay vui vẻ lắm, em đành lòng . Anh xem xảy chuyện xui xẻo chứ? Ai gặp cũng , cứ để Tiểu Lục gặp . Em vốn còn nghĩ Tiểu Lục trở về từ chiến trường, hai đứa sẽ thành đôi, kết quả giờ thì... Haizz!"

Bạch đoàn trưởng , sắc mặt càng thêm khó coi.

"Tình hình chiến trường đổi từng giây từng phút, ai thể đảm bảo sẽ là tướng quân bách chiến bách thắng. Chuyện ai gặp cũng chẳng dễ chịu gì. Em , chắc chắn Hạ Lê về nhà bố cũng sẽ . Khi đó em hãy an ủi con bé, đừng để nó suy nghĩ quẩn."

Nói đến đây, Bạch đoàn trưởng dừng lời, lẩm bẩm thêm một câu.

"Ai nghĩ quẩn thì nghĩ, cái con bé đó chắc chắn nghĩ quẩn . Tốt nhất là đừng bày trò gì kỳ quái ."

Chị dâu Bạch: ...

Hai vợ chồng mỗi một việc, nửa ngày cùng thở dài một tiếng.

"Haizz!"

Hạ Lê về đến nhà.

Vợ chồng Hạ Kiến Quốc lập tức vây quanh cô.

Lê Tú Lệ kéo tay Hạ Lê, kiểm tra cô từ xuống , từ trái sang một lượt.

Thấy vết thương nào, bà mới thở phào nhẹ nhõm.

"Nghe các con phục kích đường, sợ c.h.ế.t . Con thương ở ?"

Hạ Kiến Quốc cũng chằm chằm Hạ Lê, ánh mắt giấu sự quan tâm.

Hạ Lê để Lê Tú Lệ mặc sức kiểm tra, giọng điệu vẫn bình thường: "Không thương. Nhóm đầu tiên của Liễu sư trưởng áp giải ngay lập tức . Nhóm thứ hai ít , mà chúng hơn ba mươi cơ, thể họ thương ? Mẹ, cần lo lắng."

Lê Tú Lệ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ vai Hạ Lê.

"Không thương là , thương là . Lần về thì cứ ở yên trong đơn vị của chúng , đừng ngoài nữa, nguy hiểm quá."

Hạ Lê gật đầu: "Vâng. Gần đây chắc con cũng ngoài nữa. Hơn nữa, dù con ngoài, thương cũng là con."

Điệp viên, đặc vụ, phản động, cô gặp nhiều , nào thương chẳng là những kẻ đó, còn bản cô thì vẫn bình an vô sự?

Bố cô chỉ là lo lắng quá mức mà thôi.

Gà Mái Leo Núi

 

Loading...