Thập Niên 60: Quả Phụ Trỗi Dậy, Tái Giá Đổi Mệnh - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:01:32
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Hạ Nham về, Kim Tố Châu còn hỏi thăm một câu, “Tới nhà bạn học chơi vui con?”

 

Hạ Nham một tiếng, ăn quả vải : “Cũng vui ạ, còn ăn cơm trưa ở nhà bạn nữa, chỉ là xa quá.”

 

Kim Tố Châu cũng gì khác thường, chỉ gật đầu : “Bên chỗ nào cũng là núi, đường xa một chút cũng bình thường. Mấy ngày nay con tới doanh trại hả? Đã hứa sẽ dẫn con sang tỉnh bên chơi, mà vẫn đấy.”

 

Hạ Nham gật đầu đồng ý “Đi ạ.”

 

Trong lòng cũng khỏi mong đợi, “Con chơi thật vui.”

 

Lục Lục đang gần đó bài tập thấy, lập tức giơ tay, “Con cũng .”

 

Phó Yến Yến cũng theo góp vui, “Cả nhà cùng chơi chứ ạ.”

 

Kim Tố Châu vốn cũng định dẫn cả hai chị em theo cùng, “Được, ngày mai thu dọn một chút, ngày chúng sẽ .”

 

Lục Lục xong hoan hô, “Hay quá.”

 

Nói tới đây, Kim Tố Châu đột nhiên nhớ , “ , con trở về một chuyến ?”

 

Hạ Nham ngay tức thì cũng hiểu là hỏi gì, “Về cơ ạ?”

 

Kim Tố Châu: “Về thăm quê của con một chuyến , nhiều năm như , cũng nên về thăm một , ít nhất cũng tới thăm cha con.”

 

Hạ Nham xong năng gì, kỳ thật đó cũng ý định về thăm một , cho những họ hàng đó rằng, hiện giờ sống vô cùng , bọn họ đối xử với , nhưng hiện giờ ba đối với , cũng tới thăm đàn bà , hỏi thăm xem bà hối hận .

 

hiện giờ còn suy nghĩ đó nữa, quý trọng cuộc sống hiện tại, cũng những đó quấy rầy.

 

nghĩ tới cha ruột , Hạ Nham vẫn thấy đắn đo, “Hay là tới thăm một , con tới thăm cha con.”

 

Kim Tố Châu ừ một tiếng, “Mẹ sẽ cùng với con.”

 

Hạ Nham: “Quê con ở nơi hẻo lánh lắm, đường cũng dễ .”

 

Kỳ thật hôm nay hiểu tâm trạng Lâm Chiêu Đệ, thấy Lâm Chiêu Đệ trốn tránh chạy nhà, gia cảnh của Lâm Chiêu Đệ , lẽ là ngượng ngùng gặp . Giống như khi mới tới doanh trại của ba, bởi vì nhận nuôi, cho nên khi gặp Ngô Tiểu Quân và những đứa trẻ khác luôn cảm thấy tự ti, luôn thấy xứng sống ở nơi .

 

Mãi tới khi mang theo em gái gả cho ba, mới cảm thấy cũng một gia đình, cũng một ba một khác.

 

Kim Tố Châu săn sóc : “Không , cũng quen thôi. Buổi tối ba con về thì con hỏi thăm ba con địa chỉ , con tự tới đó một chuyến là , họ hàng bên đó của con, thể liên hệ thì cứ tạm thời liên hệ.”

 

Giang Minh Xuyên nhắc đến , họ hàng của Hạ Nham ở quê cũng lành gì, Hạ Nham còn trưởng thành, nếu như quấn lấy thì dễ dứt , chủ yếu là dẫn tới thăm cha ruột một .

 

Trong lòng Hạ Nham cảm động, ba từng vì là con nuôi nên yêu thương , mà ngược , bởi vì là con lớn nhất trong nhà, sẽ càng coi trọng , dạy nhiều tri thức và đạo lý, ăn mặc và đồ dùng từng thiếu thốn gì, em gái gì, cũng nấy.

 

Thế cho nên cho dần dần quên mất rằng con ruột, còn cha ruột khác. Hiện tại thi đậu đại học, chỉ vui, mà còn chủ động nhắc tới chuyện trở về thăm cha ruột một .

 

Trong lòng chút kích động, cũng chút khó chịu, kích động thăm cha ruột , khó chịu là vì con ruột của hai họ.

 

Buổi tối khi Giang Minh Xuyên về, Kim Tố Châu nhắc tới chuyện dẫn ba con ngoài chơi với .

 

Lúc nhắc tới chuyện , bọn trẻ đều mang vẻ mặt chờ mong Giang Minh Xuyên.

 

Giang Minh Xuyên cầm đũa năng gì, ngay mà, hôm nay dưng mấy con như , còn cố ý chờ về mới ăn cơm, ngày đều để phần cơm cho .

 

Hóa chơi.

 

Lục Lục thấy ba gì, buông đũa chạy đến bên Giang Minh Xuyên, túm cánh tay nũng, “Ba ơi, năn nỉ ba mà, mau đồng ý , ba ơi, con yêu ba nhất…”

 

Giang Minh Xuyên cô nhóc túm lấy cánh tay lắc lắc, cũng cách nào ăn cơm cả.

 

Hạ Nham thấy thế, cũng bắt chước chạy sang bên túm lấy cánh tay Giang Minh Xuyên, còn cố bóp giọng eo éo nũng : “Ba ơi ba, năn nỉ ba mà…”

 

Giang Minh Xuyên thấy thế, trưng vẻ mặt ghê tởm, sang với con trai: “Con im ngay.”

 

Kim Tố Châu và Phó Yến Yến , đều phì .

 

Hạ Nham buồn quan tâm, cứ theo Lục Lục ngừng nũng Giang Minh Xuyên, Giang Minh Xuyên nổi hết cả da gà da vịt , cuối cùng gật đầu đồng ý.

 

Chờ khi Giang Minh Xuyên đồng ý, Kim Tố Châu mới nhắc tới chuyện đưa Hạ Nham về quê, nếu như ngay từ đầu nhắc tới việc , Giang Minh Xuyên chắc chắn sẽ đồng ý, như thì chuyện hai đứa nũng .

 

Kim Tố Châu thích bộ dáng chịu nổi của như thế .

 

Quả nhiên, Giang Minh Xuyên , cần suy nghĩ gật đầu, “Cũng về thăm một , lát nữa địa chỉ cho hai con.”

 

“Được.”

 

Buổi tối khi phòng, Giang Minh Xuyên mới với Kim Tố Châu: “Thật mấy năm họ hàng của Hạ Nham tìm liên hệ với Hạ Nham, nhưng còn trả lời bọn họ. Khi bà nội thằng bé qua đời, gửi hai mươi đồng tiền viếng, đó thì cũng còn liên hệ nữa.”

 

“Bà nội thằng bé qua đời ?”

 

“Ừ.”

 

Ấn tượng của Giang Minh Xuyên với những họ hàng đó của Hạ Nham hề gì, còn nhớ khi đó vốn thăm em dâu và cháu, ngờ thấy Hạ Nham thì nhỏ thó bưng một chậu nước bẩn ngoài, nước bẩn trong chậu sánh b.ắ.n lên bé, mặt quần áo đều là những vệt đen sì. Cậu bé nhỏ gầy, vô cùng đáng thương.

 

Anh cố ý hỏi Hạ Nham vì những việc , với rằng, đây là nhà chú, mấy việc thì chú cho ăn cơm. Giang Minh Xuyên hỏi với bà nội , bỏ , bà nội cũng ở nhà chú, bảo lời…

 

Lúc Giang Minh Xuyên phảng phất thấy bản khi còn nhỏ, đó quyết định đưa thằng bé .

 

Khi đó bọn họ đối xử tệ bạc với thằng bé, nhưng khi đưa thằng bé , thì cả đám tỏ vô cùng nỡ, trả tiền thì cho đưa .

 

Giang Minh Xuyên mới quyết định tìm đội trưởng đội sản xuất bên đó, nhờ mặt chứng nhận cho nhận nuôi Hạ Nham, còn chứng từ và điểm chỉ xuống.

 

Lúc trong lòng chỉ một mong , nuôi Hạ Nham thành , để sống cuộc sống sắc mặt khác giống khi còn nhỏ.

 

khi thực sự nuôi mới phát hiện, căn bản thời gian chăm lo cho bé, cho dù lúc thời gian, nhưng cũng ở chung với bé như thế nào, mãi cho tới khi Kim Tố Châu tới đây, cuộc sống mới dần dần lên.

 

“Cho nên em mới với Hạ Nham, chỉ trở về thăm cha mất của thằng bé, những họ hàng khác nhất vẫn nên gặp, bây giờ thằng bé vẫn còn nhỏ, nếu như ăn vạ cũng phiền, đặc biệt thằng bé còn tham gia quân ngũ, những họ hàng đó cách càng xa càng .”

 

“Em nghĩ đúng .”

 

Kim Tố Châu nghĩ ngợi hỏi thêm một câu, “Mẹ Hạ Nham thì ?”

 

“Chỗ thằng bé cũng tìm hỏi thăm , khi ba thằng bé gặp chuyện, chị nhận một nửa tiền t.ử tuất của chồng đó tái hôn , cũng từng liên lạc với chị , nhưng chị bảo đừng quấy rầy cuộc sống của chị .”

 

Khi đó cho rằng đối phương cảnh của Hạ Nham, nhưng ngẫm cảm thấy đúng, chỉ cách mấy đội sản xuất, thể , chỉ thể là vờ như mà thôi.

 

“Vậy , địa chỉ cho em, tới lúc đó nếu tiện thì sẽ qua thăm.”

 

“Ừ.”

 

Hai trò chuyện thêm một lát, tay Giang Minh Xuyên bắt đầu càn, Kim Tố Châu đẩy mấy cái, “Không thấy nóng .”

 

“Lần mấy con một chuyến, còn mất bao lâu gặp em.”

 

Kim Tố Châu hừ một tiếng, đẩy nữa, nhưng ngoài miệng : “Lúc em vắng nhà, tắm nước lạnh, ăn uống cho đầy đủ, bữa sáng nhất thiết ăn…”

 

“Anh nhớ .”

 

Giang Minh Xuyên ngại phiền, cúi đầu trực tiếp lấp kín miệng cô.

 

Ngày hôm , Kim Tố Châu và ba con bắt đầu thu dọn hành lý, mùa hè đồ mang cũng nhẹ, chỉ cần mang mấy chiếc áo ngắn tay và quần dài, thêm đôi xăng đan là , một túi hành lý là đựng .

 

Có thể vì sẽ chơi, tối hôm qua hai con gái thức cả đêm hết bài tập hè, Kim Tố Châu còn tin, còn cố ý lấy vở kiểm tra một lượt. Mở xem mới thấy thì xong , nhưng đoạn chữ phóng khoáng, thấy đúng, mấu chốt còn là hai loại chữ khác , thấy quầng mắt con trai đen thui, thể đoán hai cô em gái bắt nạt .

 

Kim Tố Châu cũng kệ tính vạch trần âm mưu nhỏ của hai cô con gái, coi như thấy, khi thu dọn hành lý xong, bảo Hạ Nham tới nhà ga mua vé.

 

Tới trưa Hạ Nham về, đưa vé cho Kim Tố Châu, đó hớn hở bảo: “Mẹ ơi, con gọi điện thoại Ngụy Ninh Thanh, Ngụy Ninh Thanh bảo là Dương Anh Hùng cũng đang ở tỉnh bên đấy, chúng sang đó thể gặp Dương Anh Hùng.”

 

Kim Tố Châu xong cũng ngạc nhiên, “Thật ? Thật quá, lâu lắm gặp Anh Hùng.”

 

ạ. Sang tận đây mà nó tới tìm con, để xem lúc gặp con xử lý nó như nào.”

 

“Con cũng chỉ cái mạnh miệng thôi.”

 

“Hứ, cứ chờ mà xem, thể nào con cũng uýnh nó phát cho mà xem.”

 

Hạ Nham nghĩ đến cảnh Dương Anh Hùng cũng đang ở tỉnh bên, càng thấy kích động. Ngày hôm mới tờ mờ sáng dậy, nấu một nồi mì sợi, đó ngoài mua màn thầu, bánh bao, để mang theo đường ăn.

 

Khi Kim Tố Châu dậy là bảy giờ, khi ăn bát mì, sửa soạn một hồi, cùng ba con xuất phát.

 

Trước khi cô còn nhờ Lý Vân một tiếng, thời gian Lý Vân bận, thấy mấy con sắp ngoài chơi thì hâm mộ, nhưng nếu bảo cô ngoài chơi, chắc chắn là cô , ở nhà học tập y thuật vẫn hơn.

 

Nam Tinh giờ , còn bập bẹ gọi “Bác… bác…”

 

Kim Tố Châu xoa đầu bé, “Bác về sẽ mua đồ ăn ngon cho con.”

 

Nam Tinh trốn trong lòng khanh khách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-qua-phu-troi-day-tai-gia-doi-menh/chuong-85.html.]

Lục Lục ở bên cạnh, nhân cơ hội bắt lấy cẳng chân ú nu của Nam Tinh nhéo nhéo, nhéo xong còn lén trộm với chị gái bên, hiệu bảo Yến Yến cũng nhéo thử.

 

Phó Yến Yến xoay đầu vờ như thấy, nhưng tay thành thật với qua chạm một cái, thật mềm mại, ú na ú nần, chạm thật thích.

 

Kim Tố Châu mấy câu với Lý Vân . Đi xa mà còn thể thấy đằng Lý Vân ôm con ở cửa theo.

 

Hạ Nham đầu , nhịn : “Cô Lý thật , Tiểu Nam Tinh cũng thật đáng yêu, thật vì lý do gì mà chú như ?”

 

Có thể là vì ngay từ nhỏ Kim Tố Châu dạy dỗ sống nguyên tắc, quân tử, cho nên thể hiểu nổi vì chú màng thể diện của cô Lý, quan tâm tới những lời đồn đãi vớ vẩn mà nuôi phụ nữ khác bên ngoài, mà giờ thì , ly hôn thì , nhưng cũng cưới phụ nữ , cũng là chú tính toán gì?

 

Kim Tố Châu: “Hiện giờ cô Lý sống cũng khá , chăm sóc cho con trai, công việc mà cô thích, ngoài còn phiền não gì khác.”

 

Hạ Nham cảm thán : “Sau con nhất định sẽ đối với vợ tương lai của , giống như ba , thương vợ thương con, khác tới thế nào con cũng nhiều thêm một .”

 

Kim Tố Châu mỉm , “Không hổ là đứa con do dạy dỗ, tính giác ngộ cao, gia đình hòa thuận vạn sự hưng.”

 

Hạ Nham kiêu ngạo ưỡn ngực, “Đó là đương nhiên.”

 

Chỉ Phó Yến Yến lén bĩu môi, cũng chỉ ở thế giới ba mới , đời ba cũng là dứt khoát.

 

Lục Lục hiểu đang gì, chỉ giục họ nhanh hơn chút.

 

Tám giờ rưỡi tới ga tàu hỏa, chín giờ lên tàu, hôm nay đường vòng vèo, buổi chiều đến nơi lúc hai giờ, ga tàu hỏa đông , nhưng đầu tiên ngoài, nên cũng coi như quen thuộc, Kim Tố Châu nắm tay Phó Yến Yến, Hạ Nham bế Lục Lục.

 

Sau khi chen chúc xuống tàu, Kim Tố Châu dẫn ba con xe bus tới trung tâm thành phố, hết cần tìm nơi ở . Tới nhà khách quốc doanh đặt hai phòng, mỗi phòng hai giường, Kim Tố Châu cùng hai con gái ở một phòng, Hạ Nham ở phòng còn .

 

Xong xuôi việc hơn ba giờ chiều, bốn con thu xếp xong xuôi tới nhà tắm công cộng gần đó tắm rửa, còn tiện thể giặt sạch quần áo, đó tới Tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.

 

Hạ Nham còn chơi, nhưng Kim Tố Châu đồng ý, sợ lát nữa trời tối an , “Ngày mai chúng cùng ngoài chơi.”

 

“Vậy cũng .”

 

Thật tìm Dương Anh Hùng là chính, Ngụy Ninh Thanh kể rằng Dương Anh Hùng ở phía Nam thể buôn bán, cho nên mới tới đây xem thử, định kiếm chút tiền học phí cho bản .

 

Đổi vị trí tự hỏi, nếu là Dương Anh Hùng, nhất định sẽ tới khu phố náo nhiệt náo nhiệt nhất để bán hàng.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng càng thêm kích động, đó là em cùng lớn lên từ nhỏ với .

 

Quả nhiên, ngày hôm ngoài, lúc bốn con dạo chợ đen, một nửa thì thấy Dương Anh Hùng đang bán quần áo trong chợ, hai năm gặp, Dương Anh Hùng đen hơn, cũng cao hơn, nhưng đổi nhiều, chỉ liếc mắt qua là nhận .

 

Bên cạnh còn một nhóc, làn da cũng phơi nắng đen thui, nhưng lanh lợi, khi khách đến cầm quần áo xem là cái miệng nhỏ của y như bôi mật, khen tới mức mát lòng mát .

 

Mấy con Kim Tố Châu tới gần, hai em đầu còn ngẩng rao: “Thích thì mau tới xem, xem mất tiền, quần áo rẻ đây, nơi nào đây.”

 

Hạ Nham hì hì : “Có thể rẻ như nào, chăng là mua một tặng một?”

 

Có lẽ là thấy nào mặt dày vô sỉ thế , hai em đồng thời ngẩng phắt đầu lên , Dương Siêu Anh còn nhận , Dương Anh Hùng kích động nhảy qua sạp ôm chầm lấy Hạ Nham, “Sao tới đây?”

 

Hạ Nham cũng kích động, ha ha xoa đầu thằng bạn, hai đứa ôm đùa giỡn.

 

Nếu Kim Tố Châu tới, e là cả hai còn đùa giỡn lâu, Dương Siêu Anh cũng nhận , chẳng buồn bán với buôn gì nữa, bịch bịch chạy đến mặt Lục Lục, vui vẻ , “Lục Lục ——”

 

Lục Lục tức giận : “Cái đồ ngốc nhà , thế mà nhận là tớ tới.”

 

Dương Siêu Anh gãi gãi đầu ha ha.

 

Dương Anh Hùng vẫn còn đang ôm vai Hạ Nham chào hỏi, “Cô, Yến Yến, Lục Lục ——”

 

Dương Siêu Anh cũng chào theo, “Cô ạ, chị Yến Yến, Hạ Nham——”

 

Hạ Nham duỗi tay xoa đầu nhóc.

 

Kim Tố Châu dáng vẻ phóng khoáng của hai em, vô cùng vui mừng, “Hai đứa cứ bận việc của , bọn cô dạo chợ một lúc, lát nữa dạo xong sẽ đến tìm hai đứa.”

 

“Vâng.”

 

Hạ Nham gặp Dương Anh Hùng là nữa, quyết định xổm xuống bên cạnh Dương Anh Hùng, cùng bán quần áo.

 

Có điều Dương Anh Hùng yên tâm, bảo em trai theo Kim Tố Châu, “Tai mắt nhanh nhẹn một tí, đừng để cô gặp tên móc túi.”

 

Sau đó giải thích với Hạ Nham, “Trong chợ đông , thường xuyên sẽ trộm tiền.”

 

Mà Hạ Nham thấy chẳng hề gì, “Không , giấu tiền .”

 

Nói còn chìa quần đùi cho thằng bạn xem, Kim Tố Châu cũng nhiều kẻ móc túi, cho nên khi cố ý may một cái túi nhỏ quần đùi của Hạ Nham, bỏ tiền cần dùng đó, cô cảm thấy may túi đựng tiền trong quần khi lấy tiền văn nhã cho lắm, cho nên mới may ở quần Hạ Nham.

 

Dương Anh Hùng thấy, vẻ mặt hết sức chê bôi Hạ Nham, “Thôi ngay thôi ngay, quần đùi của .”

 

Hạ Nham nhận sự ghét bỏ trong lời thằng bạn, vươn tay kẹp cổ Dương Anh Hùng, uy h**p: “Ngứa đòn hả!”

 

Cả hai bắt đầu đùa.

 

Bốn Kim Tố Châu dạo một vòng chợ đen, Dương Siêu Anh cho rằng đây là đầu tiên mấy con họ tới đây, còn giới thiệu tỉ mỉ cho họ, Lục Lục kiêu ngạo nhắc nhở nhóc, “Năm dẫn tớ tới đây chơi .”

 

Dương Siêu Anh oa một tiếng, “Thật ? Lục Lục thật hạnh phúc.”

 

Lục Lục ha ha, “ mà năm náo nhiệt như bây giờ.”

 

Kim Tố Châu hỏi một câu, “Hai đứa các cháu lấy quần áo từ bán ?”

 

“Hàng hóa nhập từ chỗ của cô Uông ạ, mấy cô Uông xây dựng nhà máy ở bên nhưng bắt đầu, cơ mà một xưởng may hàng tồn, hai tìm bạn học vận chuyển sang đây, bạn lo vận chuyển, chúng cháu bán, tiền lãi thì chia , chúng cháu nhận phần nhiều hơn, bởi vì ý tưởng là của hai, nguồn cung cấp cũng do tìm .”

 

“Như .”

 

Kim Tố Châu gật đầu khen, “Giỏi lắm giỏi lắm, đầu óc kinh doanh.”

 

Nhắc đến trai, Dương Siêu Anh lập tức bật công tắc , thao thao bất tuyệt: “ ạ? Anh hai lợi hại nhất, vốn chúng cháu chỉ định kiếm đủ tiền học phí là , ngờ rằng giờ kiếm tiền sinh hoạt phí nửa năm .”

 

Kim Tố Châu hỏi: “Anh trai định thu xếp thế nào cho cháu?”

 

Dương Siêu Anh hỏi , hớn hở trả lời: “Anh dẫn cháu theo, học kỳ cháu sẽ chuyển sang đây học, sợ một cháu ở quê bắt nạt.”

 

Kim Tố Châu : “Thật quá, hai em các cháu thể ở bên .”

 

Dương Siêu Anh gật đầu như trống bỏi, “Anh nhất ạ.”

 

Thật , lúc đầu hai cũng thi trường quân đội giống Hạ Nham, nhưng sợ trường quân đội sẽ thể nào chăm sóc cho nữa, nên mới đổi thành trường Đại học Công Nghiệp.

 

Từ nhỏ đến lớn, hai là đối xử nhất với . Cho nên khi với , còn ruột, cũng nghĩ gì khác, chỉ ở cạnh trai.

 

Dạo xong một vòng chợ đen, khi mấy Kim Tố Châu trở , phát hiện quầy hàng của Dương Anh Hùng chỉ còn lèo tèo vài bộ quần áo, Dương Anh Hùng một bên thu tiền, Hạ Nham quầy rao hàng. Hạ Nham cao ráo trai sáng sủa, chỉ cần ngang qua giới tính nữ, tức thì gọi chị gái, em gái ngọt xớt, ngay cả mấy thím bốn năm chục tuổi, cũng thể gọi mà ngượng mồm, còn gọi gì mà ơi, trai ời.

 

So với giọng địa phương sứt sẹo của hai em Dương Anh Hùng, Hạ Nham rõ ràng mạch lạch hơn nhiều.

 

Mấy con Kim Tố Châu cũng sốt ruột, chờ khi bán hết sạch hàng , tất cả mới cùng .

 

Dương Anh Hùng quen thuộc khu , dẫn tới một ngõ nhỏ gần đó ăn trưa.

 

Đây là một căn nhà, ở cửa treo một tấm biển hiệu đơn giản, là Quán cơm Nhà họ Lưu, khi trong thì thấy trong sân bày mấy cái bàn, còn ít khách đang ăn cơm.

 

Dương Anh Hùng gọi món ăn, Hạ Nham theo , lúc về trong tay cả hai còn cầm theo mấy trái dừa.

 

Dương Anh Hùng đều gọi món ăn đặc sắc của địa phương, còn với Kim Tố Châu : “Món ăn của quán ngon rẻ, rẻ hơn ăn ở Tiệm cơm quốc doanh nhiều, bán hàng bên cạnh giới thiệu cho chúng cháu, cháu với em trai tới ăn hai .”

 

Hạ Nham hỏi , “Khi nào trường khai giảng?”

 

“Mồng một tháng chín.”

 

“Vậy em trai thì ?”

 

“Mình định ở ký túc xá trong trường, tính là sẽ thuê một phòng ở gần trường, lúc rảnh rỗi còn thể kiếm thêm ít tiền, em trai còn thể sống chung với .”

 

Hạ Nham xong phần thương cho , “Cậu đại học, ba đưa cho đồng nào ?”

 

Dương Anh Hùng lắc đầu, nhưng mặt chút vui nào, từ lâu chẳng còn chút hy vọng gì về Dương Diệu.

 

Có điều Dương Siêu Anh cả giận : “Ông nỡ tiêu tiền cho bọn em. Tiền của ông đều tiêu hết cho vợ con ông , khi bọn em về nhà một chuyến, nhưng vợ con ông cho bọn em nhà.”

 

Dương Anh Hùng xong cũng gì.

 

Phó Yến Yến Dương Siêu Anh, cô bé nhớ rõ đứa con đời của Dương Diệu và Triệu Vận bé Dương Siêu Anh mắt , nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thật sự thần kỳ, đời Dương Anh Hùng sớm bỏ nhà , còn mang theo đủ loại tiếng , thế cho nên dù công thành danh toại cũng nhắc đến những tội danh thật , còn đời bên cạnh thêm một em trai vô cùng yêu thương.

 

Hai em học tập sức việc, còn chỗ dựa cho đối phương, cuộc sống tuy khó khăn nhưng ngập tràn hy vọng.

 

cho cô bé cảm thấy thần kỳ hơn là hiện giờ con đường quen thuộc ở khu chợ đen đó, cô bé hề cảm thấy khổ sở và uất ức, cô bé chỉ giống như một ngoài cuộc hết thảy mắt, thậm chí còn xuyên qua đám mơ hồ thấy thiếu nữ ngây thơ nỗ lực đó.

 

Có lẽ, lúc đây cô bé thật sự bình thường trở .

 

 

Loading...