THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1002: --- Vui sướng trước tai họa của người khác
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:26:09
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bãi đỗ xe của Đoàn quân Nam Đảo.
Ánh nắng vàng rực rỡ trải đều mặt đất. Những chiếc lá xanh biếc xào xạc trong gió, tiếng ve kêu râm ran càng khiến mùa hè vốn nóng càng thêm oi bức.
Chiếc loa phóng thanh lớn treo cột điện phát những đoạn giọng nữ du dương, vang vọng.
"Những con ưu tú của Nhân dân..."
Gà Mái Leo Núi
Bình Anh Tuấn hai tay chống nạnh, với vẻ mặt khó tả những lính tiểu đội bốn đang thành một hàng xe, cúi gằm mặt xuống.
Anh hít sâu một , giọng nghiêm khắc khiển trách: "Ai cho phép các cải tạo chiếc xe quân sự thành cái dạng ?! Sửa xe thì thôi , các còn dám bôi trát cả biển xe của nữa! Ai cho , rốt cuộc các kiếm loại sơn quái quỷ gì mà ngay cả xăng dầu cũng rửa sạch thế hả?! Dùng sơn bình thường thì tay các bỏng !?"
Bình Anh Tuấn lúc gần như phát điên. Tình thế cấp bách, phản đối việc tiểu đội bốn biến chiếc xe thành xe của xưởng bánh ngọt, vì cùng lắm là khi về thì phục hồi nguyên trạng.
Kết quả là đám kiếm loại sơn, quét lên thì chịu c.h.ế.t, rửa sạch . Bây giờ chỉ tấm bạt quân dụng phủ xe mới, mà ngay cả biển xe cũng ! Điều bàn giao xe cho bên Hậu cần đây?! Đến lúc đó, chẳng sẽ cằn nhằn, mắng mỏ kiểu gì nữa! Chỉ là vận chuyển lương thực thôi, mà cứ như là bán đứt chiếc xe quân sự cho xưởng bánh ngọt bằng!
Cả tiểu đội bốn đứa nào đứa nấy đều cúi gằm mặt, mặc cho Bình Anh Tuấn chỉ trích, dám hé răng nửa lời. Trương Minh, kẻ đầu têu tìm sơn, càng rụt cổ lọt trong. Cậu cũng ngờ loại sơn tùy tiện mượn của bà con hàng xóm công hiệu kinh khủng đến . Nếu nó rửa sạch , bôi cái thứ quái gở lên biển xe.
Hạ Lê ở vị trí đầu hàng. Lúc đầu cô còn lắng Bình Anh Tuấn huấn thị. càng mắng lâu, sự kiên nhẫn của cô cũng cạn.
Cô đầu những chiếc xe vẽ dấu hiệu của nhà máy khác lên, toe toét Bình Anh Tuấn, bắt đầu đưa đề xuất với giọng điệu đầy lôi cuốn.
"Liên trưởng, thấy việc chúng phát hiện loại sơn là một điều ."
"Điều á!? Cô bảo rằng đây là điều hả!?"
Trong lòng Bình Anh Tuấn vốn bực bội, những lời nhẹ như của Hạ Lê, ánh mắt cô như phun lửa, giọng cứ thế vống lên mấy tông, hận thể nuốt chửng cô tại chỗ.
Hạ Lê thì phớt lờ cơn giận của , hì hì dụ dỗ: "Sao là chuyện chứ? Anh nghĩ xem, chúng sơn lên trang nhà cửa, chỉ cần nắng gắt chiếu một năm nửa năm là bong tróc hết . bây giờ thì khác , loại sơn mới chúng tìm thấy ngay cả xăng dầu cũng rửa sạch , điều lên cái gì?
Nó chứng tỏ chất lượng sơn của chứ ! Có loại sơn như thế , nhanh ch.óng báo cáo lên Tổ chức, tranh thủ nâng cao trình độ sơn tổng thể của Hoa Hạ? Liên trưởng, đây là lập đại công !"
Cô ngửa lòng bàn tay, như thể đang giới thiệu một kỳ công kinh thiên động địa nào đó, chỉ năm chiếc xe phía lưng , giọng điệu hùng hồn, đầy nhiệt huyết.
"Liên trưởng xem, đây là xe chúng hỏng, rõ ràng đây là mẫu thử mà chúng mang về cho bên Hậu cần đấy chứ! Muốn kiểm tra thì cần mất công tìm, cứ thế mang thử nghiệm luôn. Tính , chúng tiết kiệm bốn ngày từ Nam Đảo đến Quý Châu, tiền xăng dầu tiết kiệm chắc chắn còn nhiều hơn giá trị của mấy tấm bạt cộng thêm năm cái biển xe nữa. Thật là chu đáo bao!"
Bình Anh Tuấn: ...
Cả tiểu đội bốn càng rụt cổ sâu hơn, dám ngẩng đầu lên.
Bình Anh Tuấn nheo mắt Hạ Lê, lạnh một tiếng, giọng âm trầm, quỷ quyệt: "Nói như , chẳng lẽ còn tuyên dương cô một trận ?"
Hạ Lê lập tức rút tay đang chỉ năm chiếc xe về, nghiêm tại chỗ với tư thế chuẩn mực, mắt thẳng Bình Anh Tuấn. Mặt cô đầy vẻ nghiêm nghị, dõng dạc hô lớn: "Không cần khen! Vì Nhân dân phục vụ!!"
Bình Anh Tuấn: ...
Hồi đó rốt cuộc nghĩ gì mà thấy vui khi một kẻ khó bảo, đ.á.n.h giỏi về trướng, vì nghĩ đến việc tên khó bảo sẽ gây rắc rối chứ!? Cái dáng vẻ bỗ bã, mặt dày của cô, sớm muộn gì cũng khiến tức c.h.ế.t!
"Cô đừng ở đó mà ngụy biện! Nếu lý lẽ của cô thông suốt đến thế, thì tự cô mà mang xe bàn giao !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1002-vui-suong-truoc-tai-hoa-cua-nguoi-khac.html.]
Hạ Lê: ...
Hạ Lê chỉ cần nghĩ đến cô Ngưu bên Hậu cần, mà chỉ cần bắt một nhỏ cũng thể lèm bèm, cằn nhằn suốt một hai tiếng đồng hồ, là cô thấy da đầu tê dại.
"Báo cáo Liên trưởng! Phiếu lấy xe do ký, thì chắc nhận!"
Bình Anh Tuấn: ...
Bình Anh Tuấn nhảm với Hạ Lê và đồng đội nữa, xua tay một cách thiếu kiên nhẫn, y như đuổi ruồi: "Đi , mau biến về hết cho ! Hai ngày tới thấy lũ gây phiền phức nữa!"
Hạ Lê đáp với giọng điệu vui vẻ: "Rõ ạ~"
Tiểu đội bốn đồng thanh hô vang: "Rõ! Rõ! Rõ!"
Hạ Lê dẫn chạy một mạch, cho đến khi thoát khỏi tầm mắt của Bình Anh Tuấn mới dừng . Cả tiểu đội bốn cũng theo cô dừng chân, ai nấy đều mang vẻ mặt như thoát c.h.ế.t.
Triệu Cường lau vệt mồ hôi trán, thở dài mệt mỏi: "Liên trưởng của chúng cứ quá là cứng nhắc, hễ huấn thị ai là mãi thôi. Lần của tiểu đội hai ông tóm , mắng ròng rã nửa tiếng đồng hồ. May mà tiểu đội trưởng của chúng lanh lợi, nếu hôm nay chúng nhất định khó mà thoát nạn."
Nếu Triệu Cường là thoát c.h.ế.t, thì Trương Minh lúc là tái sinh tai ương, bởi vì mấy thùng sơn đều là do mang về. Cậu lấy mũ phành phạch quạt mặt, cảm thán: " là ! Vừa nãy mà chuồn nhanh, khi chúng còn bắt bản kiểm điểm nữa chứ. Bảo kiểm điểm mấy nghìn chữ, còn khó chịu hơn cả đ.á.n.h một trận."
Cậu sang Hạ Lê, phát hiện tiểu đội trưởng của họ hề họ chuyện, mà ánh mắt vượt qua họ, hướng thẳng về phía . Cậu theo ánh mắt Hạ Lê , thấy từng đoàn binh sĩ đang tăng cường huấn luyện.
Hắn chút ngạc nhiên Hạ Lê, "Tiểu đội trưởng, cô gì ?"
Ánh mắt Hạ Lê đặt thao trường, nơi những chiến sĩ đang tập luyện nghiêm ngặt và chăm chỉ hơn hẳn ngày thường, đôi lông mày cô khẽ chau .
"Mấy thấy , huấn luyện của họ nghiêm khắc hơn nhiều? Cả thao trường đều toát lên một khí căng như dây đàn."
Toàn bộ quân nhân trong Tiểu đội 4 đồng loạt thao trường, quả thực thấy đang tăng cường huấn luyện.
Lam Hạ Sinh thấy gì lạ, "Liên trưởng chúng thể đăng ký tham chiến ? Chắc chắn là động viên binh lính chiến trường, nên họ mới tăng cường luyện tập cho thật , trận mới chút dũng khí chứ. , Tiểu đội trưởng, Liên trưởng bảo chúng đăng ký, chị ?"
Hạ Lê những lính đang hăng say tập luyện, cô nghĩ lý do là như Lam Hạ Sinh .
Trước đây Đảo Nam cũng từng tuyển quân, nhưng bao giờ khí căng thẳng như lúc .
Tuy nhiên, vì Lam Hạ Sinh chuyển chủ đề, Hạ Lê cũng đào sâu thêm.
Cô dứt khoát đáp: "Không đăng ký. Kể cả đăng ký chăng nữa, với phận t.ử Lôi Không của , đơn xin cuối cùng chắc chắn gạt tên, cần tốn công đơn gì."
Trương Minh tặc lưỡi Hạ Lê, "Quả thực là . Chúng còn nước ngoài, mà đường vây hãm chặn đường nhiều như thế, Liễu sư trưởng thể yên tâm để Tiểu đội trưởng chiến trường chứ?"
Nói đoạn, nở một nụ cực kỳ chất phác, khoác tay lên vai Lam Hạ Sinh bên cạnh, hềnh hệch Hạ Lê.
"Tiểu đội trưởng cứ an tâm ở hậu phương đợi , chờ chúng từ chiến trường trở về, chúng ngang cấp luôn đấy! Hahahahaha!!!"
Những lính Tiểu đội 4 xung quanh thế, nghĩ thấy cũng đúng, lập tức ồ lên một tràng, tiếng hả hê đến mức gây phẫn nộ.