Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 96: Ngoại truyện 3

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:44
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày kế tiếp, Kim Tố Châu may quần áo mới cho cả nhà, cũng sắp xếp thu dọn cả căn nhà một , những đồ dùng tới đều ném, đặc biệt là phòng của hai đứa nhỏ, chứa nhiều đồ linh linh tinh. Kim Tố Châu cũng mấy thứ đó giữ để dùng gì, dứt khoát ném sạch.

 

Khi Kim Tố Châu thu dọn, hai đứa nhỏ đều chạy lên chạy xuống giúp ném , mệt bở tai.

 

Thế nhưng ba con đều vô cùng vui vẻ, cảm giác bộ căn nhà đều sáng ngời sạch sẽ lên theo.

 

Khi Kim Tố Châu dọn phòng Hạ Nham, lục bài thi của , lấy một môn nào đạt tiêu chuẩn, cô cầm bài thi thật lâu, Hạ Nham chột bên cạnh.

 

Năm nay là năm 1976, nhưng Hạ Nham mới học năm đầu cấp hai, nơi và thế giới mà cô khác biệt lớn, ở thế giới Hạ Nham học muộn hơn nhiều, thành tích cũng kém hơn nhiều. Hạ Nham mà cô từ nhỏ thành tích , mỗi thi cử đều trong tốp năm của lớp.

 

Thế nhưng đứa nhỏ mắt , thành tích thể nổi.

 

cùng là một , cùng một địa điểm, mà tình trạng khác biệt quá lớn, gia đình Tiền Ngọc Phượng cũng thế , Giang Minh Xuyên và hai đứa nhỏ cũng thế. Rõ ràng thời điểm hiện tại Giang Minh Xuyên thăng chức và điều xuống phía Nam, nhưng hiện giờ vẫn ở đây, Ngô Nhị Trụ thì cũng giải ngũ, chuyện đều đổi.

 

Trong lòng Kim Tố Châu nghi hoặc, nhưng cô vẫn đổi một chuyện, cô về phía Hạ Nham nãy giờ vẫn lên tiếng, đột nhiên hỏi:

 

“Năm lên lớp tám ? Nếu cháu thể thi đậu cấp ba, cô sẽ mua cho cháu một chiếc đồng hồ.”

 

Hạ Nham kinh ngạc ngẩng đầu Kim Tố Châu, Kim Tố Châu từng quan tâm tới thành tích của , nhưng với Phó Yến Yến thì yêu cầu vô cùng cao, thi chỉ thấp hơn một điểm là sẽ ăn mắng, so thành tích của cô bé với Đường Doanh nhà bên.

 

Cho nên dù ngày Kim Tố Châu vẫn biểu hiện là thiên vị , nhưng cũng để trong lòng, bởi vì trong lòng hiểu rõ, đó cũng chỉ là những biểu hiện bề ngoài mà thôi.

 

Cậu nhịn hỏi , “Thật ạ?”

 

Kim Tố Châu bày bộ bài thi lên bàn, điểm là mười mấy, hai mươi mấy điểm*, “Nếu cháu thể thi đậu, cô sẽ mua cho cháu.”

 

*Ở cấp 1 và cấp 2 bên Trung, tổng điểm bài thi là 100 điểm.

 

Hạ Nham cũng điểm của , cảm thấy khó, nhưng tưởng tượng đến chuyện sẽ đồng hồ, trong lòng ngứa ngáy, cho dù là Ngô Tiểu Quân cũng đồng hồ, mà Kim Tố Châu đồng ý mua cho .

 

Cậu suy nghĩ, cuối cùng đồng hồ chiến thắng những thứ khác, nhưng vẫn hỏi thêm một câu, “Chú sẽ đồng ý ạ?”

 

Kim Tố Châu: “Chú cũng sẽ đồng ý.”

 

Hạ Nham gật gật đầu, nhớ tình cảnh mấy ngày nay giữa hai họ, dường như Kim Tố Châu gì, ba cũng sẽ đồng ý.

 

“Cháu chắc chắn thể thi đậu cấp ba, cô cũng nuốt lời.”

 

“Được.”

 

Kim Tố Châu đồng ý, cô cũng hề thiên vị, cũng đầu đối với con gái: “Con cũng thế, nếu như con thi đậu cấp ba, cũng mua cho con một cái đồng hồ.”

 

Nếu là , Phó Yến Yến thấy lời chắc chắn sẽ tin, nhưng giờ khác , cô bé phát hiện đột nhiên gì cũng giữ lời, mua quạt điện là sẽ mua quạt điện, cho may quần áo cho cô bé là may quần áo, hiện giờ sẽ mua đồng hồ cho cô bé, trong lòng Phó Yến Yến phần vui vẻ. Cô bé giống như Hạ Nham, thành tích của cô bé kém, thi cấp ba chắc chắn vấn đề gì, đây tương đương với chuyện đồng ý mua đồng hồ cho cô bé.

 

Phó Yến Yến khẽ gật gật đầu.

 

Hạ Nham cũng hề ghen tị, bởi vì Kim Tố Châu cũng hứa với như .

 

Cũng sức quyến rũ quá lớn của đồng hồ, là do ý cạnh tranh của bản , ngay hôm đó Hạ Nham bắt đầu lôi sách vở học, tuy rằng lúc đầu khó tập trung, nhưng vẫn nỗ lực áp chế mong bỏ đó chơi của .

 

Buổi tối Giang Minh Xuyên về nhà phát hiện, căn nhà chỉ sáng ngời sạch sẽ, mà hai đứa nhỏ hình như cũng gì đó khác lạ.

 

Tới lúc ngủ, rốt cuộc cũng nhận gì khác, mà con trai bên bàn nghiêm túc học hành.

 

Giang Minh Xuyên vẫn luôn ngủ trong phòng con trai, căn phòng hiện giờ còn một món đồ linh tinh nào, chỉ còn giường, tủ quần áo và bàn học, đồ đạc đều sắp xếp gọn gàng.

 

Anh giường, bóng dáng gầy gò của con trai, nhịn hỏi một câu, “Con dọn phòng ?”

 

Hạ Nham ngáp một cái, lắc lắc đầu, “Là cô dọn, cô bảo đồ dùng tới, cứ để trong nhà ngứa mắt.”

 

Giang Minh Xuyên đoán , nhưng trong lòng vẫn cảm giác khác thường.

 

Hạ Nham cũng chuyện Kim Tố Châu hứa nếu thi đậu cấp ba sẽ mua đồng hồ, sợ Giang Minh Xuyên đồng ý, cứ chờ tới khi thi đậu nóisau.

 

Giang Minh Xuyên ừ một tiếng, nhắm mắt ngủ .

 

Khi bọn trẻ ở nhà học tập, Kim Tố Châu cũng bận rộn kém, hiện tại quan hệ giữa cô và Uông Linh thiết, quan hệ với Tiền Ngọc Phượng cũng thế, ngay cả với Phương Mẫn cũng chẳng .

 

Tuy rằng trong lòng cô chút mất mát, những cũng chấp nhận chuyện nhanh, cô nghĩ chuyện quan trọng mắt là tìm công việc kiếm tiền .

 

Cô vẫn lựa chọn phương thức thỏa nhất, vẽ tranh gửi tới các tòa soạn báo, cô vẽ tranh liên tục mấy ngày, đó lựa chọn mấy bức gửi tới mấy tòa soạn báo đây từng ký hợp đồng với cô.

 

Kim Tố Châu còn tương lai mấy chục năm tiểu thuyết võ hiệp ưa chuộng, dạo đám trẻ tầm tuổi Dương Siêu Anh đều mê như điếu đổ, còn tự cũng , xong gửi cho Yến Yến . Yến Yến thèm những thứ đó, nhưng Kim Tố Châu thấy thú vị, khi Yến Yến , mới bảo rằng thật sự là cái gì cũng nuốt trôi, còn mua cho cô mấy quyển tiểu thuyết nổi tiếng khi đó.

 

Tới lúc Kim Tố Châu mới thế nào gọi là tiểu thuyết võ hiệp chân chính, quả thực , hết còn thèm, cũng tự tay , chẳng qua lúc thời gian, còn vẽ tranh cho kịp tiến độ, còn chuyện bên phía đầu tư, quá bận rộn, căn bản lúc nào những thứ đó.

 

bây giờ thì thể . Trước từng thử văn , chẳng qua thế nào cũng loại văn học hiện thực phê phán như Phương Mẫn , nhưng với loại tiểu thuyết lấy bối cảnh cổ đại còn cần ẩn chứa nội dung hiện thực phê phán, cô cảm thấy thể thử xem.

 

Nghĩ đến là , Kim Tố Châu mới lấy vở và bút của con gái bắt đầu sáng tác, ba con đều bên bàn ăn cơm vùi đầu khổ cực lách, chiếc quạt điện bên cạnh vẫn đang thổi gió, gian an tĩnh mát mẻ.

 

Thỉnh thoảng hai đứa nhỏ ngẩng đầu lên , thấy trai hoặc em gái đều đang bận rộn, cũng vội vàng cúi đầu tiếp tục.

 

Liên tiếp mấy ngày Giang Minh Xuyên đều về nhà sớm, dù công việc xong , cũng sẽ nán thêm việc khác mới về, nhưng giờ xong việc là về nhà ngay.

 

Trong nhà còn tiếng cãi , về đến nhà còn sẽ đồ ăn ngon đang chờ, hai đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn, nhà cửa cũng sạch sẽ, gọn gàng… giống hệt ngôi nhà trong tưởng tượng của .

 

Buổi tối ăn cơm xong, đột nhiên Hạ Nham với Kim Tố Châu: “Cô ơi, cô và chú là vợ chồng ? Vì ngủ chung phòng?”

 

Kim Tố Châu chớp chớp mắt, “Có chuyện gì thế?”

 

Giang Minh Xuyên đang rửa bát trong bếp.

 

Hạ Nham rầu rĩ : “Buổi tối chú ngủ ngáy to lắm, ảnh hưởng tới cháu học tập.”

 

Chỉ còn một năm nữa là thi cấp ba , chú cứ như ảnh hưởng tới , bài tập thì tập trung, học thuộc lòng cũng đầu chữ nào, quá đáng giận.

 

Kim Tố Châu: “Cháu tìm chú cháu mà , cô quyết định .”

 

Hạ Nham thì nhăn tít mày, nhưng vì đồng hồ của bản , nghĩ một lúc vẫn dậy trong bếp.

 

Cũng như thế nào với Giang Minh Xuyên, buổi tối Giang Minh Xuyên cầm gối tới phòng ngủ lớn của Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu để ý tới , xoay sang bên ngủ tiếp.

 

Giang Minh Xuyên cô, khó chịu một câu, “Con trai quấy rầy việc học của thằng bé, lẽ chúng ngủ chung phòng.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng.

 

Giang Minh Xuyên buông gối đầu xuống giường, đó nhẹ nhàng xuống, sợ chạm tới cô, còn gắng dịch tới mép giường.

 

Có lẽ là cảm thấy bầu khí phần hổ, đột nhiên một câu, “Cảnh sát thành phố điều tra , Dương Anh Hùng lên tàu hỏa về phía Nam, nhưng mà, cũng khả năng xuống tàu ở giữa đường.”

 

Mày Kim Tố Châu khẽ giãn , xuống phía Nam cũng , qua mấy năm nữa cảnh bên đó buông lỏng nhiều, Dương Anh Hùng việc chăm chỉ một chút là thể nuôi sống chính , lẽ rời khỏi nơi với bé mà mới là nhất.

 

Kim Tố Châu dường như mới chợt nhớ , đột nhiên hỏi: “Hiện giờ em gái thế nào?”

 

Giang Minh Xuyên rõ vì hỏi chuyện , nhưng vẫn trả lời: “Con bé mới cũng mấy năm, việc ở một tòa soạn báo, những chuyện khác đều khá , chỉ điều bận rộn.”

 

“Là tòa soạn báo nào?"

 

“Cụ thể rõ lắm, cha nuôi con bé cũng , chỉ bận, tới mức gầy xọp hẳn .”

 

Nói tới đây, giọng Giang Minh Xuyên phần bất đắc dĩ.

 

Kim Tố Châu nhíu mày, “Anh tới gặp nào ?”

 

Giang Minh Xuyên: “Mấy năm gặp một , đó cũng bận, cũng dịp tới thăm. mỗi tháng đều gửi tiền qua đó.”

 

Kim Tố Châu: “Tạm thời đừng gửi tiền nữa, nếu thể, nhất chúng thăm em gái.”

 

Giang Minh Xuyên về phía Kim Tố Châu.

 

Kim Tố Châu thẳng: “Công việc hiện tại của em gái thể kiếm tiền, tiền đó chỉ thể an ủi chính , căn bản em sẽ tiêu, nếu em thật sự thiếu tiền, tiền chúng cứ tiết kiệm dần đó đưa bộ cho em , chỉ sợ tiền ngay cả em cũng .”

 

Giang Minh Xuyên xong cũng gì.

 

Kim Tố Châu : “Còn bên phía cha nuôi của , tiền cũng cần gửi nữa, hai vợ chồng họ đều công việc , tiền họ vốn thiếu, còn bằng giữ mua đồ ăn ngon cho bọn trẻ, để chúng đói thành cái dạng gì ?”

 

Giang Minh Xuyên đang định mỗi tháng đều đưa cho cô một nửa tiền lương, là cô nỡ mua thịt cho bọn trẻ ăn.

 

“Lúc ăn Tết, chúng về thủ đô một chuyến.”

 

Giang Minh Xuyên rõ vì Kim Tố Châu đột nhiên những chuyện , nhưng cũng là đầu tiên thăm em gái, thăm, cô ngăn cho, sợ đưa tiền.

 

Kim Tố Châu lo lắng cho Bạch Cảnh Chi hiện tại, thêm: “Nếu , xin nghỉ phép luôn , cả nhà chúng đều . Chúng cũng nên xem cuộc sống thường ngày của em gái thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-96-ngoai-truyen-3.html.]

 

Tới bất ngờ trở tay kịp, để cha nuôi Bạch Cảnh Chi mới kịp chuẩn .

 

Giang Minh Xuyên bất ngờ “Đi luôn ?"

 

“Ừ.”

 

Có lẽ là Giang Minh Xuyên nghi hoặc, Kim Tố Châu giải thích: “Dù cũng thấy bình thường, nếu cha nuôi em gái là , cho dù cho hai em nhận , cũng thể nào giữ liên hệ như , kể tới chuyện khi em gái thể kiếm tiền nuôi gia đình, vẫn còn luôn nhận tiền mà gửi? Điều kiện kinh tế nhà bọn họ hẳn là đến mức nghèo như , đây càng thể nào giao con cho một gia đình nghèo như nuôi dưỡng, trừ phi nhà họ xảy chuyện gì, hoặc là cha nuôi của em gái vấn đề.”

 

Giang Minh Xuyên từng nghĩ sâu tới mấy vấn đề , hoặc là cũng nhận thấy gì đó đúng lắm, nhưng bởi vì nghĩ cho khác, trong lòng luôn ngóng trông em gái sống , vẫn luôn tin tưởng lời cha nuôi của em gái .

 

Hiện giờ Kim Tố Châu chỉ một vài chi tiết, trong lòng mới thấy căng thẳng.

 

Kim Tố Châu nhắc nhở , “Vẫn nên xin nghỉ phép .”

 

Giang Minh Xuyên im lặng một lúc, khẽ ừ một tiếng, kỳ nghỉ phép của cũng dùng, thể xin nghỉ.

 

Mồng mười tháng tám, cả nhà họ xuất phát.

 

Hai đứa nhỏ đầu tiên xa nhà, trong lòng đều thấy hứng khởi, giờ Hạ Nham thiết với Kim Tố Châu, vớicô: “Dạo gần đây cô dùng nhiều bút của cháu, cô hứa sẽ trả cho cháu.”

 

“Được, hứa là sẽ , đến lúc đó sẽ mua cho cháu một đống bút.”

 

“Còn cả vở nữa.”

 

“Được cả vở.”

 

Hạ Nham vui vẻ, “Thành phố S trông như thế nào? Có chỗ nào chơi ?"

 

"Đến nơi sẽ đưa cháu dạo một vòng."

 

Phó Yến Yến sang Kim Tố Châu và Hạ Nham đang vui vẻ, trong lòng chút hâm mộ, nhưng nghĩ đến hiện giờ công bằng, Hạ Nham , cô bé cũng , hề thiên vị bên nào.

 

Mẹ , yêu nhất là , bởi vì là con ruột của , giống khác.

 

Cả nhà xe lửa tới thành phố S, khi tới nơi, Kim Tố Châu cùng Giang Minh Xuyên tìm nhà khách ở gần nhà cha nuôi Bạch Cảnh Chi, bởi vì hơn ba giờ chiều , hai nghĩ dù gì cũng tới , cũng vội mà giải quyết công việc, nên mới dẫn bọn trẻ dạo một vòng trong tòa nhà bách hóa, chỉ mua cho bọn nhỏ vở và bút, còn mua thêm vải, giày và đồ ăn vặt. Kim Tố Châu còn mua cho Bạch Cảnh Chi một bộ quần áo mới, cô vẫn còn nhớ Bạch Cảnh Chi mặc cỡ nào, thỉnh thoảng hai chị em còn đổi quần áo cho mặc.

 

Mua xong hơn năm giờ chiều, cả nhà tới Tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa, đó trở nhà khách nghỉ ngơi.

 

Buổi tối, Kim Tố Châu bàn bạc với Giang Minh Xuyên, hai quyết định tới thẳng nhà cha nuôi em gái, mà sẽ hỏi thăm hàng xóm chung quanh xem tình hình thế nào mới quyết định hành động.

 

Kỳ thật cho dù Kim Tố Châu nghĩ tới chuyện hiện giờ cuộc sống của Bạch Cảnh Chi tệ, nhưng cũng chỉ nghĩ tới chuyện cô cha nuôi áp bức, bộ tiền kiếm sẽ gia đình lấy hết, còn cô sống khó khăn, nhưng tới khi hai tìm hàng xóm bên cạnh nhà cha nuôi Bạch Cảnh Chi hỏi thăm tình huống thì mới , hỏi ai cũng bảo rằng nhiều năm gặp cô , dịp Tết cũng thấy trở về, hỏi thăm là cô thì cũng ai rõ. Cuối cùng là hàng xóm ngay cạnh lén , Lưu Cảnh Chi xuống nông thôn , còn bảo cha Lưu Cảnh Chi thiên vị con gái út, thành tích của con gái út , để con gái út báo danh chị ở tòa soạn báo, ép chị xuống nông thôn, thật nhiều năm gặp Lưu Cảnh Chi.

 

Nói tới đây, hàng xóm cảm thán, “Cô bé đó cũng thật đáng thương, em gái lấy d.a.o kề cổ, ép chị gái đồng ý, cuộc sống của nhà bọn họ đúng là càng ngày càng , chỉ cô chị đáng thương thôi, sống nông thôn thì ?”

 

Mặt Giang Minh Xuyên càng lúc càng trắng bệch.

 

Cuối cùng Kim Tố Châu bình tĩnh : “Chị xuống nông thôn là nơi nào ạ?”

 

“Cụ thể thì cũng rõ lắm, chỉ do dạo đó nhà gây ầm ĩ quá lớn, ở ngay bên cạnh nên mới thấy , mấy năm nay cũng nhiều nhà dọn , cũng ai rõ việc , nếu hỏi, cũng quên mất.”

 

Kim Tố Châu tỏ vẻ cảm ơn, đó mang vẻ mặt phẫn hận rõ nguyên do, hàng xóm Lưu Cảnh Chi là em gái ruột của họ, nhà hàng xóm của chị chỉ là cha nuôi, mấy năm nay vẫn luôn nhận tiền trai gửi, còn đưa cô bé xuống nông thôn, tức khắc sững sờ, ngay đó cũng cả giận : “Không ngờ rằng hai họ hổ như , em gái , em mau mau tìm , cuộc sống nông thôn khổ cực lắm, giờ còn cô bé đó chịu những ngày tháng khổ cực như thế nào .”

 

Kim Tố Châu , đó kéo Giang Minh Xuyên rời khỏi đó.

 

Sau khi khỏi nhà đó, cả nhà còn đụng cha nuôi của Bạch Cảnh Chi đang rửa bát ngoài hiên, mấy họ mặt đối mặt nhưng nhận , cha nuôi Bạch Cảnh Chi vẫn trưng dáng vẻ thật thà, còn chất phác với cả nhà họ.

 

Kim Tố Châu và Giang Minh Xuyên thì hề , hai đứa nhỏ cũng hiểu là chuyện gì, càng nổi, chỉ cảm thấy đôi vợ chồng quá ghê tởm.

 

Cả nhà họ xoay thẳng.

 

Chờ khuất , Tống Tiểu Như mới nhỏ giọng hỏi: “Ai thế nhỉ?”

 

Lưu Cần : “Quan tâm gì, nhà họ trông giống như thường.”

 

Tống Tiểu Như nhíu mày, “Sao đàn ông trông quen mắt lắm.”

 

Lưu Cần: “Nhìn lầm thôi, gặp bao giờ.”

 

Sau khi cả nhà xuống lầu, Kim Tố Châu hỏi Giang Minh Xuyên, “Kế tiếp gì?”

 

Giang Minh Xuyên nghĩ một lúc, “Báo công an .”

 

Thật Kim Tố Châu cũng ý định , đó còn đề nghị: “Chúng báo công an thì báo rằng em chồng lừa bán, lúc tính đưa em về thủ đô, nhưng đường lừa mất, hiện giờ tra ở đây, nhưng đưa xuống nông thôn.”

 

Giang Minh Xuyên lắc lắc đầu, “Không cần , cứ báo đúng sự thật là .”

 

Kim Tố Châu tính tình của , cũng đoán những việc như thế , “Vậy cũng .”

 

Dù ở thế giới nào vẫn là .

 

Cả nhà tới đồn công an báo án.

 

Cảnh sát vốn dĩ cho rằng chỉ là chuyện giữa hai nhà về nhận nuôi con và thế chân công việc, nhưng mới hai em là con cháu của hùng liệt sĩ, nên việc còn đơn giản như nữa. Sau khi cấp chuyện vô cùng coi trọng việc , lập tức cho tới nhà cha nuôi Bạch Cảnh Chi, cả nhà Kim Tố Châu cũng theo.

 

Mọi chuyện đó cũng coi như thuận lợi, cảnh sát đưa thẳng hai vợ chồng nhà đó về đồn công an, gây ầm ĩ quá lớn, hàng xóm cũng xem, thấy nhà Kim Tố Châu, ánh mắt chị sáng lên.

 

Chờ cả , chị lập tức chờ nổi nữa kể đầu đuôi ngọn ngành, “Đó là trai chị dâu của cô bé Cảnh Chi , giờ họ mới tìm tới đây, con bé Cảnh Chi đó còn nhớ ? Đứa bé bụng như thế, cái gia đình hại thật thê thảm.”

 

“Ôi chao, Cảnh Chi gả chồng ?”

 

“Gì mà gả chồng chứ? Lừa khác thôi, lừa con bé xuống nông thôn , con gái ruột nhà thì chỗ con bé ở tòa soạn báo.”

 

“Thế thì cũng quá ghê tởm, quả thật là báo công an.”

 

Cảnh sát hành động nhanh, tới nửa ngày hỏi địa chỉ của Lưu Cảnh Chi từ hai vợ chồng , cảnh sát về phía hai vợ chồng Kim Tố Châu, : “Thế , để chúng gọi điện thoại xuống đó hỏi thăm xem tình huống cụ thể khi đó thế nào, theo lý thì cô Lưu Cảnh Chi là sinh viên, phân công công việc, hẳn là cần xuống nông thôn, tình huống thế chúng thể liên hệ trực tiếp với đội sản xuất địa phương, điều về là .”

 

Giang Minh Xuyên gật đầu, “Vậy mong giúp đỡ.”

 

Anh cảnh sát trẻ thở dài, “Tình huống của cô Lưu Cảnh Chi đặc thù, chúng còn cần tìm hiểu thêm một chút, bên chỗ Lưu Ái Hoa chúng cũng phái , đến lúc đó xem thể tra hỏi thêm thông tin gì .”

 

Kim Tố Châu đột nhiên một câu, "Đồng chí cảnh sát, gia cảnh nhà chồng cũng khá giả, khi đó giao em gái cho hai vợ chồng họ nuôi nấng chắc chắn sẽ sắp xếp chu thứ, ít nhất về mặt vật chất sẽ bạc đãi gì gia đình họ. Vậy mà hiện giờ nhà họ ở trong một căn hộ xập xệ như , về ăn về ở đều như thể nghèo, lẽ trong chuyện ngày còn bí ẩn gì đó.”

 

Đồng chí cảnh sát nhân dân xong nhíu mày, cảm thấy đây là một yếu tố vô cùng quan trọng, “Được, nhớ .”

 

Nếu địa chỉ của em gái, cả nhà bèn rời khỏi đồn công an, khi bàn bạc, Giang Minh Xuyên tới nhà ga mua vé tàu, Kim Tố Châu dẫn hai con trở nhà khách.

 

Giang Minh Xuyên mua vé tàu lúc sáu giờ sáng ngày hôm , buổi tối đó cả nhà cũng chẳng tâm trạng gì ăn cơm, chỉ mua mấy cái màn thầu ăn cho đỡ đói, tới khi trở nhà, còn gặp đồng chí cảnh sát nhân dân việc ban sáng ở cửa, cảnh sát trẻ thấy bọn họ, do dự một lát mới : “Thế , tới đây là báo với một chuyện, lẽ là em gái kết hôn , hồi đó khi cô xuống nông thôn, lúc tắm rửa trộm, đó nhà mới ép em gái cưới , cuộc sống của cô cũng , thường xuyên đ.á.n.h đập.”

 

Giang Minh Xuyên thấy , đôi tay đang buông bên nắm chặt , tức giận đến run cả .

 

Anh ngờ rằng em gái mà hết lòng yêu thương trải qua cuộc sống như thế .

 

Kim Tố Châu đau lòng c.h.ế.t, cũng may cô vẫn giữ lý trí, hỏi rõ thêm tình hình cụ thể, nhưng cụ thể hơn thì đối phương cũng rõ lắm.

 

Sáng sớm hôm , cả nhà xuất phát tìm em gái.

 

Cho dù tính tới tình huống nhất, nhưng khi thực sự thấy em gái, Giang Minh Xuyên và Kim Tố Châu vẫn vô cùng thống hận cả nhà ba Lưu Cần.

 

Đặc biệt là Kim Tố Châu, cô Bạch Cảnh Chi như thế nào, trắng trẻo xinh , khi lên cho khác khỏi yêu thương, nhưng hiện giờ cô thấy một phụ nữ gầy gò tiều tụy, rõ ràng là tuổi vẫn còn trẻ, mặt cũng nếp nhăn, thậm chí còn tóc bạc.

 

Tay cô bế một đứa con, phía lưng địu một đứa, nơi hở cánh tay và cổ thấy rõ vết thương.

 

Kim Tố Châu tức thì đỏ hoe mắt, Giang Minh Xuyên thì vung nắm đấm, hề nương tay đ.á.n.h cho gã đàn ông một trận nên .

 

Không ai dám cản , lẽ đàn ông cũng ngờ tới Bạch Cảnh Chi còn nhà, đó gã chỉ Bạch Cảnh Chi em gái ép xuống nông thôn, ai quan tâm, cho nên mới dám như .

 

Cuối cùng vẫn là Kim Tố Châu ngăn cản Giang Minh Xuyên, nếu còn cản, sẽ mất mạng. Kim Tố Châu gã đàn ông thở thoi thóp mặt đất, nhà gã kêu t.h.ả.m thiết, thẳng: “Khóc lóc cái gì mà ? Mọi ngày các cũng đ.á.n.h em gái như ? Yên tâmđi, cả nhà các một ai thoát .”

 

Sau đó đồng chí cảnh sát nhân dân xuống đây cùng họ dẫn lãnh đạo đội sản xuất tới, lúc Kim Tố Châu nén cơn giận xuống, khách khí mấy câu với họ, mấy lãnh đạo thấy Kim Tố Châu còn phân rõ trái, khi trách cứ cả nhà gã một trận, còn cố ý gọi đưa xe bò tới, đưa cả nhà Kim Tố Châu .

 

Bạch Cảnh Chi ôm con theo Kim Tố Châu, hề chút lưu luyến.

 

khi tới đồn công an huyện, Kim Tố Châu : “Em gái xuống nông thôn để xây dựng nông thôn, khi tắm rửa lén cũng ai quản, bây giờ là thời đại nào , còn thể ép kết hôn, chuyện cũng ai quản lý? Ngày nào em gái cũng nhà chồng đ.á.n.h đập cũng ai can thiệp, hỏi các , lãnh đạo những đội sản xuất đó thể việc gì? Việc cần cho chúng một lời giải thích, chồng là quân nhân, cha chồng đều hy sinh vì tổ quốc, nhưng giờ em gái chịu cảnh ngộ thế , nếu các thể đưa một câu trả lời thỏa đáng, chúng sẽ báo cáo lên cấp .”

 

Đồng chí cảnh sát nhân dân cũng thấu hiểu, Kim Tố Châu giờ đang hết sức tức giận, cam đoan: “Mọi cứ yên tâm, chuyện chúng nhất định sẽ điều tra rõ ràng, đến lúc đó sẽ đưa một câu trả lời thỏa đáng cho .”

 

Nghe thấy lời , vẻ mặt Kim Tố Châu mới coi như dịu .

 

Còn Bạch Cảnh Chi, một tay cô ôm con, một tay bụm mặt đau đớn thành tiếng.

 

Kim Tố Châu đau lòng, ôm lấy cô , nhẹ nhàng vỗ lưng cô , “Không nhé, chị đây , ai thể ức h**p em nữa.”

 

Bạch Cảnh Chi còn lớn hơn nữa, giống như một đứa trẻ chịu bao ấm ức cuối cùng mới tìm một chỗ dựa .

 

Loading...