Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 92

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:39
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tới gần kỳ thi cuối kỳ, Phó Yến Yến về nhà ít dần, phần lớn thời gian cô đều ở thư viện trường sách, bài.

 

Thỉnh thoảng Kim Tố Châu rảnh rỗi sẽ qua thăm con gái, mang theo mấy món ăn tự , thói quen tạo thành là nhờ Lục Lục.

 

Đồ ăn bán ở nhà ăn của trường Lục Lục thể ăn nổi, đầu bếp của nhà ăn là họ hàng của hiệu trưởng, khẩu vị thiên về ngọt, bất kể là xào nấu món gì cũng đều cho đường, Lục Lục ăn . Cô nhóc từ nhỏ kén ăn, thể nuốt trôi cơm nên mới tìm Kim Tố Châu lóc tỏ vẻ đáng thương, Kim Tố Châu còn cách nào, mỗi tuần đều mang đồ ăn tới trường hai cho cô bé, còn một ít tương ớt cho cô bé chấm.

 

Mà chuyện hai con cũng dám kể với Giang Minh Xuyên, bằng chắc chắn Giang Minh Xuyên sẽ mắng con gái là con nhà lính, tính nhà quan, mới thế chịu nổi, tới rễ cây còn chẳng mà ăn.

 

Thế cho nên ở trong lòng ba em, lúc nào cũng dịu dàng, yêu thương mấy em nhất, chuyện gì cũng chỉ thích với .

 

Dạo gần đây khi chuẩn đồ ăn Kim Tố Châu đều hai phần, đưa cho con gái út xong tới chỗ con gái lớn, hai con còn tới nhà ăn của trường Yến Yến cùng ăn bữa cơm. Kim Tố Châu thích ăn bánh kem trong nhà ăn trường Phó Yến Yến, loại điểm tâm kiểu Tây chỉ ở trường học của con gái, mỗi Kim Tố Châu tới đều mua một phần.

 

Phó Yến Yến đối diện ăn đồ ăn mang tới.

 

Kim Tố Châu với con gái: “Chắc là ngày mai cô Phương của con về đấy, đồn Phồn Phồn cũng đang hẹn hò , đúng ?”

 

Phó Yến Yến kinh ngạc, ngẩng đầu hỏi: “Chuyện cũng ?”

 

Kim Tố Châu tức giận : “Mấy đứa các con đấy, khi lớn lên chuyện gì cũng giấu trong nhà.”

 

Phó Yến Yến vô tội, “Không trách con , là Phồn Phồn cho con mà, như thì chắc chắn là cô Phương cũng , đó những khác cũng cả.”

 

Kim Tố Châu chớp chớp mắt giả ngu, “Ai .”

 

Phó Yến Yến hứ một tiếng, hề tin lời .

 

Kim Tố Châu lảng sang chuyện khác, “Phồn Phồn cũng giấu , nhưng thằng bé thư cho , dì Trương thu dọn phòng thì phát hiện .”

 

“……” Thế thì giấu giếm dữ ?

 

Kim Tố Châu tò mò hỏi: “Con mau cho , là con cái nhà ai?”

 

Phó Yến Yến nghĩ lộ tẩy cả nên khai sạch với Kim Tố Châu, “Mẹ quen , là một chị khóa ở trường Phồn Phồn, khi thằng bé mới đại học khi, cô bụng giúp đỡ Phồn Phồn nhiều.”

 

Xong cô còn hạ giọng bổ sung, “Lúc đó cô còn đang hẹn hò với khác, Phồn Phồn vẫn luôn chờ đến khi đối phương chia tay mới theo đuổi .”

 

Đến nỗi cưa đổ đối phương hồi nào, cô cũng , Dương Siêu Anh còn kể hơn nửa đêm Phồn Phồn còn tới đưa dù, đưa đồ ăn cho con gái nhà , bao nhiêu còn cho rằng Phồn Phồn mới là bạn trai của cô . hiểu lầm cũng giải thích, còn khen mặt cô gái rằng bạn trai của cô .

 

Dương Siêu Anh cảm thấy Phồn Phồn quả là đồ vô dụng, mà ngược Phó Yến Yến cảm thấy quả thực là xanh* chúa chứ, nếu Hạ Nham một nửa tâm cơ của , cũng đến mức cắm sừng như thế.

 

*Ngôn ngữ mạng chỉ thảo mai, vờ vịt nhằm đạt mục đích. Cụm từ vốn thể nào xuất hiện trong năm hiện tại(1984), nhưng vì kiếp Yến Yến hồn ma nhiều năm, chắc là cô bé học lỏm từ .

 

Kim Tố Châu kể tới đây thì ánh mắt sáng rỡ, trong mắt lập loè ánh sáng nhiều chuyện.

 

Phó Yến Yến tiếp: “Những chuyện khác con cũng rõ lắm, dù bây giờ cũng khá , còn hẹn con với Siêu Anh cùng ngoài chơi nữa.”

 

thời gian, cũng hứng thú theo bóng đèn. Dương Siêu Anh còn kể khi thằng nhóc theo đuổi thành công thì ghê tởm ói, cứ mở mồm là gọi cưng ơi cưng , Siêu Anh còn đ.ấ.m cho trận.

 

Ba đứa Dương Siêu Anh, Phồn Phồn và Lục Lục vốn cùng tuổi, từ nhỏ thành tích của Dương Siêu Anh , vì giảm bớt gánh nặng cho trai nên nhảy vài lớp, khi Phồn Phồn cũng nhảy lớp theo, cả hai thi đậu cùng trường đại học, cùng một chuyên ngành, hiện giờ còn ở chung phòng ký túc xá.

 

Chỉ Lục Lục là vẫn học cấp ba, mỗi khi nhắc đến hai đứa , cô nhóc đều nghiến răng nghiến lợi.

 

Giờ Phồn Phồn thời gian chơi với Dương Siêu Anh, Lục Lục chuẩn thi đại học, cho nên Dương Siêu Anh đành thư cho Yến Yến, thằng nhóc miệng cũng rộng như cái loa, chuyện to chuyện nhỏ gì cũng thư ton hót cho cô cả.

 

Kim Tố Châu gật đầu, tiếc nuối : “Phồn Phồn cũng bạn gái , con vẫn một một .”

 

Phó Yến Yến cảm thấy nghĩ nhiều , “Mẹ vội gì chứ? Mẹ với ba hai ba mươi tuổi mới kết hôn đó ?”

 

Kim Tố Châu quan tâm tới lời con gái, “Tiểu Nham thì cũng lo, nhưng còn con đấy, trông thì cũng xinh xắn, thấy mống con trai nào thích con thế hả?”

 

Phó Yến Yến gì, cúi đầu và cơm.

 

Kim Tố Châu tức giận lườm con gái một cái, “Lại bắt đầu giả ngu.”

 

Phó Yến Yến nghĩ thầm, con gái út của mới ngốc , còn đang chơi trò “bắt cá hai tay” kìa.

 

Thế nhưng, cũng do lời Kim Tố Châu , buổi chiều, khi Phó Yến Yến tới thư viện, bên cạnh cô xuất hiện một nam sinh.

 

Cô cũng để tâm, cúi đầu tiếp tục sách của , nhưng cũng chẳng phớt lờ bao lâu, nam sinh bên cạnh tìm cách bắt chuyện với cô, “Bạn ơi, thể mượn quyển sách của bạn ?”

 

Phó Yến Yến nhíu mày lướt qua chồng sách bàn, “Lấy .”

 

Nam sinh cảm kích : “Cảm ơn.”

 

Sau đó duỗi tay cầm lấy quyển sách cùng mở xem, nhưng giở hai trang với Phó Yến Yến, “Bạn ơi, câu hỏi nghĩa là thế nào?”

 

Phó Yến Yến xoay đầu , vẻ mặt nam sinh mang nụ áy náy, đột nhiên cô thấy quen thuộc, lục lọi ký ức mãi mới nhớ tìm Chu Lệ Lệ gặp đôi tình nhân ở cổng trường, bởi vì hai đó cãi quá ầm ĩ, cho nên ấn tượng mới khắc sâu.

 

Mày cô chau , bình tĩnh chỉ , “Anh sinh viên trường chúng .”

 

Sau đó cô rút thẳng quyển sách trong tay , dậy ôm bộ sách của khỏi.

 

Nam sinh thấy thế, cuống quýt đuổi theo, “Ôi, bạn học Phó , bỏ thế?”

 

Phó Yến Yến thấy , bước chân khựng , xoay vui , “Anh hỏi thăm về ?”

 

Cậu trả lời câu hỏi , mà chỉ rạng rỡ, “Chào bạn học Phó, tên là Vương Nhất Ninh, vui bạn.”

 

Phó Yến Yến lạnh nhạt : “ quen .”

 

Nói xong xoay bỏ .

 

Cô cũng ngốc, với những hành vi loại của nam sinh cô quá quen , đó khi còn học cấp ba cũng xảy tình huống như , còn bạn đ.á.n.h vì cô, cô dứt khoát đ.á.n.h cho kẻ đó một trận, từ đó về còn ai dám thích cô nữa.

 

Tới khi học năm nhất đại học, còn khóa chạy đến ký túc xá đưa thơ tình cho cô, cô cũng thẳng thừng từ chối ngay tại chỗ, đối phương từ bỏ ý định, cô còn mắng thẳng mặt một trận.

 

Kim Tố Châu ai theo đuổi cô, đó là bởi vì ai dám theo đuổi mà thôi.

 

Nam sinh bóng dáng Phó Yến Yến khuất xa, chỉ tức giận, mà còn nở nụ , một câu, “Tính tình thích.”

 

Thời gian kế tiếp, ngày nào Phó Yến Yến cũng chạm mặt với nam sinh , bất kể là cô xua đuổi như thế nào, đối phương vẫn một mực , cô ghét bỏ thôi.

 

khiến cô cạn lời là, một ngày khi cô bắt đầu kỳ thi, bạn gái của đối phương còn tới tìm cô.

 

Phó Yến Yến đang ôn bài trong ký túc xá, bạn học với cô rằng lầu nữ sinh tìm cô, cô còn tưởng là Kim Tố Châu tới. Trước xảy chuyện , khi Kim Tố Châu tới tìm cô, các bạn khác hiểu lầm là chị gái hoặc là chị khóa .

 

Cô cũng nghĩ nhiều, sửa soạn một lượt vội vàng chạy xuống lầu, nào xuống tới nơi thấy Kim Tố Châu , ngược còn thấy một nữ sinh đang nổi giận phừng phừng tới chỗ cô.

 

Nữ sinh đến gần là giơ tay cho cô một cái tát, điều Phó Yến Yến phản ứng nhanh, một tay giữ chặt lấy cổ tay đối phương.

 

Nghỉ đông và nghỉ hè mỗi năm Phó Yến Yến đều luyện võ với Giang Minh Xuyên, đặc biệt là từ khi trưởng thành, Giang Minh Xuyên sợ con gái ngoài an , càng tận tâm dạy công phu quyền cước cho cô.

 

Nữ sinh ngờ rằng lực tay của Phó Yến Yến mạnh như , khi nắm lấy thể động đậy gì , đau đến phát , trong chớp mắt nổi sùng c.h.ử.i ầm lên, “Cái loại gái đ* lẳng lơ nhà mày, dám ngang nhiên giật bồ của khác, mày liêm sỉ hả? Mày còn dám cản tao, mày tin tìm đ.á.n.h đến mày cũng nhận hả…”

 

mới mắng một nửa, Vương Nhất Ninh đột nhiên từ xông , nổi giận đùng đùng quát lớn, “Đường Doanh, cô đừng mà quá phận, chúng chia tay .”

 

Cô gái trai đang nổi giận với , tức đỏ cả mặt, “Anh quát vì con khốn ?”

 

Vẻ mặt trai còn kiên nhẫn, “Cô đủ ?”

 

Mà Phó Yến Yến đờ , cô thể nào tin nổi chằm chằm cô gái mắt, “Cô tên Đường Doanh ?”

 

Cô nghiêm túc quan sát cô , cách xa, hơn nữa đối phương còn trang điểm, Phó Yến Yến nhận , giờ mới kỹ , đột nhiên phát hiện dường như nhiều điểm giống.

 

Chỉ điều Đường Doanh trong trí nhớ của cô vĩnh viễn là công chúa vây quanh, xinh , quyến rũ, yếu đuối.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-92.html.]

giống mắt , thô lỗ, miệng đầy lời c.h.ử.i bới, còn vẽ một lớp trang điểm rẻ tiền.

 

Đường Doanh thấy cô hỏi , càng tức giận hơn, cho rằng cô đang oai phủ đầu với , “Thì ? Còn tìm tao trả thù ? Mày cũng dỏng tai lên mà tên tao, còn dám cướp của bà đây, mày tin tao khiến cho mày chốn dung ở cái đất thủ đô ?”

 

Phó Yến Yến bình tĩnh : “Đường Doanh, là Phó Yến Yến.”

 

Vẻ mặt Đường Doanh đầy vẻ khinh thường, “Tao thèm quan tâm mày tên Phó Yến Yến Bạch Yến Yến, dám cướp của bà đây, bà đây sẽ tha cho mày.”

 

Phó Yến Yến chú ý sự đổi biểu cảm nhỏ mặt cô , nhận thật sự quên mất . Cũng đúng, qua mười mấy năm , quên là chuyện hết sức bình thường.

 

Thế nhưng khi Đường Doanh mắt, cô thể nào vui cho nổi, cô đắn đo một chút : “Khi còn nhỏ sống ở tầng nhà , kết hôn với chú Dương, chúng đều sống ở khu nhà cao tầng trong doanh trại quân đội, đó còn cùng học. Chỉ xảy chuyện gì, đột nhiên dẫn bỏ , còn bỏ em trai .”

 

“Đường Doanh, như thế .”

 

Đường Doanh , vẻ mặt phần hoang mang, càng tới đoạn , mày càng nhăn chặt, cô dường như nhớ , đôi mắt nheo , đó cẩn thận Phó Yến Yến, thấy đối phương vẻ ngoài xuất sắc, cô trở nên im lặng.

 

Không còn lớn tiếng như , cũng còn quát mắng, cả giống hệt một quả bóng bay , cơn giận cũng lập tức tiêu tan, cô mắt Phó Yến Yến, dời tầm mắt nhanh.

 

Cánh tay cô thả lỏng, Phó Yến Yến cũng nhận , buông lỏng tay, cánh tay Đường Doanh buông thõng bên .

 

Phó Yến Yến hỏi tiếp: “Cậu sống thế nào?”

 

Đôi mắt Đường Doanh đỏ lên, nhưng cô thể hiện ngoài, mà chỉ nhạt, đó ngẩng đầu vờ như hết sức vui vẻ : “Rất đấy, thì ? Bỏ , coi như gặp quen, chuyện hôm nay so đo với nữa, gã đàn ông nhường cho . Thật cũng chẳng thích gì , mặt mũi quá , là nhất trong những đối tượng mà hẹn hò, nếu tiền, cũng chẳng thèm đếm xỉa tới . Chẳng ngờ còn lăng nhăng, đừng để lừa.”

 

nhún vai, vẻ chẳng hề gì, “Đi đây.”

 

vẫy vẫy tay, xoay bỏ thẳng.

 

Vương Nhất Ninh mặt đen như đáy nồi, giải thích, thấy Đường Doanh đột nhiên dừng , đầu hỏi Phó Yến Yến, “Đứa bé giờ thế nào?”

 

“Cậu hỏi Siêu Anh ?”

 

Đường Doanh chắc chắn lắm gật gật đầu, cô nhớ rõ tên đứa bé .

 

Phó Yến Yến sợ cô quấy rầy thằng bé, vội : “Không lắm, đó chú Dương tái hôn, quẳng thằng bé cho Dương Anh Hùng, cuộc sống của hai em họ khổ, giờ cũng khá hơn một chút, Dương Anh Hùng kiếm việc .”

 

Đường Doanh ừ một tiếng, lặng lẽ bước .

 

Phó Yến Yến theo bóng lưng gầy gò của cô , thể nào liên hệ với cô gái xinh đời thấy ở bệnh viện, rõ ràng là cùng một , nhưng mắt cô hiện giờ, dường như trải qua vô tang thương.

 

Nhìn thấy Đường Doanh như , trong lòng Phó Yến Yến phần trống vắng khó chịu, cô từng giống một vai hề lén cuộc sống của đối phương, mà khi như sa xuống bùn, nhưng hiện giờ ở nơi mà cô , cuộc sống của đối phương dường như cũng sa xuống bùn .

 

Vừa thấy, cổ tay của Đường Doanh vài vết sẹo, những vết sẹo đó cô quen thuộc, đời cô cũng .

 

Chờ tới khi cô khuất , Vương Nhất Ninh giải thích với Phó Yến Yến, điều Phó Yến Yến để ý đến , lạnh lùng đối phương, xoay lên lầu.

 

Thi cuối kỳ mất ba ngày, môn cuối cùng thi tới trưa là xong, Phó Yến Yến tới nhà ăn ăn cơm, đó về phòng ký túc thu dọn một đồ đạc, đó xách hai túi hành lý về nhà.

 

Khi xuống lầu, ở cổng ký túc xá gọi cô .

 

Hôm nay Đường Doanh trang điểm, cô mang theo gương mặt phần tiều tụy tới gần Phó Yến Yến, lúc tới gần Phó Yến Yến ngửi thấy thứ mùi đặc trưng của những dân cư trong khu phố ổ chuột.

 

Đường Doanh móc trong túi một phong bì đưa cho cô, “Đây là một ít tiền tích cóp , chuyển giúp cho đứa bé , thật sự thì với thằng bé, mà thôi bỏ , giờ những lời ý nghĩa gì.”

 

Phó Yến Yến do dự, kỳ thật hiện giờ Dương Siêu Anh thiếu tiền tiêu, ngược cảnh của Đường Doanh hiện giờ vẻ khá khó khăn, sở dĩ cô Dương Siêu Anh sống , cũng vì sợ Đường Doanh tới phiền hai em họ.

 

ngờ rằng Đường Doanh đưa tiền cho hai em.

 

“Thằng bé sẽ nhận .”

 

“Cậu cứ đưa cho nó là , coi như là hai con đền bù .”

 

Phó Yến Yến đành nhận lấy, “ sẽ với thằng bé.”

 

Đường Doanh ừ một tiếng.

 

Phó Yến Yến hỏi nữa, “Mấy năm nay sống ?”

 

Đường Doanh nghi hoặc về phía cô.

 

Phó Yến Yến đắn đo : “Khi còn nhỏ tính tình quái gở, nhiều đối với , nhưng đều vờ như thấy, đó hối hận.”

 

Đường Doanh khẽ, đó bình tĩnh : “Làm mà sống ? Sau lẽ cho , theo bà cũng thể ngẩng mặt ai. Mấy gã đàn ông khốn nạn đó còn định giở trò với , nhưng giờ chuyện qua , cứ như , đây.”

 

Phó Yến Yến gật đầu.

 

Đường Doanh , khi đột nhiên cô hạ giọng một câu, “Khi còn nhỏ quả thực hâm mộ .”

 

Hâm mộ Phó Yến Yến ba , hâm mộ bạn một trai vô cùng yêu thương bạn , hâm mộ nhà bạn luôn vô cùng náo nhiệt. Tuy rằng đó cô quên Phó Yến Yến trông như thế nào, tên gọi là gì, nhưng cô vẫn luôn nhớ khi còn nhỏ ở tầng nhà một bạn nữ cùng tuổi, xinh xắn hạnh phúc, mơ cô cũng trở thành bạn .

 

Phó Yến Yến , ngây sững .

 

Trong khoảnh khắc , dường như cô thấy bánh xe vận mệnh hai đời hoán đổi, đời cô vô cùng hâm mộ Đường Doanh, đời biến thành cô hâm mộ bản .

 

Trong lòng Phó Yến Yến cảm thấy chút hoang đường, cộng thêm cảm giác bất lực thể phản kháng .

 

theo bóng lưng của Đường Doanh càng lúc càng khuất xa, đột nhiên hỏi một câu, “Đường Doanh, chúng thể thành bạn bè một nữa ?”

 

Bước chân Đường Doanh dừng , đó phần thể tin nổi đầu Phó Yến Yến, chỉ chính , hoài nghi chăng là lầm, “ á?”

 

Phó Yến Yến gật đầu.

 

Đường Doanh nhíu mày chột : “ giờ t.h.ả.m hại, hút thuốc, uống rượu, đ.á.n.h , còn mắng c.h.ử.i những lời th* t*c…”

 

Phó Yến Yến bắt chước hành động của cô đó, nhún vai, “Mình cũng hơn chỗ nào.”

 

Đường Doanh cô, khẽ một tiếng, khi đôi mắt đỏ lên, cô ngẩng đầu, để Phó Yến Yến thấy dáng vẻ yếu ớt của , còn vờ như chẳng hề gì : “Được , nếu để tâm, chúng coi như là bạn bè.”

 

Sau đó phất phất tay, “Đi đây.”

 

Thế nhưng trong chớp mắt xoay , nước mắt vẫn ngăn mà lăn dài.

 

Phó Yến Yến là duy nhất rõ quá khứ của cô từ khi còn nhỏ mà vẫn còn chủ động bạn với cô .

 

Không một ai , khi cô quyết định tới đây, về nữa , cô lựa chọn cách rời bỏ thế gian .

 

Thế nhưng bây giờ, cô bạn .

 

Phó Yến Yến vẫn theo bóng dáng Đường Doanh, giờ khắc trong lòng cô vô cùng yên , từ khi cô thốt lên câu , cô cảm nhận rằng, tiếc nuối và cam lòng của cả hai đời tan biến.

 

Cô và cả Đường Doanh đều sẽ tương lai tươi .

 

Hết chương 92.

 

Tác giả chuyện :

 

Rất nhiều năm , phóng viên phỏng vấn Đường Doanh trở thành minh tinh nổi tiếng, hỏi rằng cô bạn , những lời đồn thổi về cô là những tin tức tiêu cực, rằng từ khi học cô chỉ lo yêu đương thôi.

 

Vốn cho rằng Đường Doanh sẽ trở mặt ngay tức thì, ngờ rằng cô vô cùng kiêu ngạo tuyên bố: “Đương nhiên là bạn , chuyện yêu đương quá bình thường ? Ai mà chẳng yêu đương? bạn của thì chẳng yêu đương gì sất, chỉ lo cắm đầu học, đến giờ tay đàn ông còn từng chạm . Trước đó cô còn ép học hành, nhận thiên phú học tập, nên từ bỏ thi lên thạc sĩ. Cũng nhờ cô thấy thông báo tuyển diễn viên, bảo rằng là thứ bình hoa, thể tới thử xem, mới thử một chuyến, ngờ rằng thật sự đạo diễn Lưu chọn.”

 

Phóng viên: Ngươi bạn của cô giờ thế nào?

 

Đường Doanh: Cô giỏi, hiện giờ là nhà khoa học, khi gặp cô hẹn , mà đáng hận nhất là, cô chỉ thông minh, còn xinh hơn .

 

Một thời gian , qua đường chụp cảnh Đường Doanh và một cô gái trẻ tay nắm tay dạo phố, đó nhận , cô gái trong ảnh là giảng viên toán học của một trường đại học ở thủ đô, mới hai mươi mấy tuổi mà đạt nhiều giải thưởng quốc tế.

 

Loading...