Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 90

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:37
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Nham kinh hãi giấy tờ nhà trong tay, sang Kim Tố Châu, “Mẹ, nhiềutiền quá tiêukhông hết ? Ba việc ?”

 

Kim Tố Châu con trai hỏi chột , lảng sang chuyện khác: “Con ở ký túc xá thế nào? Ở tầng mấy?”

 

Hạ Nham mặt lạnh te , “Mẹ, con còn dễ lừa gạt giống khi còn nhỏ nữa .”

 

Kim Tố Châu sờ sờ mũi, “Nhà ăn thế nào? Đi xem món gì ngon?”

 

Hạ Nham chút mềm lòng, nhíu mày : “Mẹcòn ăn cơm?”

 

Sau đó : “Được , .”

 

Kim Tố Châu tránh , đành rõ ngọn ngành, chỉ là mấy việckhông cách nàogiải thích rõ ràng vớiHạ Nham. Những gì trải qua trong kiếp ảnh hưởng sâu sắc với cô, cô quen tính toán cho cuộc sống . Cô cả ba đứa con chịu khổ sở gì, dù gì cũng để chút tài sản cho mỗi đứa.

 

Trước quản lý quá nghiêm ngặt cơ hội, hiện giờ khác , Kim Tố Châu cảm thấy giờ đúng là thời cơ .

 

Số tiền trong nhà thể để cho lãng phí , chỗ nào cần tiêu là tiêu, hiện giờ cô thử , góp vốn cho nhà máy của Uông Linh cũng vì lý do đó. Mà giờ cô chỉ mới bắt đầu, cô còn góp vốn nhiều nhà máy hoặc là cửa hàng khác, so với việc tự chủ bận bận , cô vẫn thích mát ăn bát vàng hơn.

 

Chỉ điều những chuyện cách nào giải thích với Giang Minh Xuyên và bọn trẻ, họ đều sống trong thời đại , nhiều tư tưởng và quan niệm giống cô.

 

Sau khi xong Kim Tố Châu còn bổ sung: “Tiền lương của và ba con tuy rằng ít, nhưng thường ngày nhà chúng chi tiêu cũng nhiều, tích cóp cũng bao nhiêu. Con cũng lớn , mấy năm nữa là sẽ kết hôn sinh con, cũng cần một căn nhà chứ? Bằng đứa con gái nào bằng lòng gả cho con?”

 

“Sinh con nuôi con cũng tốn tiền đúng nào? Mà con , ngày thường quen chi tiêu mà để ý, ngay cả nấu ăn cũng bỏ nhiều dầu nhiều gia vị, thích ăn thịt, con thể chịu cuộc sống ngày nào cũng ăn cơm trắng rau luộc ?”

 

Hạ Nham đến mấy câu , rụt rụt cổ, “Thế thôi, con mách ba nữa, nhưng nếu ba phát hiện , đừng mà đổ tội lên đầu con.”

 

Nói xong hỏi tiếp: “Thế Yến Yến Lục Lục ? Đừng chỉ mua cho một con, con lấy .”

 

“Đứa nào cũng .”

 

Hạ Nham khẽ thở phào, “Vậy là .”

 

Ngay đó mới kịp phản ứng , “Là ý gì, mua tận ba căn?”

 

Kim Tố Châu: “……”

 

Hạ Nham : “Mẹ quá to gan đấy, ba mà chắc chắn sẽ nổi giận.”

 

Không giận vì mua, mà giận vì cho ba . Thế nhưng nếu những chuyện , chắc chắn ba sẽ ủng hộ ngay .

 

Nghĩ đến đây, Hạ Nham thêm: “Thôi , vẫn đừng nên với ba, thể giấu bao lâu thì cứ giấu .”

 

Kim Tố Châu , đồng ý.

 

Hạ Nham tức giận : “Thật sự bó tay với .”

 

trong lòng hiểu, cũng chỉ vì cho mấy cha con, đối với khác như thế nào rõ lắm, nhưng quả thật lúc nào cũng hết lòng hết đối với ba em.

 

Đi một lát, Hạ Nham bắt đầu kể chuyện buổi sáng nay báo danh, hai con dạo một vòng ở nhà ăn, tới nơi mới Kim Tố Châu ăn , Hạ Nham bèn mua hai cái bánh bao, hai con ăn tới Cung Tiêu Xã gần đó mua thêm một ít đồ dùng sinh hoạt, xách đồ tới ký túc xá.

 

“Vừa con bạn cùng phòng , năm nào ngày nhập học cũng huấn luyện một chuyến bên ngoài, thời gian huấn luyện của bọn con cũng tương đối dài, e tới nửa năm, tới học kỳ mới học văn hóa. Cho nên nửa năm tiếp theo lẽ cả nhà liên lạc với con .”

 

Kim Tố Châu gật đầu, “Ngụy Ninh Thanh thì ?”

 

“Con còn thấy mặt mũi nó , đó bọn con hẹn buổi tối gặp ở nhà ăn, để tối nay con tới đó xem .”

 

“Ừ, hy vọng lúc đó gặp bạn .”

 

“Hy vọng như thế.”

 

Hai con lên tầng ba của ký túc xá, Hạ Nham ở phòng 307, đến cũng khá sớm, cướp một giường cạnh cửa sổ, giường trải xong chăn đệm, đều màu xanh bộ đội đồng nhất, cái chăn còn gấp vuông vắn y chang cục gạch. Một chiếc bình giữ nhiệt cũng màu xanh bộ đội đặt ở đầu giường, gầm giường là mấy đôi giày sắp xếp gọn gàng.

 

Đây là kết quả của kỳ nghỉ hè ba huấn luyện, mấy việc thường ngày trong quân ngũ hiện giờ thuần thục.

 

Trong phòng còn một chiếc tủ dựa sát tường, ngăn tủ của Hạ Nham khóa , bên trong là những vật dụng hàng ngày và chậu rửa mặt các thứ.

 

Các bạn học khác trong ký túc xá cũng mặt đầy đủ, bạn giường sách, bạn thì đang chuyện, còn bạn mới tới, đang cầm giẻ lau giường, bên cạnh còn một chiếc túi vải bạt.

 

Người nhà vẫn ở trong phòng, còn tiếng địa phương, lấy quần áo và giày từ trong túi vải bạt , đồ đạc đều khá sờn cũ, thể thấy là gia cảnh cho lắm.

 

Nhìn thấy Hạ Nham trở về, nam sinh ở giường còn chào hỏi, “Đây là chị đấy ? Chị thật, hai trông giống lắm.”

 

Kim Tố Châu , khỏi che miệng . Cậu bạn Kim Tố Châu , cũng theo.

 

Hạ Nham phần kiêu ngạo giải thích: “Đây chị , đây là .”

 

“Hả?”

 

Cậu bạn xong chút kinh ngạc, những khác cũng thấy, theo bản năng đều sang , nhà của bạn đang sắp xếp đồ đạc cũng thấy, nhịn : “ còn tưởng gái chồng đấy, trông cô trẻ thật.”

 

Kim Tố Châu : “Đây là con trai lớn của , còn hai đứa con gái nữa.”

 

Sau đó cô mở túi trái cây đang cầm , chia cho mỗi mấy quả vải, “Tiểu Nham nhà cô nhiệt thành thiện lương, chững chạc kiên định, chỉ mỗi cái thường ngày nhiều, các cháu hãy chăm sóc lẫn nhé.”

 

“Cảm ơn cô ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-90.html.]

“Cảm ơn cô ạ.”

 

……

 

Người nhà của bạn thấy Kim Tố Châu như , cũng vội vàng lấy một túi lạc từ trong túi hành lý , chia cho các bạn trong ký túc xá.

 

Cậu bạn đang lau giường thấy, lo lắng các bạn trong phòng chê, vội : “Lạc do nhà trồng đấy.”

 

Hạ Nham nhận một nắm lạc, bóc vỏ ăn luôn, hết sức động viên : “Ăn ngon lắm.”

 

Sau đó bóc vỏ mấy hạt đưa cho Kim Tố Châu, “Mẹ, cũng nếm thử .”

 

Kim Tố Châu ăn thử, đó với đối phương: “Ăn ngon lắm.”

 

“Mọi thích là .”

 

Nói xong đối phương đưa cho Hạ Nham một nắm nữa, Hạ Nham cũng khách khí nhận lấy, còn tươi xán lạn cảm ơn.

 

Cậu bạn thấy thế, trong lòng nhẹ nhàng thở .

 

Kim Tố Châu một lượt căn phòng về, Hạ Nham đưa cô đến tận trạm giao thông công cộng ngoài cổng trường.

 

Khi Kim Tố Châu đến cửa nhà khách, thấy hai em Dương Anh Hùng đang chờ ở đó.

 

Hai em cũng thấy cô, vội dậy bước sang, chào một tiếng cô.

 

“Sao chờ ở đây ? Hôm nay báo danh ?”

 

Dương Anh Hùng lắc đầu, “Trường cháu báo danh ngay, cháu định ngày mai đưa em trai đến trường mới báo danh. Khi nào thì cô ạ?”

 

“Buổi sáng ngày mai cô , việc ở bên đều thu xếp xong .”

 

Dương Anh Hùng một tiếng, “Cô ăn tối ạ? Cháu mời cô ăn một bữa cơm.”

 

“Cô còn ăn , sợ trở về muộn quá, buổi tối Hạ Nham còn hẹn, ăn với cô, thôi, cô cháu cùng ăn một bữa cơm.”

 

“Vâng.”

 

Trên đường Kim Tố Châu hỏi , “Cô Hạ Nham buổi tối hẹn với Ngụy Ninh Thanh, cháu ?”

 

“Cũng sợ về muộn quá ạ.”

 

Kim Tố Châu gật đầu, thêm gì. Ba cô cháu sang Tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn một bữa cơm, Dương Anh Hùng nhất quyết giành trả tiền, Kim Tố Châu lay chuyển , chỉ gọi một bát sủi cảo. Dương Anh Hùng bảo cô cứ gọi thêm món ăn , Kim Tố Châu khuôn mặt kiên nghị của thiếu niên, nghĩ ngợi một lát gọi một phần thịt kho tàu và khoai tây thái sợi xào.

 

Vẻ mặt Dương Anh Hùng nhu hòa hơn một chút, đó gọi thêm hai phần sủi cảo tính tiền.

 

Hai em hẳn là đói, sủi cảo mang lên ăn ngấu nghiến, nhưng nỡ ăn thịt kho tàu, Kim Tố Châu hai em cảm ơn cô chuyện mua nhà, nên ăn gắp thịt cho cả hai.

 

Tới lúc tạm biệt, Kim Tố Châu đắn đo vẫn với Dương Anh Hùng: “Anh Hùng, cháu cha chỗ dựa và vạch con đường cho cháu, con đường tương lai khả năng sẽ khó hơn mấy đứa Hạ Nham nhiều, mấy lời cũng đảm bảo là đúng cả, nhưng cũng hy vọng nhờ đó cháu bớt nhiều đoạn đường vòng.”

 

“Nếu, cô rằng nếu cháu tìm việc bản thực sự , cũng tìm mục tiêu cho cuộc sống, thì hãy nỗ lực kiếm tiền, hãy kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, tiền sẽ rút ngắn chênh lệch giữa cháu và khác, sẽ khiến cháu đủ tự tin để đối mặt với bất kể ai, cũng sẽ giải quyết tầm chín mươi phần trăm vấn đề khó khăn mà cháu gặp trong cuộc sống .”

 

Dương Anh Hùng ngơ ngác , “Kiếm tiền ạ?”

 

, hiện tại tiền cháu kiếm vẫn quá ít, còn tiếp tục nỗ lực, sở dĩ cháu nỗ lực học tập để thi đại học cũng là vì tìm một công việc , để kiếm nhiều tiền lo toan cho cuộc sống . Cho nên nếu thể, nên bỏ mặc bản lĩnh kiếm tiền hiện giờ của cháu, kiếm tiền cũng là một môn học, cả đời chỉ thể bày hàng bán ở vỉa hè, mà thể từ sạp hàng ngoài vỉa hè đến mở cửa hàng, cuối cùng còn mở tới mười mấy cửa hàng, càng lúc càng kiếm nhiều tiền. Có một thứ cô rõ ràng , còn cần cháu tự động não suy ngẫm.”

 

học tập cũng thể bỏ bê, chừng mực trong đó, cũng cần cháu tự cân nhắc cho phù hợp.”

 

Dương Anh Hùng ngoan ngoãn lắng .

 

Kim Tố Châu xong về, cô phất phất tay, xoay về nhà khách.

 

Dương Anh Hùng theo bóng dáng cô, chờ tới khi khuất bóng mới dẫn em trai về hướng khác.

 

Trong lòng cân nhắc lời Kim Tố Châu , từng coi chuyện bày quán bán hàng ở chợ đen như việc nghiêm túc, sở dĩ việc đó cũng chỉ kiếm đủ tiền học phí cho và em trai, đó cũng vì cô khuyên mua một căn nhà cho t.ử tế, nên lập mục tiêu là mua một căn nhà.

 

giờ cô với từ bỏ bản lĩnh kiếm tiền , điều bất đồng với ước nguyện ban đầu của , nhưng nghĩ kỹ thì quả thật như lời cô Kim , đại học là bởi vì tìm một công việc để nuôi sống bản . Cậu cũng từng ước mơ, ước mơ thi trường quân đội cùng với Hạ Nham và Ngụy Ninh Thanh, nhưng hiện thực cho phép lựa chọn đó.

 

Dương Anh Hùng cũng hiểu rõ cô Kim kiếm nhiều nhiều tiền cụ thể là bao nhiêu, nhưng , lời cô Kim nay đều vì cho .

 

Cậu cũng , cô Kim sự tự ti trong lòng , dám gặp Hạ Nham và Ngụy Ninh Thanh. Cậu cũng Hạ Nham với Ngụy Ninh Thanh sẽ ghét bỏ xem thường gì , nhưng chỉ cảm thấy cách giữa bản và hai họ càng ngày càng lớn.

 

Sáng sớm hôm , Kim Tố Châu trở về nhà, khi về đến nhà, hai con gái cũng khai giảng xong về nhà , cả hai đứa đang sàn phòng khách bọc sách vở.

 

Nhìn thấy về, Lục Lục hớn hở bật dậy, “Mẹ ơi——”

 

Gọi xong cô nhóc phía Kim Tố Châu, thấy thêm ai khác, trề môi.

 

Kim Tố Châu xoa đầu cô nhóc, “Mua đồ ăn ngon cho con.”

 

Lục Lục xong cũng chẳng vui vẻ như khi, “Anh hai ở nhà, cứ cảm giác trong nhà còn náo nhiệt.”

 

Phó Yến Yến lên, em gái nhịn bảo: “Sau em cũng đại học, lúc trong nhà càng vắng vẻ.”

 

Lục Lục ngốc, nghĩ ngay, “Chắc chắn là chị đại học em, đến lúc đó ở nhà chỉ một em.”

 

Kim Tố Châu tức giận cốc đầu cô nhóc một cái, “Thế với ba con đấy hả?”

 

Loading...