Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 89

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:36
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối, Hạ Nham tìm hai em Dương Anh Hùng, bốn cùng ăn bữa cơm.

 

Lúc ăn cơm, Dương Siêu Anh kiềm chế nổi, vui vẻ khoe với Hạ Nham: “Bọn em chuẩn mua nhà, ngày mai sẽ xem phòng, đến lúc đó bọn em sẽ nhà .”

 

Hạ Nham cũng nghĩ sâu xa, vui mừng : “Chúc mừng chúc mừng, sẽ tới ăn chực cơm.”

 

Kim Tố Châu thấy , hỏi thêm một câu, “Hai em tính mua nhà ở ?”

 

Dương Anh Hùng ngượng ngùng : “Chúng cháu tính mua một căn nhà cũ ở trung tâm thành phố, giờ một nơi sắp sửa xây dựng nhà ở thương mại*, nhưng hình như giá cả cũng khá đắt, cũng mấy trăm một căn, mà còn nhiều xếp hàng chờ mua, như chắc chắn là chúng cháu tới lượtmua. Chúng cháu chỉ một căn nhà của riêng thôi, chỉ cần thể ở thôi, chờ kiếm nhiều tiền, chúng cháu sẽ bỏ tiền sửa chữa .”

 

*Nhà ở thương mại (Commercial housing) xuất hiện ở Trung Quốc đầu thập niên 80, các công ty bất động sản sẽ thuê đất của nhà nước (thời hạn từ 40-70 năm) xây nhà bán hoặc cho thuê theo thời hạn (Một dạng tiền của chung cư bây giờ).

 

Nói xong còn bổ sung: “Chúng cháu rành thành phố lắm, nghĩ rằng ở trung tâm thành phố thì cũng tiện, cách trường học cũng gần.”

 

Kim Tố Châu gật đầu.

 

Hạ Nham tò mò hỏi: “Bao nhiêu tiền ? Nhà ở chỗ cũng vài ngàn đấy.”

 

Dương Anh Hùng : “Cũng gần gần thế, nhưng bọn nhiều tiền đến thế nên mua những căn nhà cỡ đó, bọn chỉ định mua dạng căn nhà tường đất ở trung tâm thành phố thôi, nhà cũng do tự xây nên. Ngày mai định qua xem thử, nếu thấy sẽ bàn thêm.”

 

Nói xong đột nhiên hạ giọng : “Hiện tại quốc gia nới lỏng chính sách, nhiều sang Hồng Kông hoặc chạy nước ngoài, cho nên những căn nhà cũ thế họ cũng thèm để ý, thể bán bao nhiêu thì bấy nhiêu thôi. Mấy căn phòng ở các tòa nhà cao tầng hoặc là nhà địa chủ ở, nỡ bỏ mới bán giá cao thôi.”

 

Nghe Dương Anh Hùng như , Kim Tố Châu thấy hứng thú, “Ở đó nhiều nhà bán ?”

 

“Có ạ, nhiều, thật ở đó là một cái thôn, là trung tâm thành phố, nhưng chỉ là ở gần trung tâm thành phố thôi, nhà đều do tự xây dựng, hiện tại phía Đông thành phố phát triển hơn, ít dọn sang đó.”

 

Kim Tố Châu hỏi cụ thể hơn về khu đó, cuối cùng với Dương Anh Hùng: “Thế , ngày mai cô với cháu cùng xem.”

 

Dương Anh Hùng cho rằng Kim Tố Châu yên tâm về , vội : “Cô, tự cháu ạ.”

 

Kim Tố Châu: “Vừa cô cũng việc gì , nên mới xem cùng cháu.”

 

Hạ Nham ngẩn , “Thế con ? Mẹ, đưa con nhập học ?”

 

“Ui chao, về sẽ tới chỗ con mà.”

 

Hạ Nham cạn lời: “Mẹ ruột con ?”

 

Kim Tố Châu hứ một tiếng, đó gắp đồ ăn hai em Dương Anh Hùng.

 

Trường học còn chính thức khai giảng, cho nên hai con ở tạm nhà khách gần trường. Hai con cùng bước song song, tay xách theo hành lý lỉnh kỉnh. Dương Anh Hùng ngược hướng với hai họ, một đoạn xa, Dương Anh Hùng còn đầu .

 

Em trai bên cạnh tò mò hỏi: “Anh, Hạ Nham bảo rằng cô Kim ruột ? Sao bàn cơm còn hỏi ruột con ?”

 

Làm nhóc thấy hoang mang quá, bắt đầu hoài nghi Hạ Nham là con ruột của cô Kim.

 

Dương Anh Hùng xong thì im lặng, một hồi lâu mới giải thích, “Có lẽ là ở trong lòng , coi cô Kim là ruột .”

 

Dương Siêu Anh trợn tròn mắt, đó hâm mộ : “Vậy chắc chắn là cô đối xử với vô cùng , giống như với em .”

 

Ở trong lòng nhóc, cũng như cha .

 

Dương Anh Hùng xoa đầu nhóc.

 

Dương Siêu Anh hiểu chuyện, hỏi chuyện , từ nhỏ nhóc từng gặp ruột, nhưng cảm thấy phụ nữa thể bỏ , chắc chắn là yêu thương gì , nên cũng chẳng cần yêu bà .

 

Không chờ mong sẽ thất vọng, nhưng khi cô và Hạ Nham ở bên vui vẻ, nhóc chút hâm mộ mơ hồ, những điều đó bao giờ trải qua.

 

Sáng sớm hôm , Hạ Nham xách theo đồ đạc tới trường học báo danh, Kim Tố Châu tìm hai em Dương Anh Hùng.

 

Ba cô cháu hẹn ở trạm giao thông công cộng, khi gặp thì thẳng đến khu nhà mà Dương Anh Hùng .

 

Dương Anh Hùng đằng , dẫn Kim Tố Châu qua trạm giao thông công cộng tới một con ngõ nhỏ đằng , vòng mấy vòng, đó thấy mấy căn nhà nhỏ biệt lập. Mấy căn nhà xây dựng theo thiết kế gì cả, phần lớn tường đều đắp bằng đá và đất bùn, cũng may nhà lợp mái ngói, cũng lo lắng ngày mưa dột.

 

Dương Anh Hùng dẫn Kim Tố Châu đến một căn nhà tương đối cũ kỹ, hẳn là một thời gian căn nhà ở, đám cỏ cửa mọc cao quá đầu gối.

 

“Là căn nhà ạ.”

 

Cậu chung quanh, giải thích: “Chắc là bán còn tới, chúng chờ một chút.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng.

 

Đợi tầm mười phút, một đàn ông trung niên vội vàng chạy tới, thấy Kim Tố Châu còn khỏi sửng sốt, ngay đó lập tức hiểu , hẳn vị mới là lớn trong nhà, còn thấy thắc mắc, mà hai đứa trẻ con mua nhà.

 

Sau khi chào hỏi xong, lấy chìa khóa mở cổng , chiếc khóa rỉ sét, thử mấy bận mới mở , đẩy cánh cổng , bên trong cũng rộng lắm, chỉ mấy cái cây cùng một gian nhà.

 

Người đàn ông giới thiệu, “Cái cây dạo gặp cơn bão lớn quật đổ, còn đè sập mất nửa căn nhà đấy, nhưng mà chủ nhà sửa , bên trong nhà vấn đề gì .”

 

Nói tới mở cửa phòng , bước cửa là phòng khách, hai bên trái đều phòng, mặt là phòng bếp, “Nếu dọn tới ở, cần tìm lắp đường nước và đường dây điện, còn nhà chỉ cần quét tước sạch sẽ là thể ở , bàn giường đều cả, giá ba nghìn thật sự là hời.”

 

Kim Tố Châu hỏi: “Theo như , là chủ nhà ?”

 

Người đàn ông khách khí : “Không , nhưng cũng là thôn , ở đây mấy hộ bán nhà, nếu hài lòng, thể dẫn tới xem căn khác. coi trọng lương tâm, với giá như thế , trong thôn mua căn nào hơn.”

 

Kim Tố Châu gật đầu, quan sát kỹ căn phòng.

 

Dương Anh Hùng theo Kim Tố Châu, vốn đang định , nhưng thấy cô năng gì, cũng gì nữa, chỉ theo cô quan sát ngóc ngách.

 

Kim Tố Châu sờ vách tường, mày càng nhăn tít , đàn ông thấy sắc mặt Kim Tố Châu lắm, nhịn hỏi: “Có chuyện ?”

 

“Sư phụ Lâm thành thật , căn nhà chắc chắn cho lắm, moi một cái là đào cái hang đây , tường gì mềm như đậu hũ , sợ hai thằng bé ở ngày nào sụp xuống mất.”

 

“Nói một câu thật lòng, chúng mua một căn nhà cũng vì tiện thôi, công việc của và chồng đều bận rộn, là quân nhân, thì việc cho tòa soạn báo, hai vợ chồng chẳng mấy khi ở nhà. Trước đây bọn trẻ vẫn luôn sống quê ông bà chăm nom, mà giờ thằng lớn giỏi giang, thi đậu trường đại học ở đây. Chúng lo lắng một thằng bé sống ở quê ông bà lớn tuổi quản , nên mới định mua tạm một căn nhà ở đây cho hai em nó ở tiện chăm sóc cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-89.html.]

 

Nghe thấy Kim Tố Châu như , đàn ông mới hiểu nguyên do, vốn còn đang thắc mắc, Kim Tố Châu trông xinh khí chất như , mà hai đứa con trông gầy gò, còn đen thui, hóa là lớn lên ở nông thôn.

 

Người đàn ông cũng Kim Tố Châu như mặc cả, chồng đối phương còn là quân nhân, nghĩ ngợi một lát : “Hóa nhà quân nhân, cũng bán đắt cho , hai ngàn năm trăm đồng, thế nào? Đây là giá thấp nhất đấy.”

 

Dương Anh Hùng thấy , ánh mắt sáng lên.

 

Kim Tố Châu , “Một ngàn năm trăm đồng, nếu đồng ý, sẽ mua thêm ba căn nữa.”

 

Khi đàn ông thấy một ngàn năm trăm đồng, vốn định lập tức đổi thái độ, nhưng thấy câu , tức khắc nhịn xuống, đó khó hiểu về phía Kim Tố Châu.

 

Anh thắc mắc Kim Tố Châu mua nhiều nhà như gì? nếu đúng là mua bốn căn nhà, với mức giá vẫn thể bán , dù gì nhà ở chỗ hẻo lánh cũng chẳng mấy ai mua.

 

Kim Tố Châu bình tĩnh giải thích: “ mấy bạn, con nhà họ cũng đỗ đại học ở đây, bọn họ nhờ xem nhà giúp, họ con ở riêng hơn là chen chúc với các học sinh khác trong ký túc của trường học.”

 

Người đàn ông nghĩ đến công việc của Kim Tố Châu, ngoài chồng cô còn là quân nhân, gia cảnh hẳn là , bạn bè của họ e cũng bình thường.

 

Anh đắn đo một lúc : “Chỉ e những căn nhà khác sạch sẽ như thế , nhiều nhà còn để cỏ mọc cao hơn đầu đấy.”

 

“Không , chỉ cần đủ rộng là , chúng cũng chỉ cần mua đất thôi, nhà sẽ tìm xây .”

 

Người đàn ông khẽ c.ắ.n môi, “Vậy , chị đổi ý đấy.”

 

“Nếu gì bất ngờ thì chắc chắn đổi ý, cũng đều vì con cái cả thôi, chỉ cần bọn trẻ học tập cho , vươn lên, tốn chút tiền cũng đáng kể gì. kiếm tiền vất vả, chúng cũng thể nào quăng tiền qua cửa sổ , mấy căn nhà kiểu gì cũng tu sửa một , ít cũng tốn thêm một hai ngàn.”

 

Khi Kim Tố Châu tới đây, nhíu mày gõ gõ vách tường.

 

Người đàn ông sự hài lòng mặt Kim Tố Châu, thấy âm thanh bồm bộp, cũng nhận căn nhà , chỉ bán miếng đất mà thôi, căn nhà bất cứ khi nào cũng thể sụp xuống, nguy hiểm. Trong lòng phần chột , nhưng vẫn : “Bọn trẻ tiền đồ rộng mở mới là an ủi lớn nhất, vội vàng, còn đứa nhỏ ở nữa mà, căn nhà mua đáng giá.”

 

“Chỉ thể nghĩ như thôi.”

 

“Thế ba căn khác thì ?”

 

“Giờ xem luôn chứ?”

 

“Được .”

 

Hai em Dương Anh Hùng rốt cuộc cũng mở sạp bán hàng suốt một kỳ nghỉ hè, bản lĩnh mặt đoán ý cũng luyện phần nào, ngay từ khi Kim Tố Châu , hai em mở miệng năng gì, cho dù đó thấy Kim Tố Châu mua thêm ba căn nhà nữa, trong lòng khiếp sợ thôi, nhưng cũng biểu hiện gì ngoài, chỉ gắng cúi đầu theo Kim Tố Châu.

 

Tiếp theo hai em thấy Kim Tố Châu dẫn đàn ông thẳng tới ngân hàng, lấy một miếng vàng đổi thành tiền, đó họ tới tổ dân phố sang tên mấy căn nhà.

 

Căn nhà ban đầu xem thì sang tên cho hai em Dương Anh Hùng, còn ba căn nhà , một căn sang tên cho Hạ Nham, hai căn còn đăng ký danh nghĩa Kim Tố Châu.

 

Bởi vì đàn ông trung niên tương đối quen thuộc với khu , cho nên thủ tục tiến hành thuận lợi, chỉ mất thời gian một buổi sáng xong hết .

 

Sau khi tiễn , Kim Tố Châu dẫn hai em tới Tiệm cơm quốc doanh gần đó ăn cơm.

 

Hai em Dương Anh Hùng và Dương Siêu Anh cầm giấy tờ nhà, trái ngó , cuối cùng Dương Anh Hùng cẩn thận gấp bỏ trong túi áo.

 

Cậu với Kim Tố Châu: “Cô ơi, hôm nay cảm ơn cô.”

 

Nói khắp chung quanh, thấy ai chú ý tới bên , mới lén lấy tiền trong túi , đếm đếm đó đưa một ngàn năm trăm đồng cho Kim Tố Châu. Vốn còn nghĩ thể trả giá xuống hai ngàn năm trăm đồng khó , ngờ rằng thể giảm một nửa giá.

 

Kim Tố Châu lắc đầu, “Tiền cho cháu nợ , cô cần cháu trả lãi, khi nghiệp đại học cháu trả cho cô là , hai em các cháu cầm tiền sửa sang căn nhà một chút, mua thêm một đồ đạc cần dùng gì đấy.”

 

Dương Anh Hùng do dự về phía cô.

 

Kim Tố Châu , “Cô vẫn luôn tin tưởng nhân phẩm của cháu, lo học tập cho , cô sẽ chờ tới ngày cháu công thành danh toại.”

 

Dương Anh Hùng c.ắ.n môi về phía cô, cuối cùng gật đầu thật mạnh, “Vâng, cảm ơn cô.”

 

Kim Tố Châu gắp đồ ăn cho hai em. Không khí trở nên thoải mái, Dương Siêu Anh ăn một lát, đó khỏi tò mò hỏi một câu, “Cô ơi, vì mua tận ba căn nhà ?”

 

Dương Anh Hùng trừng mắt với em trai, “Siêu Anh.”

 

Cậu cảm thấy em trai hỏi thẳng thừng như quả thực lễ phép.

 

Dương Siêu Anh thè lưỡi.

 

Kim Tố Châu : “Không mà, cũng . Sở dĩ cô mua nhà ở đó là vì xem trọng vị trí của nó, hiện tại đất nước chúng ban hành chính sách mở cửa, chắc chắn thành phố sẽ càng ngày càng phồn hoa. Mà phần lớn nơi phồn hoa nhất của một thành phố đều ở trung tâm, mấy căn nhà đó tuy rằng cũ nát xập xệ, nhưng thế nào thì còn .”

 

“Sở dĩ mua tận ba căn, là bởi vì cô tận ba đứa con mà, mỗi đứa một căn, công bằng.”

 

Dương Siêu Anh gật đầu oa một tiếng, cảm thán : “Làm con của cô thật là hạnh phúc.”

 

Chỉ bàn tay cầm đũa của Dương Anh Hùng đột nhiên khựng , cũng từng là con của cô Kim, nhưng chính từ bỏ.

 

khôi phục cảm xúc nhanh, gắp một đũa thức ăn bỏ trong miệng.

 

Kim Tố Châu dịu dàng : “ cháu một mà.”

 

Dương Anh Hùng ngẩng đầu thẳng ánh mắt dịu dàng của Kim Tố Châu, chóp mũi thấy cay cay.

 

Buổi chiều Kim Tố Châu tìm Hạ Nham, Hạ Nham Kim Tố Châu sẽ tới, chờ sẵn ở cồng trường, khi thấy , mười phần bất mãn cô, “Mẹ gì thế, để con mách ba xem những việc gì.”

 

Kim Tố Châu hừ một tiếng, móc giấy tờ nhà đập một cái lên .

 

Hạ Nham nhận lấy theo bản năng, “Đây là cái gì?”

 

“Mua cho con một căn nhà.”

 

“……”???

 

 

Loading...